Tinh Tế: Dựa Vào Phát Sóng Trực Tiếp Đi Lên Đỉnh Cao Nhân Sinh - Chương 9
Cập nhật lúc: 06/07/2026 14:02
Nghỉ ngơi đến khi cơ thể hồi phục lại kha khá, cậu mới bắt đầu thu dọn đống thùng dụng cụ cho gọn gàng, gom hết rác thải bỏ vào thùng rác.
Bước kế tiếp chính là chế tác vật chứa để trồng rau. Chậu hoa thông thường thì quá nhỏ, mà bỏ tiền ra mua loại chuyên dụng thì lại quá lãng phí ngân sách.
Cũng may là cậu đã phát hiện ra một nơi có thể "tha" về rất nhiều vật chứa lý tưởng, đó chính là bãi rác ở khu vực lân cận.
Robot xử lý rác thải cứ nửa tháng mới dọn dẹp một lần, tuy rằng khu này thưa thớt dân cư nhưng lượng rác tích tụ lại vẫn khá nhiều. Mỗi lần đi vứt rác, cậu đều tinh mắt phát hiện ra mấy cái hộp sắt lớn hay thùng nhựa mà người ta không dùng nữa — đây toàn là những món có thể tái chế để "phế vật biến thành bảo bối" cả.
Hiện tại trong nhà cậu đang chất một đống "tài liệu tốt" do cậu tích cóp, nhặt nhạnh mang về sau mỗi lần đi đổ rác suốt mấy tuần qua.
Trong số đó có ba cái hộp sắt lớn hình chữ nhật với kích thước khác nhau: cái lớn nhất dài nửa mét, cái nhỏ nhất cũng phải 37 cm, độ cao trung bình của chúng đều tầm khoảng 25 cm. Những chiếc hộp nào thấp quá thì Cù Tiểu Phong đều chê, không thèm nhặt.
Mấy cái hộp sắt này vốn là hộp thu nạp bị người ta vứt bỏ.
Cù Tiểu Phong còn nhặt thêm được hai cái hộp bánh quy bằng sắt lá hình tròn, có điều chúng không được cao ráo như ba chiếc hộp chữ nhật kia.
Chưa hết, cậu còn "bảo dưỡng" được một chiếc vali hành lý cỡ lớn bị hỏng mất bánh xe. Sau khi quan sát thấy các bộ phận khác hoàn toàn nguyên vẹn, cậu liền không ngần ngại mà xách luôn về nhà.
Mấy cái hộp này vừa mang về đến cửa là đã được cậu kỳ cọ, tẩy trùng vô cùng sạch sẽ. Riêng chiếc vali hành lý thì ngay khi vừa về tới nơi, cậu đã thẳng tay đập bỏ phần bánh xe, tháo rời thanh kéo cùng lớp lót bên trong, chỉ giữ lại phần vỏ rỗng được tách làm hai nửa.
Đêm hôm đó, Cù Tiểu Phong hừng hực khí thế, phấn khích cọ cọ rửa rửa đống chiến lợi phẩm đến tận nửa đêm.
Còn bây giờ, Cù Tiểu Phong chuẩn bị thực hiện công đoạn cuối cùng cho những "cục cưng" của mình. Cậu vừa đi vừa "lộc cộc" xách theo thùng dụng cụ cùng một chiếc ghế xếp nhỏ, chạy bước nhỏ về phía góc tường — nơi đang tập kết những món bảo bối ấy.
Cậu đeo kính bảo hộ cẩn thận, cầm chiếc máy khoan năng lượng lên, bắt đầu đục những lỗ thoát nước đầu tiên dưới đáy của từng chiếc hộp.
Đại công cáo thành!
Ngay khi Cù Tiểu Phong đang tràn đầy đắc ý ngắm nhìn tác phẩm của mình, tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên cắt ngang dòng cảm xúc.
Cậu đặt dụng cụ xuống và đi ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra, đập vào mắt cậu là hai "củ cải nhỏ" b.úng ra sữa.
"Anh Tiểu Phong ơi, bọn em sang tìm anh để làm bài tập ạ." Thấy cậu mở cửa, củ cải nhỏ có chiều cao khiêm tốn hơn nhanh nhảu lên tiếng.
Củ cải lớn đứng bên cạnh nghe em gái nói xong cũng gật đầu lia lịa phụ họa theo.
Cù Tiểu Phong vội vàng né người nhường đường cho hai đứa vào nhà. Khúc Minh Nguyệt — cô nhóc có phần hoạt bát hơn — vừa được phép một cái là liền như một làn khói, nhân lúc Cù Tiểu Phong nghiêng người và cánh tay tựa vào cửa chưa kịp thu về, liền luồn một cái vèo dưới nách cậu rồi chui tọt vào trong.
Cậu nhóc Cao Phong đứng phía sau, trên lưng cõng hai chiếc cặp sách nặng trịch, đợi Cù Tiểu Phong thu tay lại mới vội vã chạy bước nhỏ đuổi theo bước chân của em gái.
