Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 21.2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:04
Carl từng ngửi thấy mùi hương đặc biệt này trên người Khương Sinh, nhưng trước giờ anh luôn biết cách kiềm chế và nhẫn nại. Dẫu sao thì chút m.á.u cỏn con này chẳng bõ dính răng anh, mà nghi thức "Sơ ủng" (kết nạp thành viên mới của ma cà rồng) đối với cả hai bên mà nói đều là chuyện đại sự một đi không trở lại.
Cho dù, anh cảm nhận được Khương Sinh cũng có ý với mình.
Nhưng mùi m.á.u nồng nặc đến mức này, chứng tỏ cậu đã bị mất m.á.u rất nhiều.
Carl lao đi nhanh như một vệt điện xẹt, đến mức những người đi đường vừa mới sượt qua anh, khi ngoảnh đầu lại thì anh đã đứng sừng sững ở khu vực gần bệnh viện nơi Khương Sinh cấp cứu.
Suốt hai năm qua, anh đã học được cách ngụy trang thành một người bình thường vô cùng thuần thục. Anh cố tình ghìm lại tốc độ, chậm rãi rảo bước về phía phòng bệnh của Khương Sinh. Trên đường đi, anh mở rộng thính giác của ma cà rồng, nghe thấy các bác sĩ kháo nhau rằng người nằm trong phòng bệnh kia khó lòng mà qua khỏi đêm nay.
Thế là anh nhẹ nhàng ra tay đ.á.n.h ngất anh đồng nghiệp đang gác cửa, rồi âm thầm bế Khương Sinh rời khỏi bệnh viện.
Chẳng ai biết Khương Sinh đã bốc hơi đi đâu. Phía cảnh sát ráo riết lật tung mọi ngóc ngách để tìm kiếm, duy chỉ có nhà của Khương Sinh là họ bỏ qua. Bởi lẽ, chẳng có ai điên rồ đến mức tin rằng một kẻ nửa sống nửa c.h.ế.t, hơi thở thoi thóp lại có thể tự lết xuống giường để bò về nhà mình cả.
Mãi đến ngày thứ ba sau khi Khương Sinh mất tích, có người mới rụt rè tìm đến gõ cửa nhà cậu để thám thính tình hình.
Đập vào mắt người tới là một Khương Sinh bằng xương bằng thịt, hoạt bát khỏe mạnh nhưng có vẻ hơi sợ ánh sáng, đang quấn đồ kín mít từ đầu đến chân, đứng nép mình trong góc tối cất tiếng chào hỏi.
Hóa ra, các nhân tố thúc đẩy loài người tiến hóa cũng đồng thời tác động và biến đổi một vài đặc tính cố hữu của ma cà rồng. Chẳng hạn như Khương Sinh, sau khi dần thích nghi với thân phận mới, cậu đã có thể hiên ngang ra cảnh dưới ánh mặt trời ban ngày, có điều các giác quan của cậu trở nên mẫn cảm hơn và cực kỳ dễ dàng đ.á.n.h hơi thấy nguy hiểm.
Điều này khiến Khương Sinh rất mau bị mất sức và mệt mỏi. Nhưng cậu tự hiểu rõ, nếu không nhờ có Carl, thì hiện tại cái khái niệm “mệt mỏi” là gì cậu cũng chẳng có cơ hội mà nếm trải. May mắn thay, cậu vẫn giữ vẹn nguyên niềm nhiệt huyết cháy bỏng với công việc cảnh sát này.
Sau khi sở hữu sức mạnh của ma cà rồng, Khương Sinh đã kết nạp được một người bạn chung chiến tuyến với Carl —— chính là anh chàng cảnh sát bị Carl đ.á.n.h ngất đêm hôm đó, cũng là người đầu tiên gõ cửa nhà cậu.
Anh bạn này đã ra sức bao che và bưng bít rất nhiều điểm kỳ lạ giúp Khương Sinh, giúp cậu có một lý do hợp tình hợp lý để giải thích cho sự mất tích bí ẩn của mình, nhờ vậy mà Khương Sinh mới bảo toàn được cần câu cơm.
Đồng thời, chuyện này cũng giúp Khương Sinh thực sự thấu hiểu và mở lòng với Carl. Hai người họ chính thức thông suốt tâm ý của nhau, dưới sự chứng kiến của người đồng nghiệp duy nhất biết rõ sự tình là Lý Tuyền, họ đã danh chính ngôn thuận trở thành cặp phu phu ma cà rồng duy nhất trong toàn cõi tinh tế.
Rất nhiều năm về sau, anh cảnh sát nhỏ Khương Sinh ngày nào đã ngồi lên chiếc ghế Bộ trưởng Khương Sinh quyền lực. Trên sổ hộ khẩu của cậu bây giờ đã kết nạp thêm ba thành viên mới: một anh bạn đời vĩnh cửu và hai cô con gái xinh đẹp tuyệt trần.
