Tình Như Chim Trắng - Chương 229

Cập nhật lúc: 13/02/2026 13:01

Cậu bé hôn lên má Lê Sơ Huyền một cái rồi nhanh ch.óng chạy đi.

Lê Sơ Huyền đóng cửa phòng, thong thả đi đến trước mặt Lục Sầm. “Tối nay em sẽ tìm anh tính sổ sau.”

Ngón tay thon dài đang cởi cúc áo của anh không dừng lại, anh nói: “Luôn sẵn lòng chào đón.”

Lê Sơ Huyền hừ lạnh.

Lúc họ xuống lầu, Lục Tầm đã ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn đợi họ uống canh.

Lục Tầm năm nay mới ba tuổi, gương mặt đó là một bản sao 1:1 của Lục Sầm. Theo lời ông nội Lục Bách Thương của cậu bé thì là y như một khuôn đúc ra từ Lục Sầm hồi nhỏ.

Lê Sơ Huyền thật ra có chút sợ tính cách của Lục Tầm sẽ giống Lục Sầm. Không thể trách cô nghĩ vậy.

Lúc Lục Tầm còn nhỏ, cậu bé ngoan một cách khác thường.

Khi còn chưa biết đi, biết nói, cậu bé nằm trong nôi không khóc cũng không quấy. Lúc đó Lê Sơ Huyền chưa thấy có gì lạ, dù sao cô cũng không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ sơ sinh, mà bảo mẫu luôn theo dõi tình hình của cậu, sẽ không để cậu đói, lạnh hay nóng, cô thấy Lục Tầm không khóc quấy cũng là bình thường.

Lớn hơn một chút, đưa cậu ra công viên chơi, cậu ngồi trong xe đẩy im lặng ngoan ngoãn, buồn ngủ thì ngủ, tỉnh dậy thì ngẩn người, đưa nước thì uống, không đưa thì tiếp tục ngẩn người. Đói cũng không quấy, đưa cho một miếng bánh ngọt nhỏ là ăn ngấu nghiến.

Lê Sơ Huyền nhìn những đứa trẻ bên cạnh khóc lóc om sòm, lần đầu tiên cô nhận ra tính cách của Lục Tầm quá đỗi ngoan ngoãn.

Bệnh viện tư nhân hàng đầu kiểm tra định kỳ cũng nói cơ thể cậu bé không có vấn đề gì.

Lục Sầm thấy Lê Sơ Huyền nghĩ nhiều rồi, anh nói anh hồi nhỏ cũng như vậy, dĩ nhiên câu nói này đã được Lục Bách Thương và ông cụ Lục chứng thực.

Anh không nói thì thôi, nói ra Lê Sơ Huyền lại cảm thấy trời như sập mất một nửa.

Trong nhà có một người đàn ông tính cách tệ hại thì còn chấp nhận được, chứ hai người thì thật quá đáng sợ.

Cô hoàn toàn không hy vọng Lục Tầm lớn lên sẽ giống Lục Sầm.

Sau này khi Lục Tầm biết đi, đưa về nhà cũ họ Lê chơi cùng cặp song sinh nhà Lê Vụ, món đồ chơi trên tay bị lấy đi, cậu bé còn chưa biết nói đã không khóc lóc, mà một tay giật lại, khiến cô chị cũng sững sờ.

Tất cả người lớn đều nhìn thấy, nhưng không ai can thiệp.

Cô chị cũng không khóc, khẽ nói với Lục Tầm: “Xin lỗi em nhé, chị không biết em vẫn còn muốn chơi.”

Trên đường về, Lê Sơ Huyền nhìn Lục Tầm đang chơi với món đồ chơi nhỏ trong ghế an toàn trẻ em mà im lặng suốt cả quãng đường.

Lục Sầm dĩ nhiên biết nỗi lo của Lê Sơ Huyền, anh nói: “Em không nên mừng vì không ai bắt nạt được con sao?”

Lê Sơ Huyền dở khóc dở cười: “Em sợ con đi bắt nạt người khác ấy chứ.”

Lục Tầm đang chơi với món đồ chơi nhỏ bỗng dừng lại một chút, rồi lại như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục chơi.

Sau này khi biết chạy, biết nhảy, biết nói.

Tính cách của Lục Tầm ngược lại càng giống Lê Sơ Huyền hơn, rạng rỡ như ánh mặt trời, cởi mở hoạt bát, chỉ trừ những lúc không có biểu cảm gì thì rất giống Lục Sầm.

Lê Sơ Huyền có chút yên tâm.

Lục Sầm thầm nghĩ, em yên tâm còn quá sớm. Bởi vì một kẻ “bạch thiết hắc” (bề ngoài ngây thơ, bên trong đen tối) sẽ hiểu một kẻ “bạch thiết hắc” khác. Vẻ ngoài ôn hòa, lịch thiệp chỉ là để che giấu sự đen tối bên trong.

Thỉnh thoảng anh cũng cảm thán sự mạnh mẽ của di truyền.

Uống canh xong, cả nhà ba người theo lệ thường đi dạo ở hồ Hương Hải.

Lục Tầm chọn một chiếc xe đạp trong số rất nhiều xe. Lần đầu tiên đi dạo cậu bé không có kinh nghiệm, cứ thế vác đôi chân ngắn cũn của mình đi, người lớn đi một bước cậu phải đi ba bước. Đi được nửa đường thì mệt, không có ai bế, cậu bé xị mặt lẽo đẽo theo sau.

Lần thứ hai đã khôn hơn, mang theo xe chòi chân, vừa chòi vừa đạp vẫn rất mệt.

Sau nhiều lần thử nghiệm, cậu bé phát hiện ra xe đạp là lựa chọn tốt nhất.

Cậu đẩy xe đạp đi sau ba mẹ đang nắm tay nhau, giọng nói non nớt: “Hôm nay ông nội gọi điện cho con.”

“Ồ? Nói gì vậy con?”

Lục Tầm: “Ông nội bảo con đến viện dưỡng lão câu cá với ông.”

Lê Sơ Huyền: “Con có đồng ý không?”

Lục Tầm lắc đầu: “Không ạ, con không muốn câu cá.”

“Ồ.”

Một lúc sau cậu bé lại nói: “Bà cố cũng gọi điện cho con, bảo con về làm bánh quy nhỏ với bà.” Bà cố chính là bà cụ nhà họ Lê, gần đây bà mê mẩn làm bánh ngọt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.