Tình Trường Của Idol - Chương 9
Cập nhật lúc: 04/07/2026 15:01
13.
Con người tôi có một tật xấu.
Đó là sau khi say rượu, bất kể lúc đó có làm ra những trò mèo gì, sang ngày hôm sau tôi đều quên sạch sành sanh.
Lần này cũng không ngoại lệ, chỉ có điều ngoại lệ là, lần này tôi không tỉnh dậy trên chiếc giường ở nhà mình, mà là trong phòng của Kỳ Tiện!
Tôi lật chăn lên xem thử, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng đến lúc đ.á.n.h răng, tự dưng tôi lại thở dài một hơi.
Chẳng biết hình như bản thân mình đang tiếc nuối điều gì nữa.
Ngay sáng hôm nay, trước khi ra khỏi nhà, ánh mắt Kỳ Tiện nhìn tôi có phần rực lửa.
Giống như thể anh là cái cây, còn tôi là một con sóc thích leo cây vậy.
Thế rồi trong mắt tôi, anh toát lên một vẻ mời gọi như muốn nói: tới đây đi tới đây đi, mau tới mà trèo lên người tôi này!
Cứ thế, tôi nghĩ ngợi mà đầu óc nóng bừng cả lên, có lẽ dạo này tôi nên vào phòng khám chuyên khoa sốt của bệnh viện một chuyến thật rồi.
Tôi ốm rồi, tôi nhắn với bạn thân như thế.
Bạn thân: "......"
Cô ấy bảo tôi mắc bệnh tương tư, tôi liền mắng cô ấy nói bậy bạ!
Cô ấy: "... Tối nay có buổi họp lớp đại học đấy, nhớ qua đón mình."
Tôi "ừ" một tiếng, rồi mở tủ lạnh nhà Kỳ Tiện ra.
Bên trong chỉ lèo tèo hai quả trứng gà với một cọng hành.
Tôi lấy ra, chiên hai quả trứng thành một hình trái tim cháy khét lẹt, bên trên rắc đầy hành lá xanh xanh trắng trắng.
Chẳng có chút xíu cảm giác thèm ăn nào, tự dưng tôi thấy bản thân vô vị c.h.ế.t đi được, rảnh rỗi đến sinh nông nổi rồi.
Tôi vứt cái xẻng chiên qua một bên, chụp đại hai tấm ảnh rồi gửi cho "ai đó" đang đóng phim ở ngoại ô.
Tôi: [Đáng thương quá đi mất, hôm nay tôi chỉ được ăn trứng chiên khét thôi sao?]
Anh không trả lời, trên màn hình cũng chẳng hiển thị dòng chữ đang soạn tin, tôi thở dài, bưng đĩa trứng đem cho bầy gà con nhà bà lão hàng xóm ăn.
Tôi cưng nựng: "Ăn cho no căng bụng nhé~"
Đám gà con ăn trứng do gà mẹ đẻ ra, ăn lấy ăn để cực kỳ khí thế.
Sau đó khi tôi quay lại nhà, liền nhìn thấy tin nhắn của người nào đó.
Anh: [Vừa nãy tôi đang quay phim nên không thấy.]
[Trong tủ giữ nhiệt có tôm hùm Úc xào cay mà em thích, với cả bánh ngọt trà sữa nữa, giờ chắc vẫn còn ấm đấy.]
Tôi đưa đầu lưỡi quét quanh vòm miệng.
Rồi đáp lại: [Ồ~]
Thế là tôi vui vẻ buông điện thoại xuống, bưng con tôm hùm siêu to khổng lồ ra bóc vỏ.
Cả bánh ngọt lẫn trà sữa đều bị tôi xơi tái.
Bữa đó tôi ăn cực kỳ ngon miệng.
Đến tận buổi tối, lúc kéo bạn thân đi dự họp lớp đại học, tôi vẫn không quên bỏ nửa con tôm hùm Úc đã bóc sẵn từ trưa vào bình ủ nhiệt, rồi nhét thẳng vào tay cậu ấy.
Tôi dặn: "Họp lớp xong cậu mang về nhà mà ăn, ngon lắm luôn đấy."
Bạn thân nhướng mày, xách lấy cái bình ủ nhiệt được tôi bọc trong chiếc túi ni lông đen to bự chảng.
Sau đó cùng tôi bước vào phòng hát của buổi họp lớp.
Bốn năm rồi mới có một buổi họp lớp đại học, gặp lại vài gương mặt thân quen, bỗng dâng lên một cảm giác cảnh còn người mất.
Tôi bưng ly cocktail cùng bạn thân ngồi thu mình trong góc, vốn định cứ nhẹ nhàng thảnh thơi trải qua một buổi tối ôn lại kỷ niệm tuổi thanh xuân như vậy.