Hai đứa nhỏ này sống cùng một người ông tại nơi cách nhà Cù Tiểu Phong mấy trăm mét. Ông cụ là ông nội của Khúc Minh Nguyệt, đồng thời cũng là ông ngoại của Cao Phong. Bố mẹ của hai đứa đều đang bận rộn công tác ở các tinh cầu khác. Ngặt nỗi việc chuyển hộ khẩu liên tinh cầu để làm thủ tục nhập học vô cùng rắc rối, cộng thêm chi phí sinh hoạt ở thế giới bên ngoài quá đắt đỏ, nên hai anh em đành phải ở lại Mạn Nhĩ Tinh để ông cụ chăm sóc.
Đây chẳng phải lần đầu tiên hai đứa trẻ này đến nhà Cù Tiểu Phong. Có đôi khi là sang để hỏi bài tập, có lúc lại đơn thuần là chạy đến tìm cậu chơi đùa.
Mấy đứa nhỏ này có một sự sùng bái nồng nhiệt dành cho Cù Tiểu Phong, dù chúng không nói ra nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được một cách rõ rệt. Ví dụ như Khúc Minh Nguyệt — cô nhóc mà trong miệng ông cụ là kiểu người "hướng nội, không thích thân cận với người lạ" — thì cứ hở ra là lại thích chạy sang chỗ cậu; hay như Cao Phong — cậu nhóc vốn nổi tiếng là "vua quậy phá" ở trường theo lời Tần Ngữ — thì mỗi lần đứng trước mặt cậu lại ngoan ngoãn, lễ phép lạ kỳ.
Mối quan hệ giữa hai nhà bắt đầu trở nên thân thiết là từ khoảng nửa tháng sau khi cậu mới chuyển đến đây. Hôm đó cậu đang đi dạo ngoài đường thì bị ông cụ nhiệt tình kéo lại, mời bằng được về nhà làm khách. Cù Tiểu Phong từ chối không xong đành phải cung kính không bằng tuân mệnh đi theo.
Ai dè đến nơi mới ngã ngửa, hóa ra ông cụ muốn nhờ Cù Tiểu Phong gia sư phụ đạo bài tập cho hai anh em chuẩn bị lên lớp bảy.
Cù Tiểu Phong lúc đó cảm thấy m.ô.n.g mình như đang ngồi trên bàn chông, đứng ngồi không yên, chỉ hận không thể lập tức dùng tốc độ chạy nước rút một trăm mét để phóng thẳng về nhà, khóa c.h.ặ.t cửa coi như chưa từng bước chân ra đường.
Lúc ấy, hai đứa trẻ đứa thì đang mải mê xem truyện tranh, đứa thì cúi đầu ăn lấy ăn để. Nghe thấy ông nội bảo lấy bài tập ra để anh Tiểu Phong dạy học, Khúc Minh Nguyệt — cô nhóc đang nhai đồ ăn vặt nhồm nhoàm — liền ngẩng đầu lên, liếc nhìn Cù Tiểu Phong đang cố tỏ ra bình tĩnh trên sô pha, rồi quay sang cằn nhằn với ông: "Ông nội ơi, đề bài cấp hai khó lắm ạ. Ông xem anh Tiểu Phong đã tốt nghiệp bao nhiêu năm rồi, thầy toán của bọn cháu bảo là thi đại học xong một cái là chữ nghĩa của những năm trước trả lại cho thầy cô sạch sành sanh luôn đó."
Nói rồi, cô nhóc còn dùng chân đá đá vào cái đứa đang nằm ườn xem truyện tranh bên cạnh: "Đúng không Cao Phong?"
Cao Phong phụ họa: "Ừm ừm."
Ông cụ ái ngại mỉm cười với Cù Tiểu Phong, sau đó quay ngoắt lại, nghiêm nét mặt nói với hai đứa cháu: "Anh Tiểu Phong của các cháu không giống người thường đâu, anh ấy là thiên tài đấy! Lớp bảy còn chẳng thèm học mà đã thông suốt hết kiến thức rồi." Nhìn thấy ánh mắt hoài nghi của hai đứa nhỏ, ông cụ tiếp tục tung chiêu: "Không chỉ lớp bảy đâu, anh Tiểu Phong của các cháu mới mười bốn tuổi đã đỗ đại học rồi đấy. Tự bẻ đầu ngón tay ra mà tính toán đi, ông nội nhìn thế này mà thèm gạt các cháu chắc?"
Cù Tiểu Phong ngồi một bên chỉ biết cười trừ: "..." C.h.ế.t cười, áp lực dư luận đè nặng lên vai rồi.
Hai đứa nhỏ rốt cuộc cũng bị khí chất "con nhà người ta" sặc mùi huyền thoại này làm cho đứng hình, bốn mắt nhìn chằm chằm vào Cù Tiểu Phong đầy vẻ không thể tin nổi.
