Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 12

Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:03

Ba người một mạch chạy vắt chân lên cổ đến tận bãi cỏ trống trải ở một vùng tương đối cao phía sau nhà mới dừng lại được. Khúc Minh Nguyệt vừa thở hồng hộc vừa hỏi: "Tiểu Phong ca, cái người kia... có phải đến tìm anh không?"

"Em với Minh Nguyệt vốn đang chơi trên núi, tự dưng thấy chiếc phi xa này cứ hướng về phía này mà lao tới. Hai đứa nhìn nó càng lúc càng to, hướng này chẳng phải là nhà anh thì nhà ai nữa? Nên tụi em mới ba chân bốn cẳng chạy xuống đây báo động cho anh." Cao Phong tiếp lời.

Cù Tiểu Phong nhìn theo hướng ngón tay của Khúc Minh Nguyệt, quả nhiên thấy một chiếc phi xa đang bay về phía họ, kích thước mỗi lúc một phóng đại trong tầm mắt.

Cậu vội vàng kéo hai đứa nhỏ né ra xa một chút.

Cao Phong vừa chạy theo Cù Tiểu Phong vừa không quên hóng hớt: "Tiểu Phong ca, không phải anh trốn nợ bên ngoài đấy chứ?"

"Bịt cái miệng em lại đi! Đã bảo là không được nhắc tới chuyện đó rồi mà! Không được nhắc!" Khúc Minh Nguyệt vừa bực mình vừa giật tay ra khỏi cái nắm của Cù Tiểu Phong, vòng ra sau lưng Cao Phong vỗ bốp bốp mấy phát cảnh cáo.

Sau khi ba người né ra xa, chiếc phi xa màu bạc kia từ từ đáp xuống, bay lơ lửng cách vị trí cũ của họ khoảng mười mấy mét. Cù Tiểu Phong từng đọc qua sách báo về phi xa, biết khoảng cách này thuộc phạm vi cực kỳ an toàn, chứng tỏ người lái đã sớm nhìn thấy họ từ xa.

Thế thì... cái dáng vẻ chạy trốn chật vật như chạy nạn của ba người bọn cậu, chẳng phải cũng bị người ta thu hết vào mắt rồi sao?

Chưa kịp để cậu muối mặt xong, cửa khoang phi xa đã chậm rãi mở ra, một gương mặt quen thuộc bước xuống —— Kỳ Quân Ngự.

Anh mặc một chiếc áo khoác gió mỏng màu vàng nhạt, bên trong là sơ mi trắng phối với quần tây cùng màu, trên cổ thắt một chiếc cà vạt đen lịch lãm. Khác với mái tóc dài được buộc cao gọn gàng tối qua, hôm nay anh lại để xõa tung tự nhiên.

Lần thứ hai nhìn thấy nhan sắc cực phẩm này, Cù Tiểu Phong tự răn mình không được phép thất thố như hôm qua nữa. Cậu vừa định cất bước đi tới thì vạt áo đã bị níu c.h.ặ.t lại.

Nhìn theo lực kéo, cậu chỉ thấy Khúc Minh Nguyệt đang trưng ra bộ mặt mê muội rớt hết cả liêm sỉ: "Anh ấy... đẹp trai quá đi mất..."

Bên cạnh liền có tiếng hưởng ứng: "Gật gật."

Cù Tiểu Phong: "..."

Cậu bỗng thấy hơi sụp đổ, chẳng lẽ hôm qua trông cậu cũng "vô tri" y như thế này sao?

Hướng mắt về phía Kỳ Quân Ngự, một cơn gió vừa vặn thổi qua, làm tà áo khoác, chiếc cà vạt cùng vài lọn tóc của anh khẽ tung bay trong gió. Người nọ khựng lại một nhịp, hơi nhắm mắt, nghiêng đầu né tránh ngọn gió, làm lộ ra góc nghiêng với sống mũi cao thẳng cùng đường xương hàm sắc nét đến nghẹt thở.

Cù Tiểu Phong thầm nghĩ: Thôi được rồi, cũng khó trách hai đứa nhỏ, nhan sắc này đúng là đáng được tha thứ.

Cứ để người ta đứng chơ vơ một chỗ thì bất lịch sự quá, Cù Tiểu Phong vội vàng tiến lên, chủ động đón lấy chiếc vali da cỡ lớn trong tay Kỳ Quân Ngự.

"Chào anh, tôi cứ tưởng phải vài ngày nữa anh mới tới nên chưa kịp chuẩn bị gì chu đáo, làm anh xem trò cười rồi."

Hai cái đuôi nhỏ vừa bám theo nghe được câu cuối liền đồng thanh hoạ theo: "Trò cười, trò cười kìa."

Cù Tiểu Phong: Trò cười cái đầu hai đứa ấy...