Cù Tiểu Phong thực sự mê mệt câu chuyện này, hai cô con gái tuy có đất diễn ít ỏi trong anime của Carl và Khương Sinh lại chính là những nhân vật mà cậu yêu thích nhất.
Còn bộ anime 《Người Chăn Thả Dưới Ánh Hoàng Hôn》 mà cậu đang cày hiện tại lại thuộc thể loại hằng ngày, nhẹ nhàng và ấm áp, xoay quanh cuộc sống chăn nuôi gia súc của một gia đình bốn người tại tinh tế.
Bối cảnh phim diễn ra tại tinh tế nhưng phục trang của các nhân vật lại khéo léo đan cài các yếu tố trang phục thảo nguyên thời cổ đại. Đây cũng chính là lý do cốt lõi khiến Cù Tiểu Phong lọt hố bộ anime này, mớ quần áo trong phim cái nào cái nấy đều được thiết kế tinh xảo, đẹp đẽ, cộng thêm tạo hình nhân vật của tổ dựng hình thì cứ gọi là đẹp điên đảo chúng sinh, hai đứa nhỏ trong nhà thì hoạt bát, siêu cấp đáng yêu.
Đây quả thực là một bữa tiệc thị giác thịnh soạn. Cuộc sống thường nhật của gia đình họ cũng tràn ngập sự bình yên, ấm áp: trời xanh mây trắng, đàn cừu thong dong chạy trên thảo nguyên, ba bữa bốn mùa…… Mỗi lần bật phim lên xem, Cù Tiểu Phong lại cảm thấy cả thể xác lẫn tâm hồn mình như được gột rửa và chữa lành một cách thần kỳ.
Cộng thêm việc dạo gần đây Cù Tiểu Phong đang có niềm đam mê mãnh liệt với việc khám phá tinh cầu Mông Thản, nên dù bình thường cậu cực kỳ dị ứng với việc xem phim bộ chưa hoàn thành, cậu vẫn phá lệ, cứ đúng hẹn thứ Bảy hằng tuần là mở quang não lên hóng phim, thậm chí đến cả đoạn nhạc mở đầu lẫn kết thúc cũng không nỡ tua qua một giây nào.
Phim hoạt hình thời đại tinh tế dẫu sao vẫn kế thừa cái phong cách ngắn ngủi của thời Cổ Địa Cầu. Dù Cù Tiểu Phong không hề bật chế độ tua nhanh, thì khoảng thời gian vui vẻ ngắn ngủi cũng vèo một cái là trôi qua mất. Sau khi xem xong đoạn nhạc cuối phim, Cù Tiểu Phong thu hồi màn hình ảo, đang định tắt quang não đi ngủ thì Kỳ Quân Ngự bất ngờ lên tiếng:
“Video của cậu được duyệt và đăng lên rồi kìa.”
Cù Tiểu Phong nghe vậy liền lập tức truy cập vào trang blog công chúng của mình, trên giao diện tài khoản quả nhiên hiển thị một video mới vừa được xuất bản cách đây hai phút.
Loạt vlog chủ đề mỹ thực dạo gần đây của Cù Tiểu Phong đã giúp cậu thu về một lượng nhiệt độ không hề nhỏ. Lượng người theo dõi trên trang blog của cậu lúc này đã chuẩn bị cán mốc mười bảy vạn lượt hardcore fan.
Dù cư dân mạng thời tinh tế nổi tiếng là những kẻ ham hố xem náo nhiệt, nhưng nếu tài khoản của bạn không có nội dung thực chất và độc đáo, thì lượng fan cũng chỉ lẹt đẹt trồi sụt ở ngưỡng năm sáu vạn mà thôi. Hồi mới bắt đầu làm vlog, Cù Tiểu Phong chỉ chăm chăm đăng tải phong cảnh của tinh cầu Mạn Nhĩ, nhờ chiếm được ưu thế của mùa du lịch nên mới hút được một lượng fan ban đầu. Nhưng dạo gần đây thời tiết ấm lên, cảnh sắc của tinh cầu Mạn Nhĩ không còn là của hiếm nữa, xem mãi một kiểu phong cảnh thì người ta cũng chán, lượng người vào hóng hớt tự nhiên cứ thế mà vơi dần đi.
Chính nhờ việc cậu nhanh nhạy chuyển hướng sang làm video nấu ăn dạo gần đây mới giúp lượng fan của cậu bứt phá, thuận lợi vượt qua cột mốc mười vạn.
