
Tình Sâu Và Thiên Hạ
Ta đường đường là công chúa Nguyệt Uyển, vậy mà lại bị ép gả sang Đại Hạ cho Thừa vương, một vị vương gia nổi tiếng tàn phế.
Thành thân đã hơn một tháng, ta còn chưa từng nhìn thấy mặt phu quân trên danh nghĩa của mình.
Ấy vậy mà vị Vân trắc phi được sủng ái kia lại tìm đến tận cửa, vừa dâng trà vừa cười ngọt ngào mà khoe khoang rằng ngày nào Vương gia cũng ở lại viện của nàng ta, khiến nàng ta bận đến mức hôm nay mới có thể tới thỉnh an ta.
Ta nghe đến phiền lòng, thuận tay rút kiếm, chém chết nàng ta ngay tại chỗ.
Ban đầu ta còn tưởng Thừa vương biết chuyện sẽ nổi trận lôi đình, thậm chí muốn lấy mạng ta để báo thù cho người trong lòng.
Nào ngờ về sau, chính hắn lại giữ lấy cổ tay đang không an phận của ta, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống.
“Vương phi chơi đủ chưa?”
“Chơi đủ rồi thì đến lượt bản vương.”












