Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 29.2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:06
Cù Tiểu Phong nhanh nhẹn gọt một mâm trái cây lớn mang ra, rồi dùng quang não bật một bộ phim điện ảnh b.o.m tấn trên màn hình phòng khách để chiêu đãi mớ người lớn tuổi và hai đứa nhỏ ngồi nghỉ ngơi thư giãn.
Dì Tần thấy cậu chỉ có độc một chiếc nồi hấp nên đã chu đáo chạy tọt về nhà mình, xách sang một chiếc nồi hấp size đại có cùng kiểu dáng, chỉ có điều chiếc nồi nhà dì còn hoành tráng hơn khi được thiết kế nhiều hơn nồi của cậu tận một tầng.
Có sự đồng lòng hiệp lực của cả hội, lại thêm sự hỗ trợ đắc lực từ công suất của hai chiếc nồi hấp cỡ lớn cùng hoạt động một lúc, mớ mẻ bánh bao nóng hổi, thơm phức cứ thế liên tục được ra lò. Sau vài lượt hấp, số bột mì chuẩn bị từ sáng cũng chính thức cạn kiệt, còn sót lại một chút nhân thịt thì dưới mớ thao tác căn chỉnh siêu đẳng và chuẩn xác của Cù Tiểu Phong, cậu cũng đã tìm cách nhét bằng sạch vào mớ chiếc bánh cuối cùng mà không để lãng phí một chút nào.
Cả hội vừa làm vừa ăn uống vui vẻ, giữa chừng Cù Tiểu Phong còn chu đáo đem nồi trà dầu đã có chút nguội lạnh đi hâm nóng lại một lần.
Kết cục là cả sữa đậu nành lẫn trà dầu đều bị mớ thực khách càn quét sạch sẽ không còn một giọt. Hai đứa nhỏ cùng với thím Lý và Bùi Hạng Vũ hình như đều có một niềm đam mê mãnh liệt với món trà dầu dùng kèm cơm này thì phải. Chỉ là lúc chuẩn bị nguyên liệu do vội vàng quá nên cậu đã quên không mua tương vừng, bằng không hương vị của món trà dầu này chắc chắn sẽ được nâng tầm lên một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Đến cuối buổi, trên đĩa vẫn còn sót lại tầm mười mấy chiếc bánh bao, lúc này cái bụng của ai nấy đều đã căng tròn không thể nạp thêm được nữa. Nếu đem số bánh này chia đều cho tất cả mọi người thì mỗi người chỉ được một mẩu nhìn hơi kỳ cục, thế là Cù Tiểu Phong liền tự mình làm chủ, đem số bánh bao còn lại chia đều cho ba vị thực khách nhỏ tuổi nhất hội —— hai anh em Cao Phong, Khúc Minh Nguyệt và cậu chàng Tần Ngữ.
Mang tiếng là chia cho ba người, nhưng trên thực tế là chia phần cho bốn mạng. Khúc Minh Nguyệt hớn hở cầm luôn phần của mình và ông anh trai Cao Phong, còn Tần Ngữ thì thản nhiên ẵm luôn phần bánh của mình và Bùi Hạng Vũ.
Tần Ngữ là một trong những người cuối cùng sửa soạn ra về. Tuy cái mồm có hơi háo ăn một chút nhưng dù sao cậu chàng cũng là người trưởng thành rồi. Chứng kiến cảnh Cù Tiểu Phong suốt từ sáng đến giờ cứ đầu tắt mặt tối chạy tới chạy lui bận rộn không ngơi tay, kết quả mẻ bánh làm ra chỉ còn thừa lại mười mấy chiếc bánh bao mini mà cậu lại hào phóng dốc sạch một nửa cho mình, bản thân thì chẳng giữ lại lấy một chiếc, cậu chàng liền cảm thấy áy náy vô cùng, không đành lòng chìa tay ra nhận.
