
Tình Phai Ý Nồng
Khi tình đến nồng nàn, tôi cắn nhẹ lên xương quai xanh của Chu Tự một cái.
Anh mất kiên nhẫn đẩy tôi ra, cau mày nói:
“Anh mới có bạn gái. Đừng để lại dấu nữa, không thì cô ấy lại làm ầm lên.”
Nụ cười trên môi tôi cứng lại.
“Anh có bạn gái rồi… Vậy tại sao còn gọi em đến?”
Chu Tự hờ hững siết lấy eo tôi.
“Sức khỏe cô ấy không tốt, không chịu nổi anh.”
“Đâu thú vị bằng em.”












