Tình Trường Của Idol - Chương 4
Cập nhật lúc: 04/07/2026 15:01
Rõ ràng anh đang dùng mỹ nam kế để dụ dỗ tôi mà.
Ấy thế mà tôi lại chẳng có chứng cứ gì sất!
Đáng ra lần trước phải lưu lại chứng cứ thì mới chuẩn bài chứ.
Cuối cùng, tôi đành phải hậm hực bước vào trong, vặn nước.
Trái tim cứ đập loạn xạ nhảy nhót thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Căn phòng tắm cũng phủ kín một làn sương mù mờ ảo.
Tôi nghiêng đầu liếc nhìn bóng mình trong gương, phát hiện ra khuôn mặt mình đỏ bừng, hai mắt ướt rượt long lanh ngập nước.
Thế này thì, cũng hơi bị nguy hiểm rồi đấy.
Hứng xong xô nước, tôi cúi gằm mặt giả bộ che chắn rồi rảo bước ra ngoài.
Trong lúc tôi đang loay hoay hứng nước, anh thản nhiên lượn lờ quanh ban công phòng khách một vòng, rồi mới hớn hở quay trở lại cửa phòng tắm.
Khoanh tay trước n.g.ự.c đ.á.n.h giá tôi một lượt từ đầu tới chân.
Tôi đẩy mạnh anh vào trong.
Anh vẫn đứng ỳ ra chẳng mảy may suy suyển, ngược lại còn chống hai tay gập người xuống nhìn tôi.
"Cúi đầu làm gì vậy hả?"
"Lúc trước, có phải là chưa từng thấy đâu."
"Tôi nhớ là ngày xưa em cũng thích nhìn lắm cơ mà……"
Vừa buông nửa câu, anh bỗng ngưng bặt chẳng thốt thêm lời nào nữa, nhẹ nhếch mép, nở nụ cười lưu manh xấu xa rồi khoan t.h.a.i đẩy cửa bước vào trong phòng tắm.
Vài giây sau, từ trong vọng ra tiếng anh gọi với theo đòi tôi lấy khăn tắm đưa cho anh.
Tôi dõng dạc đáp: "Không có."
Anh: "?"
Tôi: "Anh cứ mặc lại đồ cũ ấy."
Anh: "?"
……
Cuối cùng, tôi đành bất lực xới tung góc khuất tận đáy tủ quần áo để lục tìm một bộ đồng phục.
Chớp mắt đã trôi qua nhiều năm như thế, tôi lại một lần nữa mân mê nó trong lòng bàn tay.
Cảm nhận rõ rệt độ ma sát sần sùi in hằn trên mặt vải.
Trong thoáng chốc ấy, hình ảnh thiếu niên diện đồng phục học sinh của anh năm 17 tuổi dường như lại len lỏi hiện về sống động ngay trong tâm trí tôi.
Anh đang cất tiếng gọi tôi.
Anh cất lời thủ thỉ:
"Khương Tĩnh Tĩnh, hôm nay trời mưa, em có thấy lạnh không? Lại đây, khoác tạm vào nhé…"
6.
Thực ra bây giờ nghĩ lại, sự giao thoa "thuở ban đầu" giữa tôi và Kỳ Tiện có chút cố chấp và ngốc nghếch.
Năm lớp 12, tôi chơi oẳn tù tì thua cô bạn thân, cô ấy bắt tôi ngồi chồm hổm trên cầu thang, đợi bạn nam đầu tiên bước lên rồi tỏ tình với người đó.
Vốn tôi cũng chỉ định đợi cho có lệ thôi, chứ chẳng nghĩ là mình sẽ đợi được ai.
Khi đôi giày thể thao màu trắng của Kỳ Tiện lọt vào tầm mắt, tôi ngẩng đầu lên nhìn đường nét xương hàm của anh.
Anh rất cao, khóe miệng vẫn còn vết bầm tím do đ.á.n.h nhau hôm trước, bước lên cầu thang mà chân hơi tập tễnh.
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh qua khoảng cách hai bậc thang.
Còn anh thì cúi đầu, híp mắt nhìn tôi.
Bởi vì cho dù tôi đứng ở bậc trên, còn anh đứng ở bậc dưới.
Thì anh vẫn cao hơn tôi.
Còn tôi...
Đã không tỏ tình.
Mà chỉ đơn thuần là đầu óc đột nhiên chập mạch, chồm người tới hôn lên má anh.
Anh ngẩn người, tôi cũng ngẩn người, còn những người xung quanh thì hóa đá.
Hôn xong, tôi và anh cách nhau hai bậc thang, trừng mắt nhìn nhau.
Anh dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ vào bên má vừa bị tôi hôn, khẽ bật cười.
Rồi nói: "Em gái à, em có thích anh thì cũng đừng cưỡng bức thế chứ!"
......
Kỳ Tiện bảo tôi, cưỡng bức.
Thế là tôi bước xuống một bậc thang,
Đột nhiên đưa tay túm lấy cổ áo anh, cúi đầu hôn xuống.
Là kiểu c.ắ.n mút luôn ấy.
Anh định c.h.ử.i thề, nhưng lại không thốt nên lời.
Bởi vì, chỗ bị hôn là yết hầu.
Sau đó chỗ ấy bầm tím một thời gian dài, anh cũng chẳng lấy gì che đi, cứ thế để phơi ra cho người ta nhìn thấy.
Gặp ai hỏi, anh đều bảo là bị mèo c.ắ.n.
Bị muỗi chích.
Bị ong đốt.
Đáng buồn cười nhất là, anh còn bảo, đây là bị heo gặm.
Thế rồi có người đồn thổi, tôi là mèo, là muỗi, là ong, rồi lại thành heo.
Tin đồn ngày càng tam sao thất bản.
Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, tôi ngồi xổm đi lết tới cạnh chỗ ngồi của anh, lấy b.út chọc vào hõm eo anh.
Anh nhột giật nảy mình hai cái, sau đó ngồi ngửa ra sau, để lộ đôi mắt đen láy.
Dò xét tôi.
Tôi: "Cậu làm cái quái gì vậy, như thế thực sự rất quá đáng đó."
Anh nhìn tôi một lúc không nói gì, sau đó hất cằm để lộ vết bầm tím trên yết hầu cho tôi xem.
......
Một khoảng trầm mặc, tôi ngồi xổm đến mức chân hơi tê, sau đó chột dạ lết lết theo đường cũ quay về chỗ.
Còn Kỳ Tiện thì cứ thế ngả người tựa vào ghế, nhìn tôi mỉm cười.
Ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ hắt lên khuôn mặt anh, khoảnh khắc đó, tôi nhớ lại trên chuyến xe buýt năm ấy, khi tôi bị quấy rối, anh đã lách người bước tới.
Đứng sau lưng tôi, và nói một câu: "Đừng sợ."
Gần đến vậy.
Mùi bột giặt trên người anh, cùng với tiếng tim đập bình ổn bên tai tôi, đều khiến tôi khắc sâu trong trí nhớ rất lâu.
