Tình Yêu Chốn Hào Môn Vốn Chẳng Đáng Nhắc Tới - Chương 1

Cập nhật lúc: 06/09/2026 15:08

Trong tiệc đính hôn, chồng sắp cưới của tôi mang theo "chân ái" của anh ta đến.

"Hoan Hoan, xin lỗi em, người anh yêu là cô ấy."

Anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y cô "chân ái", bước tới trước mặt tôi.

"Ngu ngốc thật, nhưng cũng vừa ý tôi."

Tôi giả vờ tỏ ra bàng hoàng, nhưng trong lòng lại nở hoa.

1

Tôi có một người bạn trai quen được hai năm, là do gia đình sắp đặt xem mắt. Mối quan hệ cứ bình bình nhạt nhạt, mãi đến tuần trước hai bên gia đình mới chính thức quyết định, chuẩn bị chính thức đính hôn.

Chỉ là không ngờ, người bạn trai mấy tháng không gặp lại trực tiếp tặng tôi một món quà lớn.

Khách sạn Thịnh Dung, bên trong được trang trí theo phong cách tối giản mà sang trọng.

Xét cho cùng, đây là buổi tiệc liên hôn của hai gia tộc kinh doanh hàng đầu, những nhân vật m.á.u mặt ở Bắc Kinh đều có mặt.

Thực ra, loại tiệc tùng này cũng được coi là một nguồn tài nguyên quý giá.

Người dẫn chương trình được mời đến là một MC nổi tiếng có khả năng hâm nóng bầu không khí, nhưng sau khi lặp đi lặp lại các trò chơi và bài hát, anh ta cũng có chút đuối sức.

Bởi vì nam chính vẫn chưa xuất hiện.

Tôi liếc nhìn mẹ chồng tương lai, bà ăn mặc sắc sảo gọn gàng, trên cổ đeo một sợi dây chuyền ngọc bích cực phẩm, chỉ cần cử động mạnh một chút, viên ngọc bích sẽ đung đưa trên cổ.

"Khi nào con đến?" Mẹ chồng tương lai đang hạ giọng nói chuyện điện thoại.

Có vẻ bên kia đã đưa ra câu trả lời chắc chắn, mẹ chồng tương lai - cũng chính là Tống phu nhân - nét mặt hơi giãn ra, bà nhìn tôi có chút áy náy nói:

"Hoan Hoan, Hạo Nhi nói trên đường kẹt xe nên bị trễ, nó đến ngay đây."

Nhưng bà nhanh ch.óng bị vả mặt.

Tống Vinh Hạo quả thực đến ngay lập tức, chỉ là dọc đường đi, tay anh ta vẫn nắm c.h.ặ.t cô bạn gái nhỏ bé bên cạnh.

Tống phu nhân chưa kịp lên tiếng, anh ta đã nhanh nhảu nói trước: "Mẹ, con không thích Triệu Hoan, con chỉ muốn ở bên Tư Na thôi."

"Con mau ra ngoài hoàn thành lễ đính hôn với Hoan Hoan, câu vừa rồi mẹ coi như con đang nói mớ." Tống phu nhân vẫn giữ được gia giáo, kìm nén cơn giận.

Tống Vinh Hạo thấy không thuyết phục được mẹ, liền kéo cô bạn gái nhỏ đến trước mặt tôi.

"Hoan Hoan, xin lỗi em, nhưng người anh yêu là cô ấy."

"Một cuộc hôn nhân không có tình yêu sẽ không hạnh phúc đâu, anh không muốn làm hại em."

Tôi bày ra vẻ mặt bàng hoàng: "Tại sao lại chọn ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này mới nói?"

Tống Vinh Hạo có vẻ bị hỏi khó, nét mặt lộ rõ sự áy náy. Nhưng chưa kịp để anh ta nói thêm điều gì, cô bạn gái nhỏ bé bên cạnh đã yếu ớt lên tiếng: "Triệu tiểu thư, tất cả đều tại em, là do em cứ mãi do dự, không thể hạ quyết tâm."

Giọng nói của cô ta đã thu hút sự chú ý của Tống phu nhân. Bà không nói hai lời, giáng thẳng cho cô ta một cái tát trời giáng.

"Câm miệng!"

"Cô nghĩ mình là ai, ở đây có chỗ cho cô lên tiếng sao?"

Cô bạn gái nhỏ bị tát ngã sang một bên, Tống Vinh Hạo đột nhiên lao tới: "Mẹ, sao mẹ có thể đ.á.n.h cô ấy?"

