Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 18
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:04
Cù Tiểu Phong không có thói quen mặc áo choàng tắm, huống hồ trong nhà lúc này đâu phải chỉ có mình cậu. Sau khi tắm xong, cậu lau khô người rồi mặc vào bộ quần áo mặc ở nhà bằng chất liệu nỉ mềm mại ấm áp. Đây là bộ đồ cậu cất công lựa chọn kỹ càng, lần nào khoác lên người cũng đem lại cảm giác thoải mái đến mức chỉ muốn nhắm mắt đi ngủ ngay lập tức.
Khi cậu bước ra ngoài, phần đồ ăn được gọi trên mạng đã được shipper giao tới và đặt ngay ngắn trên bàn ăn trong bếp.
Kỳ Quân Ngự cũng đã thay một bộ quần áo thoải mái ở nhà, mái tóc đã được sấy khô và tùy ý b.úi gọn ra sau đầu. Chỉ thay đổi một kiểu tóc thôi mà trông khí chất của anh đã hoàn toàn biến thành một con người khác.
Cù Tiểu Phong không để đầu óc nghĩ ngợi linh tinh nữa, bước nhanh tới chuẩn bị khai tiệc. Đồ ăn vẫn còn nằm nguyên trong hộp giữ nhiệt chưa được lấy ra, cậu thì đã đói mờ mắt rồi, mà cậu cũng không đành lòng để Kỳ Quân Ngự phải ôm bụng đói đợi mình thêm nữa.
Cậu liền ngồi phịch xuống chiếc ghế ngay cạnh Kỳ Quân Ngự, bắt đầu ra tay dỡ phần nắp của hộp giữ nhiệt.
"Từ từ đã, đừng dỡ vội."
Kỳ Quân Ngự còn chưa đợi cậu kịp định thần đã vươn tay kéo Cù Tiểu Phong đứng dậy khỏi ghế.
"Làm sao thế anh?" Cù Tiểu Phong ngơ ngác hỏi, mặt đầy vẻ hoang mang.
"Sấy khô tóc trước đã."
"Thôi không cần đâu, tóc tôi cũng sắp tự khô đến nơi rồi. Anh không đói bụng à? Cứ ăn cơm trước đi rồi lát nữa tôi sấy sau cũng được mà."
Cù Tiểu Phong dĩ nhiên là có ý thức và thói quen sấy tóc sau khi gội, đặc biệt là sau khi xuyên không về đây. Thế nhưng hôm nay cậu đã làm phiền và bắt Kỳ Quân Ngự lao động khổ sai cả một ngày trời rồi, giờ lại bắt anh phải nhịn đói ngồi chờ mình sấy tóc thì cái da mặt cậu có dày đến mấy cũng không chịu nổi.
"Không vội mươi mười lăm phút này đâu."
Chẳng thèm để Cù Tiểu Phong kịp úp mở từ chối thêm câu nào, Kỳ Quân Ngự đã dùng một lực tay vừa phải, ấn cậu ngồi xuống chiếc ghế sofa ngoài phòng khách. Anh xoay người đi vào phòng ngủ lấy chiếc máy sấy tóc ra, thành thục cắm phích vào ổ điện.
Anh ấy... định tự tay sấy tóc cho mình sao?!
"Không cần đâu mà, để tôi tự làm là được rồi!" Cù Tiểu Phong hoảng hốt, có chút sợ hãi muốn né tránh.
Kỳ Quân Ngự một tay dễ dàng đè lại bàn tay đang định giằng lấy máy sấy của cậu xuống, đồng thời nhẹ nhàng xoay người cậu hướng thẳng về phía trước, giúp cậu cố định tư thế ngồi chỉnh tề.
"Ngoan nào, ngồi yên đi."
Giọng điệu của Kỳ Quân Ngự rất nhẹ, nhẹ như gió thoảng mây bay, thế nhưng Cù Tiểu Phong nghe xong lại chẳng hiểu sao không dám nhúc nhích nửa phân.
Cậu ngồi ngay ngắn như một đứa trẻ ngoan. Không biết có phải do bản thân quá mẫn cảm hay không, nhưng cậu luôn có cảm giác những ngón tay thon dài của Kỳ Quân Ngự cứ vô tình lướt qua lướt lại, quyến luyến không rời ở ngay vị trí vết sẹo nơi sau gáy cậu.
Mái tóc của Cù Tiểu Phong vốn không dài, chẳng mấy chốc Kỳ Quân Ngự đã tắt máy sấy, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai ý bảo đã xong xuôi.
"Cảm ơn anh nha."
Lúc đứng dậy, Cù Tiểu Phong còn lén lút liếc mắt quan sát một cái, thế nhưng biểu cảm trên gương mặt của Kỳ Quân Ngự vẫn là một mảnh phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng như trước.
Xem ra đúng là do cậu tự mình đa tình, nghĩ ngợi quá nhiều rồi. Cái vết sẹo kia vốn dĩ là vùng da mẫn cảm, anh ấy vô tình chạm trúng cũng là điều dễ hiểu thôi.