“Tớ không lấy đâu, cậu tự giữ lại mà ăn.” Tần Ngữ vừa nói vừa chủ động ghé sát tai Cù Tiểu Phong, hạ thấp âm lượng thì thầm to nhỏ: “Mọi người ở đây ai mà chẳng biết cái món này làm vừa tốn kém tiền bạc lại vừa tốn sức lực, bằng không bánh ngon thế này sao có thể thừa lại được? Đến mớ người lớn còn thấy ngại chẳng dám cầm về, cậu dúi cho tớ làm cái gì? Tớ cũng đâu có thèm thuồng đến mức ấy đâu!”
Cù Tiểu Phong cũng tinh nghịch ghé sát tai cậu chàng, thì thầm đáp lại: “Tớ cũng đâu có thèm ăn món này đâu nè ~” Cậu dừng lại một chút, rồi bắt đầu tung ra chiêu thức thì thầm của ác ma: “Ngày kia, chờ cậu chính thức xách m.ô.n.g đi làm lại rồi, tớ sẽ mở livestream và tự tay làm một đống lớn bánh bao thịt như thế này nữa cơ.”
“Cậu không phải là con người mà!” Tần Ngữ tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, lườm cậu một cái cháy mặt.
Cù Tiểu Phong trưng ra bộ mặt ngây thơ cụ cụ vô tội, vui vẻ tiễn chân Tần Ngữ cùng Bùi Hạng Vũ ra cửa.
Lúc này, căn nhà rộng lớn chỉ còn lại độc chú Lý và cậu ở lại.
Sau khi mớ người khác đã ra về hết, chú Lý một mình đứng lặng thinh bên cạnh giàn hoa ngoài sân, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào mớ mầm non đang đ.â.m chồi nảy lộc, phát triển vô cùng tươi tốt ở bên trong.
Hai đứa nhỏ kia thì đúng là bị mớ món ăn ngon làm cho mờ mắt, đầu óc chỉ nghĩ đến đồ ăn nên hoàn toàn chẳng để ý gì đến mớ cây cối xung quanh. Nhưng chú Lý thì khác, chú là người hiểu rõ hơn ai hết cái khối lợi nhuận khổng lồ ẩn giấu đằng sau việc có thể tự tay trồng được rau xanh ở thời đại này. Việc Cù Tiểu Phong nuôi ý định trồng rau, chú thậm chí còn giữ kín như bưng, chưa từng hé răng nửa lời với ngay cả người đầu ấp tay gối hằng đêm với mình ở nhà. Huống hồ, ngay từ lúc mới bước chân vào cửa sáng nay, chú đã lập tức chú ý tới ba chiếc chậu tràn ngập sắc xanh mướt mắt đang được đặt chễm chệ trên kệ rồi.
Đó chính là mớ mầm rau xanh đúng không?! Trong lòng chú dâng lên một nỗi kích động khó tả.
Chờ cho đến tận thời điểm này, khi trong nhà chỉ còn lại hai chú cháu, chú Lý mới có cơ hội đem câu hỏi đã kìm nén, nghẹn ứ suốt cả một buổi sáng ra để hỏi cậu: “Trồng…… Trồng thành công rồi đấy à?”
Đến khi câu nói thực sự được thốt ra khỏi miệng, chú mới chợt nhận ra tông giọng của mình đang run rẩy kịch liệt vì xúc động.
Thật là mất thể diện quá đi mất. Chú tự thầm cười chê cái sự yếu đuối của bản thân.
Cù Tiểu Phong biết rõ chú Lý đã cố tình đợi cho mớ người khác rời đi hết rồi mới dám rón rén tiến lại gần chiếc kệ một chút để quan sát, hành động nhỏ ấy đủ để cậu thấu hiểu tấm lòng che chở, bảo bọc mà người chú này dành cho mình lớn lao đến nhường nào.
Nghe thấy chất giọng run rẩy không giấu nổi sự kích động của chú, sống mũi Cù Tiểu Phong bỗng chốc dâng lên một cảm giác cay cay, cay xè.