Lần này Cao Phong là đứa hành động trước. Cậu nhóc buông quyển truyện tranh trong tay xuống, đứng phắt dậy đi đến bên cạnh sô pha của Cù Tiểu Phong, mở phăng chiếc cặp sách ra và rút quyển bài tập hè môn Toán — kẻ thù không đội trời chung của mình — rồi ném chiếc cặp sang một bên. Cậu nhóc ngồi phịch xuống cạnh Cù Tiểu Phong, lật ra một trang rồi chỉ tay vào hỏi: "Thế anh ơi, anh giảng cho em xem câu này rốt cuộc phải tính thế nào với ạ?"
Đã bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan, Cù Tiểu Phong đành phải đón lấy quyển bài tập hè môn Toán lớp bảy của trẻ con thời tinh tế, thầm đọc lướt qua đề bài một lượt.
Ủa, hóa ra đơn giản vậy sao?
Gần như ngay khi đọc xong đề bài, đáp án đã nảy ra trong đầu Cù Tiểu Phong. Cậu cầm b.út lên, bắt đầu tỉ mỉ giảng giải cho Cao Phong. Khúc Minh Nguyệt ở bên cạnh thấy cậu thực sự biết giảng đề liền tò mò ghé sát tai vào nghe ngóng.
"Dễ ăn thế á?!" Khúc Minh Nguyệt phấn khích thốt lên sau khi nghe xong ba phương pháp giải bài hoàn toàn khác nhau từ Cù Tiểu Phong.
Cao Phong vốn đang ngồi từ lúc nào đã đứng bật dậy, dán c.h.ặ.t lấy Cù Tiểu Phong, cái đầu suýt chút nữa là vùi luôn vào trong sách.
Ông cụ cũng đã tinh ý lánh mặt ra ngoài từ lâu. Trên bàn trà, ngoài ly nước ấm rót cho Cù Tiểu Phong lúc đầu, giờ đã được bày thêm một đĩa trái cây tươi ngon được gọt sẵn.
Dù trái cây tươi không đắt đỏ đến mức nghẹt thở như rau xanh, nhưng giá cả cũng chẳng phải dạng vừa. Huống hồ Cù Tiểu Phong từng lượn qua khu trái cây ở siêu thị, nhìn qua là biết phẩm dáng của đĩa trái cây này thuộc hàng cao cấp nhất ở đó rồi.
Sau khi hỏi hai đứa nhỏ nơi thường dùng để học bài, Cù Tiểu Phong liền dẫn chúng vào căn phòng có kê bàn viết lớn, xếp cho hai đứa ngồi hai bên trái phải rồi mới tiếp tục giảng giải các phần tiếp theo.
Giải đáp xong xuôi tất cả các thắc mắc thì đồng hồ đã điểm hơn năm giờ chiều. Cậu hỏi xem hai đứa còn câu nào chưa hiểu không, thấy cả hai đều lắc đầu, cậu mới đứng dậy chuẩn bị ra chào ông cụ để ra về.
Vừa vặn lúc đó ông cụ từ trong bếp bước ra, trên người vẫn thắt tạp dề, tay cầm chiếc xẻng nấu ăn: "Tiểu Phong à, mau lại đây ăn cơm đi. Hôm nay ông làm món sườn kho tộ, hồi nhỏ cháu thích ăn món này nhất đấy, giờ khẩu vị có thay đổi chút nào không?"
Cù Tiểu Phong thừa biết đây là chiêu "giữ người" có chủ đích của ông cụ. Nếu cậu mà thẳng thừng từ chối đi về thì ông cụ chắc chắn sẽ tủi thân và không vui cho mà xem. Thế là cậu đành ngoan ngoãn đi vào bếp để phụ một tay.
"Cháu cảm ơn ông ạ, ông nấu món gì cháu cũng đều thích ăn hết."
Vào đến bếp thì thấy ông cụ đã cắm xong nồi cơm, nồi sườn kho tộ trên bếp cũng đang hầm dở, chỉ là vừa rồi bận chạy ra giữ người nên ông mới tạm thời tắt lửa.
Trong bồn rửa bát vẫn còn một rổ rau xanh mới rửa được một nửa.
Giữ được người ở lại, tâm tình ông cụ vui vẻ hẳn lên, ông lại bật bếp để tiếp tục nấu nướng, còn Cù Tiểu Phong thì chủ động tiến tới bên bồn để rửa nốt chỗ rau xanh còn lại.
Hai người vừa làm vừa trò chuyện rôm rả, từ chuyện bố mẹ của hai đứa nhỏ đến mấy tin tức thú vị dạo gần đây ở khu ba, rồi câu chuyện đưa đẩy đến lý do vì sao cậu lại quay về Mạn Nhĩ Tinh. Cù Tiểu Phong chỉ có thể viện cớ rằng đầu mình bị chấn thương nên có rất nhiều chuyện cũ không còn nhớ rõ nữa.
"Thế hiện tại vết thương đã hồi phục thế nào rồi cháu? Bác sĩ người ta nói sao?"