Kỳ Quân Ngự ngoài đời thực chất không hề mang lại cảm giác khó gần như vẻ bề ngoài. Anh lịch sự vươn tay phải ra bắt tay với Cù Tiểu Phong, nụ cười dịu dàng kèm theo chất giọng trầm ấm: "Là do tôi hấp tấp quá, đã làm phiền cậu rồi."

Chào hỏi xong xuôi, anh lại quay vào khoang xe xách ra thêm một chiếc vali cỡ lớn nữa.

Sau khi gom đủ hành lý, anh từ trong túi áo khoác lấy ra một vật hình tròn. Cù Tiểu Phong nhận ra ngay đó là chìa khóa phi xa, cậu từng thấy Úc Duy Khang dùng nó rồi.

Kỳ Quân Ngự ấn vào nút chính giữa, chiếc phi xa khổng lồ trước mắt lập tức thu nhỏ lại với tốc độ ch.óng mặt, cuối cùng chỉ bằng kích cỡ một chiếc cúc áo, ngoan ngoãn hít c.h.ặ.t vào chiếc chìa khóa tròn.

Lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến công nghệ thu gọn phi xa ở cự ly gần như vậy, hai anh em nhà kia lại được dịp: "Oa ——"

Quãng đường từ đó về nhà chỉ vỏn vẹn mấy chục mét. Cù Tiểu Phong đẩy một chiếc vali đi tiên phong, phía sau là hai đứa nhóc tì lăng xăng chạy theo cạnh Kỳ Quân Ngự - người đang đẩy chiếc vali còn lại.

Trẻ con tầm tuổi này lòng hiếu kỳ cao ngút trời, suốt dọc đường đi cứ bám lấy Kỳ Quân Ngự hỏi han đủ thứ trên đời. Vậy mà anh chẳng hề tỏ ra phiền lòng, ngược lại còn kiên nhẫn lấy chiếc chìa khóa trong túi ra, vừa đi vừa giảng giải cho hai đứa cách thức hoạt động của nó.

Tính tình xem ra cũng tốt đến bất ngờ.

Cù Tiểu Phong mở cửa, nhiệt tình nghênh đón Kỳ Quân Ngự vào nhà.

Hai đứa nhỏ cũng biết ý không quấy rầy lâu, thấy người lớn có việc cần bàn liền kéo nhau ra ngoài chơi tiếp. Trong nhà giờ đây chỉ còn lại không gian của riêng Cù Tiểu Phong và Kỳ Quân Ngự.

Vì không biết trước hôm nay Kỳ Quân Ngự sẽ tới nên cậu chưa kịp dọn dẹp phòng ốc. Nhưng may mắn là qua vài phút tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, cậu nhận ra anh là người rất thân thiện và dễ mến, thế nên cũng rũ bỏ bớt sự khách sáo xã giao.

Cậu dẫn Kỳ Quân Ngự vào phòng khách, định bụng sẽ cho anh xem căn phòng mà anh sẽ nghỉ ngơi trong mấy tháng tới. Thấy Kỳ Quân Ngự vẫn đứng bất động ở cửa không chịu bước vào, cậu ngẩn ra một giây rồi mới sực nhận ra vấn đề.

"Ơ, anh chờ tôi một chút nhé."

Cậu vội vàng chạy về phía căn phòng bên phải cửa ra vào phòng khách, loay hoay một lúc rồi trở ra với một đôi dép đi trong nhà trên tay: "Cái này... là đôi tôi từng đi rồi." Cậu có chút ngượng ngùng, ai đời lại để một đại mỹ nam đi đôi dép cũ của mình cơ chứ, liền lúng túng chữa cháy: "Nhưng anh yên tâm đi, chân tôi hoàn toàn sạch sẽ, không có bị nấm chân đâu!"

Khóe môi Kỳ Quân Ngự khẽ cong lên một độ cong vừa phải, anh đưa tay đón lấy: "Không sao, tôi biết mà."

Cù Tiểu Phong ngơ ngác: "?"

"Tiểu Phong nhìn một cái là biết ngay người rất thích sạch sẽ rồi." Kỳ Quân Ngự vừa cúi đầu đổi giày vừa tự nhiên nói.

Cù Tiểu Phong nghe vậy thì thầm đắc ý, gật gật đầu đồng tình.

Sau khi đổi giày xong, Kỳ Quân Ngự liền rảo bước theo Cù Tiểu Phong hướng về phía căn phòng bên trái phòng khách. Cậu đẩy cửa phòng, bật đèn lên rồi xoay người giới thiệu với anh: "Sau này anh cứ ở căn phòng này nhé, nệm giường là tôi mới mua đấy. Có điều căn nhà này xây từ xưa xửa xừa xưa rồi, nên trong phòng không thiết kế phòng tắm khép kín đâu." Cậu không nhịn được mà tự trào một câu: "Xem ra sau này hai đứa mình làm gì cũng phải xếp hàng chờ nhau rồi."