Có lẽ do đã bị bỏ đói quá lâu, Cù Tiểu Phong cảm thấy bữa tối ngày hôm nay món nào món nấy đều ngon miệng hơn hẳn ngày thường, lượng thức ăn dường như cũng được cho nhiều hơn hẳn.
Cậu đ.á.n.h chén một trận no căng cả bụng.
Một ngày dài vừa đói vừa mệt trôi qua, sau khi đã được lấp đầy cái bụng rỗng, cơn buồn ngủ liền kéo đến như vũ bão. Hai người nhanh ch.óng hoàn tất thủ tục đ.á.n.h răng rửa mặt rồi ai về phòng nấy, đ.á.n.h một giấc ngon lành tới sáng.
Sáng thứ Bảy, Khúc Minh Nguyệt và Cao Phong vừa mới lết cái thân từ trường về đến nhà, vừa quăng chiếc cặp sách xuống ghế là đã ba chân bốn cẳng vắt giò lên cổ chạy tót sang nhà Cù Tiểu Phong.
Trong đầu Khúc Minh Nguyệt đã sớm tính toán sẵn, cô bé nghĩ bụng đất trồng rau của anh Tiểu Phong đã được chuẩn bị tươm tất từ lâu rồi, công đoạn gieo hạt chẳng qua cũng chỉ là chuyện trong vòng một nốt nhạc mà thôi. Đừng nói là hạt giống phải ship từ tinh cầu Phổ Lam xa xôi, với tốc độ vận chuyển hỏa tốc của ngành hậu cần thời đại tinh tế này, quãng đường đó chỉ cần một ngày là hàng đã đập cửa nhà rồi. Vừa về đến nhà lại nghe ông nội phong phanh kể chuyện, cô nhóc càng đứng ngồi không yên, quăng phăng đồ đạc lên ghế sofa rồi kéo theo ông anh họ chạy biến đi không thấy tăm hơi.
Lão gia t.ử ở nhà cũng chỉ biết mỉm cười bất lực trước bộ dạng nghịch ngợm, hiếu động của hai đứa cháu trai cháu gái, chỉ kịp với theo dặn dò một câu: "Đến nhà anh Tiểu Phong chơi thì phải biết giữ lễ phép đấy nghe chưa hai cái đứa này!"
Thế nhưng bóng dáng hai đứa nhỏ đã sớm bay biến từ đời nào, mãi từ đằng xa mới vọng lại một tiếng: "Tụi con biết rồi ạ, thưa ông nội!"
……
"Anh Tiểu Phong ơi, cái này là anh đã gieo hạt thật rồi đấy ạ?"
Bên này, Khúc Minh Nguyệt vừa bước chân vào sân nhà Cù Tiểu Phong là đã sấn sổ lao ngay đến trước giàn trồng hoa, nhìn trân trân vào mấy chiếc hộp sắt tròn và vali đất trống không, ngoài việc màu đất trông có vẻ sẫm và ẩm ướt hơn thì chẳng thấy có bất kỳ dấu hiệu thay đổi nào, cô bé liền không nhịn được mà tò mò cất tiếng hỏi.
Cù Tiểu Phong bật cười giải thích: “Hạt giống mới gieo xuống được hai ngày thôi hai đứa ạ, muốn nó nhú mầm thì ít nhất cũng phải đợi thêm mấy ngày nữa.”
Kể từ sau buổi tối buôn chuyện xuyên đêm với Kỳ Quân Ngự, Cù Tiểu Phong đối với sự nghiệp trồng rau của mình cứ gọi là tự tin thăng tiến vù vù: “Cuối tuần sau hai đứa nghỉ học về nhà là bảo đảm sẽ thấy nó đ.â.m chồi nảy lộc cho xem.”
Khúc Minh Nguyệt và Cao Phong nghe xong mà hai con mắt sáng lấp lánh như hai chiếc đèn pha, trên mặt viết rõ mồn một hai chữ —— mong chờ!
Hai đứa nhỏ quậy phá ở nhà Cù Tiểu Phong một lát rồi cũng biết ý rủ nhau đi về. Cù Tiểu Phong hết lòng mở lời giữ hai anh em lại ăn cơm trưa, nhưng cả hai đều đồng thanh từ chối, bảo là ông nội đang ở nhà mòn mỏi ngóng trông rồi.
Cái này thì tụi nó không nói dối nửa lời. Hai anh em từ nhỏ đã một tay ông nội gà trống nuôi con bồng bế lớn lên. Từ ngày hai đứa lên cấp hai rồi bắt đầu cuộc sống trọ học xa nhà, mỗi dịp cuối tuần tụi nó được thả xích về nhà, nỗi nhớ cháu của ông nội chẳng kém cạnh niềm khát khao được sà vào lòng ông của hai đứa là bao. Lão gia t.ử tuy ngoài miệng không nói, nhưng làm cháu như tụi nó làm sao mà không hiểu cho được.