Thực ra trên mạng tinh tế số lượng các blogger làm về mảng ẩm thực không hề ít, nhưng đại đa số bọn họ chỉ là kiểu blogger đi review, ăn sập các quán xá, chứ số người tự tay vào bếp nấu nướng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà ngặt nỗi, giá cả của rau củ tươi ở thời đại này đắt đỏ như vàng, những kẻ có tiền để nấu thường xuyên thì lại lười chẳng buồn tâm huyết kinh doanh tài khoản; còn những người không có tiền thì lại càng rén, sợ đầu tư tiền mua nguyên liệu vào mà kênh không lên được thì coi như tiền đổ sông đổ bể.
Các công hội tinh tế thì lại càng có xu hướng thích lăng xê cho mảng gaming hoặc mảng giải trí, vì những mảng đó tiếp cận được số đông đại chúng, dòng tiền đổ về cao mà streamer lại ít bị giới hạn. Chính sự lệch pha của thị trường này đã vô tình tạo điều kiện cho một kẻ "vô công rồi nghề" nhưng có tiền, có thời gian, tay nghề nấu nướng lại khá khẩm và không ngừng tiến bộ như Cù Tiểu Phong có cơ hội ngoi đầu lên tỏa sáng.
Hiện tại mới chỉ trôi qua vỏn vẹn hai phút, vậy mà tác phẩm mới của Cù Tiểu Phong đã thu về hơn một ngàn lượt thả tim, số lượng bình luận cũng đã nhảy lên tới mấy chục dòng.
Cù Tiểu Phong lướt qua một lượt các bình luận đầu tiên. Vì lúc này mọi người vẫn chưa buôn chuyện rôm rả lắm nên cậu chỉ âm thầm thả tim cho những bình luận mình thích, định bụng đợi lát nữa có nhiều bình luận hơn rồi vào xem một thể. Đây cũng là một trong những thú vui giải trí tao nhã hằng ngày của cậu.
Cậu nhanh tay đăng tấm hình chụp chung hai bàn tay giơ ngón cái "like" đĩa nạm bò hầm trước khi ăn lúc nãy vào ngay phần bình luận của video mới này.
Làm xong tất cả những thủ tục đó, Cù Tiểu Phong đăng xuất khỏi blog, tắt quang não đi.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu đã thấy Kỳ Quân Ngự đang đứng sừng sững trước mặt mình, ánh mắt vẫn giữ nguyên cái hướng nhìn vào vị trí màn hình ảo vừa mới biến mất của cậu.
“Có chuyện gì thế anh?”
“Cậu không đọc bình luận à?”
Cù Tiểu Phong giật thót, cậu sợ vị đại ca trước mặt này vừa mới tham gia vào video của mình, xem như là nửa cái người trong cuộc kiêm fan hâm mộ, lại hiểu lầm rằng cậu là kiểu blogger chảnh chọe, chỉ biết chăm chăm up video kiếm tiền chứ chẳng thèm đếm xỉa gì đến cảm nhận của người hâm mộ.
Cậu liền vội vàng phân trần giải thích: “Có đọc chứ, nhưng tôi thích gom nhiều nhiều bình luận vào rồi mới đọc một thể cho đã.” Sợ Kỳ Quân Ngự không tin, cậu còn sốt sắng bổ sung thêm một câu: “Anh cứ lội lại mấy cái video cũ mà xem, tôi toàn để sang ngày hôm sau mới rảnh rang trả lời bình luận của mọi người thôi.”
Kỳ Quân Ngự nghe vậy thì quả thực bắt đầu đưa ngón tay lướt lướt trên màn hình ảo của mình để kiểm chứng thật.
Cù Tiểu Phong thầm tự dặn lòng phải giữ bình tĩnh, tuyệt đối không được tự sa vào cái bẫy tự chứng minh bản thân làm gì cho mệt xác.
Kỳ Quân Ngự gõ quẹt màn hình thêm vài cái nữa, sau đó mới thong thả cất quang não đi rồi quay người bước ra chỗ khác.
Xem ra là đại họa sĩ quay trở về với công việc buôn bán tiền tỷ của mình rồi.
Tối hôm đó, Cù Tiểu Phong vẫn duy trì lịch sinh hoạt điều độ, nhanh ch.óng hoàn tất thủ tục đ.á.n.h răng rửa mặt rồi leo lên giường trùm chăn đi ngủ sớm. Chỉ có một điểm duy nhất khác biệt so với mọi khi, chính là đêm nay, số lượng người chủ động nhắn tin tìm cậu bỗng dưng nhiều một cách bất thường.
Đầu tiên phải kể đến chuỗi tin nhắn dài dằng dặc nổ s.ú.n.g liên thanh của vị bác sĩ Úc bận rộn trăm công nghìn việc, bấy lâu nay vẫn đang cắm chốt ở tận Trung Tâm Thành xa xôi gửi tới cho cậu.