Nhưng xui xẻo làm sao, hai đứa tôi lại đen đủi đến thế.
Ngay trong phòng hát, hai chúng tôi bắt gặp một kẻ mà hồi đại học cả hai đều cực kỳ thấy xúi quẩy.
Anh ta tên là gì tôi cũng quên béng rồi, sau đây cứ tạm gọi anh ta là thằng trai đểu "phổ tín" (bình thường nhưng lại quá tự tin) đi.
Thời đại học, thằng trai đểu phổ tín này đặc biệt thích bạn thân tôi.
Còn về lý do tại sao anh ta lại chỉ thích mỗi bạn thân tôi ư?
Theo như lời giải thích của thằng trai đểu phổ tín này thì.
Bởi vì hồi đó bạn thân tôi trông rất ngoan ngoãn, ngây ngô, cực kỳ đáng yêu.
Hay nói một cách thẳng thừng hơn, là vì nhìn bạn thân tôi có vẻ dễ lừa gạt nhất đó mà.
Thực ra lúc đầu tôi và bạn thân đối xử với anh ta cũng khá thân thiện, rốt cuộc thì ác cảm đâu phải tự nhiên sinh ra từ đầu.
Sau đó thì cái tính cách của anh ta lộ ra, thích thì thích đấy, nhưng bên ngoài đã có bạn gái rồi mà vẫn cố tình tán tỉnh bạn thân tôi bằng được.
Hở chút là sáp lại gần, tuôn ra mấy câu thả thính sến súa đến mức cạn lời.
Anh ta: "Anh sáp lại gần cái là em đỏ mặt liền kìa?"
"Có phải em đang thầm thương trộm nhớ anh không?"
"Nếu không sao tự dưng em lại đỏ mặt?"
Tôi liếc nhìn bộ dạng bạn thân mình đang nghiến răng nghiến lợi siết c.h.ặ.t cây b.út, cố nén cơn giận để không bùng nổ.
Sắc mặt tôi lập tức biến đổi liên tục, thực sự quá cạn lời rồi.
Tôi: "Cút!"
Anh ta: "Làm gì thế, có phải em cũng đang yêu thầm anh không?"
"Bảo anh cút, đây chắc là chiêu trò nhỏ để thu hút sự chú ý của anh đúng không?"
"Đừng có thích anh quá, mặc dù anh rất đẹp trai..."
Anh ta lải nhải huyên thuyên một tràng, tôi đưa mắt lướt qua cái chiều cao một mét bốn mấy của hắn, nực cười...
Thể loại người gì thế này không biết?
Ai cho anh ta cái tự tin đó vậy?
Đúng là CMN, thật khiến người ta thấy xúi quẩy!
Tôi vội kéo bạn thân bỏ chạy.
Sau đợt đó anh ta vẫn kiên trì quấy rối thêm một thời gian, nhưng lần nào cũng bị tôi và bạn thân chuồn mất.
Về sau có một ngày, tôi và Kỳ Tiện vì mấy chuyện cỏn con vụn vặt mà cãi nhau.
Gã đó vô tình đi ngang qua, thấy tôi đang buồn bực không vui.
Anh ta liền tiến lại gần, sáp vào định đưa tay xoa đầu tôi.
Tôi lườm anh ta một cái đầy ghét bỏ rồi né sang một bên.
Tôi: "Cút đi!"
Anh ta: "Có phải dạo này anh không để ý đến em, nên em thấy tủi thân rồi không?"
Tôi: "???"
Anh ta: "Đừng quá đau buồn, từ nay anh sẽ không thích ai khác ngoài em, chỉ chuyên tâm thích một mình em thôi, chịu không?"
Tôi: "???"
Xúi quẩy c.h.ế.t đi được!!!
Nói cứ như thể lúc nãy thấy mấy chị chân dài đi ngang qua, ánh mắt anh ta không dán c.h.ặ.t vào người ta vậy.
Tôi bỏ đi, anh ta liền lẵng nhẵng bám theo.
Mãi đến khi anh ta cố tình chọn một chỗ hơi cao, đứng ở một góc độ nào đó, nhân lúc tôi không để ý mà sấn lại gần.
Anh ta: "Em nói xem, nếu nhìn từ góc độ của bạn trai em lúc này, có phải trông chúng ta đang hôn nhau không?"
Tôi nhíu mày, mạnh bạo đẩy phăng anh ta ra.
Và thế là tôi nhìn thấy Kỳ Tiện đang đứng ở đằng xa, nụ cười đã cứng đờ trên khóe môi.
Chai nước trong tay anh gần như sắp bị bóp nát.
Nhưng lúc đó tôi đang hờn dỗi cơ mà, đời nào tôi lại ngoan ngoãn chạy tới giải thích với anh chứ!
