Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 31.2

Cập nhật lúc: 16/07/2026 04:07

Vừa mới quay người lại một cái, cậu đã giật thót mình khi thấy Bùi Minh không biết đã tiếp cận sau lưng mình từ lúc nào. Cũng may là Cù Tiểu Phong đã quá quen thuộc với cái thói quen thích bám đuôi và dính người như sam của anh rồi, nên không còn bị dọa cho hồn xiêu phách lạc như mấy lần đầu tiên nữa.

“Vừa khéo luôn này. Cầm lấy đi anh, đây là nước mật ong em vừa pha xong đấy. Hơi nóng một chút, anh đợi cho nó nguội bớt rồi tranh thủ uống lúc còn ấm nhé.”

Bùi Minh đưa tay đón lấy ly nước.

Cù Tiểu Phong ân cần hỏi han: “Trưa nay anh đã ăn uống gì……” Câu hỏi định thốt ra bỗng nhiên nghẹn ứ nơi cuống họng.

Bùi Minh đặt vội ly nước mật ong lên nắp máy lọc nước, nghiêng người khom lưng, một lần nữa vòng tay ôm trọn lấy Cù Tiểu Phong từ phía sau —— người vốn dĩ cũng đang nghiêng mình tính lách qua người anh để vào bếp nấu chút gì đó cho anh lót dạ rồi đi nghỉ ngơi.

Tư thế của hai người hiện tại trông ám muội và tình tứ chẳng khác nào một cặp tình nhân đang triền miên ôm ấp sau một trận mặn nồng.

Hai cánh tay dài của Bùi Minh siết nhẹ quanh vòng eo gầy gò của Cù Tiểu Phong, cằm anh tự nhiên tựa lên hõm vai cậu, gương mặt dán c.h.ặ.t vào vùng da cổ nhạy cảm. Anh nhắm nghiền mắt lại, biểu cảm hiện rõ sự lưu luyến và ỷ lại vô bờ bến.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng kiều diễm, mờ ám……

Nhưng ngặt nỗi…… Cù Tiểu Phong lại hoàn toàn không bắt được cái tần số lãng mạn ấy.

Cậu chỉ cảm nhận được rằng Bùi Minh đang thả lỏng, không hề dùng sức lực để đè nặng lên người mình. Cậu chậm rãi xoay hẳn người lại, bắt chước mớ động tác của anh, dang hai tay ra rồi đan chéo mớ ngón tay lại sau thắt lưng anh.

Cậu chợt nhớ đến một câu nói từng đọc được trong cuốn sách danh ngôn nào đó: “Người đang rơi vào cảnh thất ý đôi khi cái họ cần nhất chỉ đơn giản là một cái ôm mà thôi.” Từ lúc bước chân vào cửa đến giờ anh đã chủ động ôm cậu tận hai lần rồi, xem ra thứ anh đang thiếu thốn chính là sự an ủi này đây.

Cù Tiểu Phong nhạy bén nhận ra cơ thể vốn đang căng cứng như dây đàn của Bùi Minh đang từ từ thả lỏng xuống dưới.

Nghĩ bụng, xem ra cái chiêu thức này có hiệu quả thực sự rồi.

Có lẽ cái cú sốc kinh doanh lần này đối với Bùi Minh mà nói là một cú tát quá đau đớn, Cù Tiểu Phong bắt đầu áp dụng phương pháp “vái tứ phương”, miệng lẩm bẩm như đang tụng niệm kinh chú an ủi: “Anh đừng buồn nữa mà……”

Bùi Minh: “Ừm.”

“Anh thông minh như thế cơ mà……”

Bùi Minh: “Ừm.”

“Ngoài kia có biết bao nhiêu người xếp hàng dài cả cây số chỉ để tranh nhau mua tranh của anh vẽ cơ chứ……”

Bùi Minh: “Ừm.”

“Anh đừng có nản lòng nhụt chí nhé……”

Bùi Minh: “Ừm.”

Cù Tiểu Phong: “……”

Cái anh chàng Bùi Minh này lúc ốm vào đổi tính đổi nết đáng ghét thật đấy chứ, người ta còn chưa kịp nói hết câu mà anh cứ liên tục chen ngang vào thế này làm cậu bay màu luôn mớ chữ nghĩa, chẳng nhớ nổi đoạn tiếp theo phải diễn văn thế nào nữa rồi.

“Hít hít ——”

Cù Tiểu Phong bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng cực kỳ dễ chịu.

“Hít hít ——”

Cậu nhăn mũi, rướn người hít hà hít hà dính c.h.ặ.t vào mái tóc của Bùi Minh, phấn khích thốt lên: “Ủa Bùi Minh, anh mới đổi loại dầu gội đầu mới hả? Mùi này thơm dã man luôn ấy.”

Cơ thể Bùi Minh ngay trong cái khoảnh khắc Cù Tiểu Phong nhăn mũi, rướn người hít hà khắp nơi ấy bỗng chốc cứng đờ như hóa đá.

“Mùi gì cơ?”

