Tình Trường Của Idol - Chương 2
Cập nhật lúc: 04/07/2026 15:00
Anh trầm ngâm một lát, rồi từ trong ống nghe truyền đến tiếng nước chảy rào rào như đang tắm vòi sen.
Tôi: ……
Tự dưng cảm thấy bực dọc hết sức.
Tôi mất kiên nhẫn: "Kể đi, kể đi."
Anh: "Thế tôi kể nhé."
"Hôm nay nghe mẹ tôi kể, hồi trước có người lái xe cán c.h.ế.t một con gà của bà ngoại tôi."
"Rồi sao nữa?" Tôi hỏi vặn lại.
"Rồi người đó lập tức xuống xe hỏi tôi xem con gà đó có phải của nhà tôi không."
"Tôi bảo gà nhà tôi không dẹp lép thế."
Tôi: ……
Đồ dở hơi!
Im lặng thêm một lúc nữa, tôi cảm thấy cực kỳ phiền phức nên thẳng tay cúp máy.
Sau đó tôi chạy đi tắm nước lạnh, vừa tắm vừa c.h.ử.i thầm cái gã đàn ông ch.ó má đó.
Quay lại giường, điện thoại tôi nhận được một cuộc gọi video từ anh.
Bấm vào xem, đập vào mắt là video khoe cơ bụng sáu múi ướt đẫm lúc đang tắm, khuôn mặt trắng ngần mịn màng của anh áp sát vào màn hình, cười tủm tỉm.
……
Tự dưng trước mắt tôi xây xẩm, mũi nóng ran lên, đưa tay sờ một cái, ướt nhẹp.
Thật nực cười, tôi thế mà lại chảy m.á.u mũi rồi.
Anh nhắn: [Thích không?]
Tôi vớ lấy cái khăn ướt, ngửa đầu ra sau.
Đâu rảnh mà rep lại.
Anh vẫn lải nhải không ngừng: [Thích không?]
[Thích không?]
[Thích không?]
……
Anh spam liên tiếp mười mấy tin nhắn, tôi hít sâu một hơi, nhắn lại:
[Cút cút cút cút cút cút cút cút cút cút cút cút!!]
Anh: [……]
Một lúc sau, anh lại gửi tới một tin nhắn khác:
[Khương Tĩnh Tĩnh, lương trợ lý của tôi tăng rồi.]
Tôi không thèm rep.
Anh: [Từ 3000 tăng lên thành mười ba nghìn một trăm bốn mươi tệ.]
Tôi sực nhớ tới mớ mỹ phẩm, đồ dưỡng da và bát b.ún xào dạo trước, lần này sảng khoái hẳn lên.
Tôi chốt luôn: [Chốt đơn, thưa ông chủ.]
Khung chat của anh hiện "đang gõ", một lát lại mất, rồi lại "đang gõ", rồi lại biến mất.
Cuối cùng anh nhắn: [Khương Tĩnh Tĩnh, có phải em vẫn còn nhung nhớ tôi không quên đúng không?]
Tôi: [Cút.]
Anh lập tức phản hồi: [?]
Tôi thu hồi tin nhắn, rồi lươn lẹo đáp: [Sao có thể chứ? Nhớ nhung anh, em không xứng.]
Anh: [Tôi cho phép em nhớ nhung đấy.]
Tôi trợn ngược cả mắt, thầm nghĩ bà mày thèm vào chắc!
3.
Tôi nghi ngờ gã bạn trai cũ đang mượn việc công để trả thù tư.
Hôm nay là ngày thứ ba tôi làm việc cho anh, nhưng đây đã là lần thứ hai mươi lăm tôi muốn tát cho anh một bạt tai rồi.
Anh cao mét tám mấy, tôi cao có mét sáu, thế mà anh cứ gào lên bảo tôi che ô cao lên chút nữa.
Bảo là ánh nắng mặt trời rọi trúng anh mất rồi.
……
Tôi duỗi thẳng tay, vươn ô che lên tít trên cao, và thế là ánh nắng chiếu xiên thẳng vào mặt tôi.
Nắng ch.ói đến mức tôi không mở nổi mắt.
Cứ giơ như vậy cỡ mấy chục giây, tôi cảm thấy hai cánh tay mỏi nhừ, còn anh thì lại điềm nhiên như không đứng giữa chỗ nắng gắt nhất, khoác bộ đồ cổ trang dày cộp nhất, thong thả mà đọc kịch bản.
Thỉnh thoảng lại liếc tôi một cái, tận hưởng cái cảm giác "nô dịch" được tôi.
Có lúc anh còn bắt tôi phải kiễng chân lên, lau mồ hôi, dặm lại lớp trang điểm cho cái khuôn mặt b.úng ra sữa của anh.
Anh hé răng bảo khát, tôi đã phải tất tả chạy thục mạng qua mấy con phố để mua cho anh l một chai nước tinh khiết ướp lạnh toát cả tay.
Tôi rót nước đá vào bình giữ nhiệt cho anh thì anh không chịu, chê là nước để cả buổi chiều sinh đầy vi khuẩn rồi, anh sợ trúng độc c.h.ế.t nghẻo.
!!!
Tôi nghiến răng trèo trẹo, ngoảnh mặt đi lật trắng mắt lên trời.
Sau đó lại cong m.ô.n.g chạy túa mồ hôi mẹ mồ hôi con mua nước cho anh.
Nước mua về đến nơi, anh lại sai tôi vặn nắp, lấy cớ da tay mỏng manh, vặn sẽ trầy xước mất.
Tôi ngồi bệt xuống đất, cam chịu vươn tay ra mở nắp chai, rồi nhân lúc anh không để ý, tự thưởng cho mình một ngụm trước.
Anh thấy nước vơi đi một nửa liền nhíu mày.
Tôi mặt không biến sắc tim không đập loạn đáp: "Ban nãy tay nóng quá nên tôi đổ một ít ra tay cho mát."
Anh "ồ" một tiếng, cực kỳ dễ lừa mà tu nước ừng ực.
Tôi thầm cười nhạo anh.
Đồ ngốc.
Quay phim tới tận nửa đêm, tôi lười nhác ngồi xổm trên bậc cầu thang gà gật ngủ.
Mắt cứ hé được một nửa, muốn mở ra, lại nhắm vào, ráng mở ra, rồi lại díp mắt lại.
Kỳ Tiện đứng ở đằng xa, đang đóng cảnh ám sát: ……
Anh diện trang phục trắng toát, tay cầm thanh kiếm, dáng người cao ngất ngưởng đứng trên nóc nhà đối đầu với tên phản diện đang đứng ở dưới đất.
Kết thúc một cảnh hành động, y phục trắng đã loang lổ vết m.á.u, khóe miệng và cằm anh cũng dính đầy vệt m.á.u đỏ tươi.
Trông vô cùng mong manh dễ vỡ.
Nếu như anh không giơ chân đá tôi.
"Khương Tĩnh Tĩnh, lấy nước."
……
Tôi vặn nắp chai nước dưới chân đưa cho anh, anh súc miệng xong xuôi rồi lại đá vào chân tôi phát nữa.
Anh lên tiếng: "Về nhà thôi, Khương Tĩnh Tĩnh."
Thế là một mình tôi xách theo cái balo to sụ, chân tê rần rần lếch thếch theo sau anh.
Anh tinh mắt thấy thế, tự nhiên cũng dở chứng đi cà nhắc chân thấp chân cao.
Xong rồi còn vừa đi vừa bắt chước cái điệu bộ nhăn nhó của tôi.
Tôi……
Thật sự chỉ muốn táng cho anh một cái tát cháy má.