Cậu chủ động bước lại gần, đưa tay chỉ vào đống cây non: “Dạ, đây chính là mớ mầm rau xà lách ạ.” Cậu chỉ vào nửa chiếc hộp hành lý đặt ở bên trái tầng thứ nhất, nơi mớ mầm non đã bắt đầu bung ra mớ chiếc lá mầm đầu tiên, rồi lại chỉ sang hai chiếc chậu tròn bên cạnh: “Còn hai cái chậu này là mớ mầm rau mùi ạ.”
Cậu chu đáo bưng ra hai chiếc ghế đẩu, hai chú cháu cùng nhau ngồi xuống bên cạnh giàn hoa, nép mình vào khoảng bóng râm mát mẻ dưới mái hiên nhà.
“Cháu thực sự rất cảm ơn chú Lý vì đã luôn kín tiếng bảo mật chuyện này giúp cháu. Thế nhưng, cháu vốn không có ý định sẽ ôm khư khư cái bí mật này để một mình đơn độc kiếm tiền đâu ạ.”
“Cháu còn trẻ người non dạ quá, cháu chưa thấu hiểu được việc tự mình trồng được rau xanh ở thời đại này nó mang một ý nghĩa kinh khủng đến nhường nào đâu!” Tông giọng chú Lý bỗng chốc trở nên dồn dập, lo lắng ra mặt.
Trong suy nghĩ của chú, Cù Tiểu Phong chính là giọt m.á.u duy nhất mà người bạn thân thiết thuở thiếu thời của chú để lại trên đời này, chú đã tự tay nhìn đứa nhỏ này lớn lên từng ngày, từng bước trưởng thành và có công ăn việc làm đàng hoàng. Bây giờ cậu đã không còn người thân bên cạnh làm chỗ dựa, bản thân lại vừa mới trải qua một trận bạo bệnh, tuy rằng hiện tại việc kiếm sống bằng nghề livestream có vẻ cũng giúp cậu kiếm được chút đỉnh thu nhập ổn định, nhưng cái nghề ăn cơm dựa vào danh tiếng và sự may rủi này, một khi nhiệt độ và sự chú ý của cư dân mạng tụt dốc thì cậu biết bấu víu vào đâu để nuôi sống bản thân đây?
“Chú không đồng ý đâu!” Chú Lý thực sự cuống cuồng hết cả lên, chú vốn luôn coi Cù Tiểu Phong như con cháu ruột thịt trong nhà mà đối đãi. Đứa nhỏ này là do chú một tay nhìn từ bé đến lớn, thế nên dù có mớ lời nói ra nghe hơi chướng tai, không được lòng người cho lắm thì hôm nay chú cũng bắt buộc phải mở miệng đóng vai ác một lần: “Nếu không trồng ra trò trống gì thì coi như xong chuyện, nhưng một khi đã trồng thành công mỹ mãn thế này thì đây chính là bước ngoặt và cơ hội đổi đời của riêng cháu! Cháu bảo chú không cần phải giữ kín cái bí mật này nữa, vậy thì một khi mớ người khác biết được vùng đất này hoàn toàn có khả năng canh tác rau xanh, bọn họ sẽ ồ ạt kéo đến cạnh tranh trực tiếp với cháu. Lúc ấy cháu lấy cái gì ra để đối chọi với người ta? Kinh nghiệm lịch duyệt của cháu được bao nhiêu năm? Nguồn vốn tư bản trong tay cháu có bao nhiêu tiền? Một khi cháu thua trận trong cuộc chiến cạnh tranh ấy thì cháu tính làm sao bây giờ! Chẳng lẽ định làm cái nghề livestream này cả đời hay sao? Nếu cái việc livestream này thực sự dễ ăn dễ làm như cháu tưởng, thì cái tinh cầu Mạn Nhĩ này đã không bị bỏ hoang đến mức chỉ còn sót lại một mớ người già với trẻ con như thế này rồi!”