“Úi chà, thơm ngọt ngào mà cuốn lắm anh ơi. Thảo nào từ lúc về nhà đến giờ anh cứ im như thóc chẳng chịu mở mồm nói câu nào.” Cù Tiểu Phong vừa nhấm nháp lại dư vị của mùi hương vừa tìm từ ngữ miêu tả: “Một cái mùi hương mang phong vị lạnh lùng, cô độc, đặc biệt lắm luôn. Hình như ẩn sâu bên trong còn có một tầng hương khác nữa thì phải, nhưng mà nó nhạt quá, em chịu c.h.ế.t không đoán ra được là mùi gì.”

Bùi Minh giữ im lặng không đáp lời, hai cánh tay đang siết quanh eo cậu vô thức siết c.h.ặ.t thêm một vòng. Cù Tiểu Phong bị ôm c.h.ặ.t đến mức có chút nghẹt thở khó chịu, nhưng sực nghĩ đến việc đối phương vừa phải chịu một cú đả kích lớn lại đang mang bệnh trong người, cậu đành c.ắ.n răng chịu đựng, không thèm phàn nàn một tiếng, bỏ mặc cho đại não rơi vào trạng thái trống rỗng để thả hồn theo gió một lát.

Cho đến khi cậu còn chưa kịp định thần lại, Bùi Minh đã chủ động nới lỏng vòng tay ra trước, Cù Tiểu Phong theo phản xạ có điều kiện cũng vội vàng buông lỏng mớ ngón tay đang đan sau lưng anh.

Bùi Minh với tay lấy ly nước mật ong, ngửa cổ nhấp một ngụm lớn: “Tiểu Phong này, anh hơi đói bụng rồi.”

Cù Tiểu Phong nghe vậy thì hai mắt sáng lên, gật đầu lia lịa rồi quay lưng phi thẳng vào bếp. Với cậu mà nói, người ốm mà còn biết đòi ăn thì chứng tỏ thể trạng vẫn còn tốt chán, cứ ăn được ngủ được là mớ bệnh tật sẽ tự khắc cuốn gói ra đi thôi.

Hơn mười phút sau, một bát mì rau nấm thanh đạm, bốc khói nghi ngút đã được hoàn thành. Cậu tuyệt đối không thêm thắt một chút ớt hay mớ loại gia vị kích thích nào, chỉ nhẹ nhàng phủ lên trên bề mặt một quả trứng ốp la vàng ươm. Cù Tiểu Phong không tốn công gọi Bùi Minh vào bếp nữa, cậu tự mình cầm đũa, bưng khay mì ra thẳng phòng khách rồi đặt chễm chệ trước mặt anh.

“Xong rồi đây ạ, anh ăn xong xuôi thì đi tắm táp một cái rồi đ.á.n.h một giấc thật sâu là người ngợm lại khỏe khoắn ngay thôi.”

“Cảm ơn em nhé.”

Bùi Minh bưng bát mì lên, bắt đầu ăn xùm xụp một cách ngon lành. Sau khi xử lý sạch sẽ cặn mì, anh dứt khoát từ chối màn giành giật thu dọn bát đĩa của Cù Tiểu Phong với lý do muốn ưu tiên người ốm, tự mình bê bát vào bếp đứng rửa sạch sẽ.

Vài phút sau, Bùi Minh cầm một cây kéo bén bước trở ra phòng khách.

Hóa ra là anh đi khui dừa tươi.

Mớ quả dừa mà Bùi Minh xách về đều là hàng đã qua xử lý thô, phần vỏ ngoài được gọt đẽo gọn gàng, phía trên đỉnh quả dừa có thiết kế một cái lỗ nhỏ được bịt kín bằng một chiếc nút nhựa tiện lợi. Chỉ cần dùng đầu nhọn của cây kéo khẽ cạy nhẹ một cái là chiếc nút đã bật ra dễ dàng.

Bùi Minh gỡ phần ống hút được dán kèm trên thân quả dừa ra, xé vỏ bao bì rồi cắm thẳng vào trong lòng quả: “Lúc trên đường trở về anh có đi ngang qua tinh cầu Hải Lam, mớ quả dừa thu hoạch vào tháng này là vào độ ngọt nước nhất đấy. Anh thấy ngon nên tiện tay mua mấy quả mang về, em uống thử xem có hợp vị không.”

Cù Tiểu Phong hí hửng đón lấy quả dừa đã được cắm sẵn ống hút, ghé mồm làm một hơi thật mạnh. Dòng nước dừa mát lạnh, thanh khiết vừa chạm vào đầu lưỡi đã mang theo một vị ngọt thanh tao, dịu nhẹ. Đôi mắt Cù Tiểu Phong bỗng chốc sáng bừng lên như bắt được vàng, cậu vừa ngậm ống hút vừa quay sang toe toét cười với Bùi Minh: “Ngon xuất sắc luôn anh ơi! Em cảm ơn anh nhiều nhé, người ngợm đang khó ở thế mà đi đâu cũng vẫn nhớ mua quà về cho em.”

Khỏe môi Bùi Minh khẽ cong lên tạo thành một nụ cười ấm áp: “Em thích là tốt rồi, sau này đi đâu gặp món gì ngon anh lại tha lôi về cho em tiếp.”

Giọng điệu này nghe cưng chiều chẳng khác nào đang dỗ dành một đứa con nít vậy.

Cù Tiểu Phong vừa ôm quả dừa hút rồn rốt vừa thỏa mãn híp cả mắt lại: “Dạ vâng ạ, chốt kèo luôn nha anh!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.