Kỳ Quân Ngự đưa mắt đảo quanh một vòng để đ.á.n.h giá không gian. Tủ quần áo bằng gỗ mộc, tủ đầu giường có tông màu đồng điệu, đối diện giường ngủ là một ô cửa sổ nhỏ nhìn thẳng ra khoảng sân tràn ngập ánh nắng. Trên cửa sổ còn treo một tấm rèm hoa nhí viền bèo lá sen xinh xắn. Căn phòng tuy không quá rộng lớn nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng ấm cúng.

"Cảm ơn cậu, tôi thích nơi này lắm."

"À đúng rồi, anh đợi tôi tí." Đây cũng là lần đầu tiên nhà Cù Tiểu Phong có khách đến ở dài ngày, lại còn đột ngột thế này, cậu chỉ biết nghĩ tới cái gì thì làm cái đó thôi.

Nói đoạn, cậu lại "lạch cạch" chạy biến vào căn phòng bên phải, đóng cửa lại rồi lục lọi nửa ngày trời. Lúc trở ra, trên tay cậu đã ôm một đống đồ: "Mấy thứ này cũng là đồ mới cả đấy, tôi giặt sạch cả rồi."

Cậu nhét bộ chăn ga gối đệm ba món vừa mua vào vòng tay Kỳ Quân Ngự, sau đó đưa thêm cho anh một bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân gồm cốc súc miệng, bàn chải đ.á.n.h răng và khăn mặt.

Mấy thứ này đều là do cậu tích trữ sẵn để phòng trường hợp có khách khứa ghé chơi, bao gồm cả chiếc nệm mới kia nữa. Cậu cứ đinh ninh người đầu tiên bóc tem chúng sẽ là Tần Ngữ, ai mà dè lại là anh chàng Kỳ Quân Ngự trước mắt này.

Cậu tốt bụng ở lại phụ anh một tay, vì nhìn Kỳ Quân Ngự có vẻ không giống kiểu người thạo việc nhà cho lắm. Ai ngờ lúc bắt tay vào làm, động tác của anh lại cực kỳ thoăn thoắt và gọn gàng, so với cậu cũng một chín một mười.

Sau khi bọc xong ga giường, Cù Tiểu Phong lại chu đáo chạy sang phòng mình ôm tới chiếc chăn và gối mới tìm được. Hai người cùng nhau hoàn thiện nốt chiếc giường êm ái, xong xuôi cậu liền biết ý để Kỳ Quân Ngự lại một mình tự thu xếp hành lý cá nhân.

Cậu ra ngoài phòng khách, thả mình xuống chiếc ghế lười rồi mở quang não lên, bắt đầu rà soát xem trong nhà còn thiếu thốn thứ gì để tranh thủ đặt giao hàng hỏa tốc luôn.

Và thứ cần mua được xếp lên vị trí ưu tiên hàng đầu chính là: dép đi trong nhà. Đôi dép cậu đi thì vừa vặn, nhưng khi Kỳ Quân Ngự xỏ chân vào, nhìn từ đằng trước thì chẳng thấy ngón chân đâu, mà nhìn từ đằng sau thì gót chân đã thừa ra một đoạn dài. Vừa rồi lúc nói chuyện với anh, cậu đã phải dùng hết định lực mới khống chế được bản thân không nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân của anh đấy.

Cậu len lén liếc nhìn đôi giày da Kỳ Quân Ngự để ở cửa, nhẩm tính size giày, quả nhiên chân anh lớn hơn chân cậu vài size liền.

Cậu nhanh tay chọn một đôi dép lê, nghĩ ngợi một lát lại bỏ thêm vào giỏ hàng một đôi dép bông đi trong nhà loại không bọc gót.

Chốt đơn xong, Cù Tiểu Phong cũng bí ý tưởng không biết nên mua thêm gì, đành phải đợi Kỳ Quân Ngự ra rồi hỏi ý kiến anh sau.

Như thể nghe được tiếng lòng của cậu, không lâu sau Kỳ Quân Ngự đã đẩy cửa bước ra.

Cù Tiểu Phong vội vàng ngoắc tay gọi anh lại. Kỳ Quân Ngự kéo một chiếc ghế ngồi xuống ngay sát bên cạnh Cù Tiểu Phong, khẽ ghé đầu sát lại để lắng nghe cậu nói.

Cù Tiểu Phong hoàn toàn không ngờ anh lại đột ngột xích lại gần đến thế, hô hấp bỗng chốc nghẹn lại, cậu khẽ nuốt nước bọt một cái rồi mới lúng túng lên tiếng: "Anh xem thử đi, đây là đôi dép tôi chọn cho anh, anh thấy kiểu dáng thế này được không?"

Nói rồi, Cù Tiểu Phong đưa ngón tay chỉ chỉ vào màn hình quang não đang sáng trước mặt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.