Đồ ăn nhà anh Tiểu Phong tuy là cực phẩm mỹ vị thật đấy, nhưng ngày đầu tiên được nghỉ sau một tuần học tập căng thẳng, bữa cơm đầu tiên nhất định phải là dành để ăn cùng ông nội.
Hai đứa nhỏ đã hiếu thảo đồng lòng như thế, Cù Tiểu Phong tự nhiên cũng chẳng mặt dày mà giữ người lại làm gì. Cậu liên tục dặn dò hai đứa đi đường phải chú ý an toàn, hẹn lần sau nhất định phải sang ăn cơm rồi mới lưu luyến thả người đi.
“Cậu đối xử với hai đứa nhỏ đó xem ra thân thiết gớm nhỉ.”
Cù Tiểu Phong còn đang đứng tựa cửa nhìn theo bóng lưng hai đứa trẻ đi khuất dần, vừa mới xoay người định chốt cửa thì đã nghe thấy Kỳ Quân Ngự ném tới một câu đầy mùi vị mờ ám như vậy.
Cậu đóng cửa lại, quay đầu nhìn sang thì thấy Kỳ Quân Ngự chẳng thèm liếc mắt nhìn cậu lấy một cái, đôi mắt phượng hẹp dài vẫn chung thủy dán c.h.ặ.t vào chiếc màn hình ảo của quang não.
Kỳ Quân Ngự cái anh chàng này ấy mà, ngoại trừ hai cái ngày đầu tiên mới tới là còn chịu khó giao lưu bộc lộ chút nhân tính ra, thì mấy ngày sau đó, ngày nào anh cũng tự động dành ra vài tiếng đồng hồ để lặng lẽ đùa nghịch chiếc quang não của mình. Đã vậy, anh còn bật luôn cái chế độ riêng tư cấp độ tối cao, người khác cho dù có tò mò mà ghé sát sạt vào cũng đừng hòng nhìn thấy một chữ bẻ đôi bên trong.
Cù Tiểu Phong vốn dĩ cũng chẳng phải kiểu người có sở thích biến thái là đi rình rập bí mật đời tư của người khác, thế nhưng cái đuôi cao lớn này cứ lù lù lắc lư trước mắt cậu mỗi ngày, cuối cùng cũng có một hôm cậu nhịn không nổi, liền làm bộ vô tình như người qua đường mà hỏi anh một câu đang bận rộn việc gì thế? Kết quả Kỳ Quân Ngự mặt không đổi sắc phản hồi cho cậu đúng hai từ ngắn gọn: “Bán tranh”.
Trời ạ, hèn chi mà giàu nứt đố đổ vách như vậy, hóa ra ngày nào cũng chăm chỉ cày cuốc bán chất xám kiếm tiền.
Hiện tại, Cù Tiểu Phong nhìn cái con người đang bận trăm công nghìn việc buôn bán tiền tỷ mà vẫn tranh thủ bớt chút thời gian vàng ngọc để tiếp chuyện với mình, nếu không phải trong căn nhà này chỉ còn lại độc hai mống là cậu và anh, thì Cù Tiểu Phong đã phải ngó nghiêng xung quanh xem anh đang độc thoại với ai rồi.
“Đương nhiên rồi.” Cù Tiểu Phong đúng mực trả lời. Suy nghĩ một chút, cậu lại nói tiếp: “Hai đứa nó đáng yêu như thế, không lẽ anh không cảm thấy vậy sao?”
Kỳ Quân Ngự vốn là kiểu người cách cách bất nhập với trẻ con, anh trầm ngâm một thoáng rồi vẫn nể mặt cậu mà đáp lại: “Đáng yêu.”
Cù Tiểu Phong cứ ngỡ anh chủ động khơi mào chủ đề này là vì có thâm ý gì khác muốn nói, ngờ đâu cậu dỏng tai đứng chờ nửa ngày trời cũng không thấy Kỳ Quân Ngự phun thêm được chữ nào. Mặc dù qua mấy ngày sống chung dưới một mái nhà, cậu cũng phần nào thấu hiểu cái bản tính cạy mồm không ra chữ của đại họa sĩ, thế nhưng nhìn cái người mắt dán vào màn hình ảo, hai tay chốc chốc lại gõ gõ quẹt quẹt kia, cậu vẫn mạc danh ngửi ra được một mùi giấm chua... à không, mùi vị không mấy vui vẻ của anh chàng.
Tự vắt óc suy ngẫm lại một chút, Cù Tiểu Phong chợt ngộ ra: Có phải Kỳ Quân Ngự đang cảm thấy bản thân mình vừa ra tiền, vừa ra lực, mấy ngày trước còn bán mạng đi dọn nhà hộ, kết quả là đến tận bây giờ vẫn chưa nhận được sự chăm sóc cung phụng tương xứng, nên trong lòng đang hờn dỗi nhẹ rồi không?