"Là con một mực muốn hủy hôn, không liên quan gì đến Tư Na, mẹ có tức giận gì cứ trút hết lên con là được rồi."

Tống Vinh Hạo kiên quyết nói: "Mẹ, hôm nay con sẽ không đính hôn đâu, trừ phi đổi người thành Tư Na."

"Con nằm mơ!" Lần này, Tống phu nhân giáng cú tát vào Tống Vinh Hạo. Tiếng "bốp" vang lên, theo sau đó là giọng nói thở không ra hơi vì tức giận của bà: "Con có thể chịu đựng được sự nhục nhã này, nhưng mẹ thì không."

Cái tát trong lúc nóng giận này rất mạnh, Tống Vinh Hạo ôm mặt gào lên: "Mẹ, mẹ lại đ.á.n.h con! Trong mắt mẹ chỉ có cuộc hôn nhân này, mẹ còn coi con là con của mẹ không?"

"Đúng là một màn kịch xuất sắc!" Tôi thầm cảm thán trong lòng.

Nếu đây là con trai tôi, nuôi anh ta thà nuôi miếng thịt quay còn hơn.

Kịch xem cũng đủ rồi, tôi bước đến trước Tống phu nhân, nghẹn ngào nói: "Bác gái, nếu Vinh Hạo đã kiên quyết không chịu đính hôn, vậy cháu xin phép về trước."

Tống phu nhân biết mình đuối lý, không tiện giữ tôi lại, chỉ áy náy nói: "Chuyện ở phòng tiệc, lát nữa bác sẽ xử lý, cháu giúp bác gửi lời xin lỗi đến bố mẹ nhé."

Tôi vờ đau buồn quay lưng đi, khóe mắt liếc thấy nụ cười nhếch mép của cô bạn gái mà Tống Vinh Hạo mang đến.

Tôi thầm hừ lạnh trong lòng, rảo bước nhanh hơn, để lại cho họ một bóng lưng bi thương.

Dính dáng đến đàn ông đúng là xui xẻo!

Tống phu nhân hôm nay vì hành động ngang ngược của cậu quý t.ử này, e là lại phải chịu tổn thất lớn rồi.

2

Tôi ra ngoài kể lại sự việc cho bố nghe, rồi cùng ông lên xe ra về.

Trên đường đi, bố tôi vô cùng tức giận: "Nhà họ Tống đúng là ức h.i.ế.p người quá đáng! Nếu thằng ranh đó mà đi qua sảnh chính, tôi nhất định sẽ lao tới đ.ấ.m nó một cú thật đau."

Nói đi cũng phải nói lại, Tống Vinh Hạo vẫn giữ lại cho mẹ anh ta chút thể diện. Khi nắm tay cô bạn gái nhỏ, anh ta tránh sảnh chính mà lén lẻo vào từ cửa sau.

Tôi thở dài tiếc nuối.

"Con gái, đừng buồn, lần này bố nhất định phải bắt nhà họ Tống chảy m.á.u đầm đìa."

Chà, đúng là bức tranh cha từ con hiếu đẹp đẽ làm sao!

Tôi hùa theo: "Con không buồn đâu, con chỉ đang cảm thán tầm quan trọng của gen di truyền thôi."

"Nhìn tình hình hiện tại, Tống Vinh Hạo rõ ràng giống ông bố bất tài của anh ta, chẳng có chút khí thế nào của Tống phu nhân. Chậc chậc, Tống phu nhân đúng là đáng tiếc."

Tôi đoán quả không sai, Tống Vinh Hạo thật sự ngu ngốc đến hết chỗ nói.

Vài ngày sau, anh ta đến tìm tôi.

"Hoan Hoan, chúng ta thật sự không hợp nhau, em có thể đi tìm mẹ anh để hủy hôn được không?"

Tôi hỏi ngược lại: "Hai năm trước, tại sao anh đồng ý hẹn hò với em?"

Anh ta cau mày, có vẻ do dự.

Nể tình Tống phu nhân bình thường đối xử khá hào phóng với tôi, tôi sẽ "khai sáng" cho cậu quý t.ử của bà một chút.

"Bởi vì lúc đó anh vừa chia tay Tô Tư Na, trong lòng còn ôm cục tức, nên mới đồng ý hẹn hò với em. Nhưng chúng ta hẹn hò chưa được nửa năm thì hai người lại tình cũ không rủ cũng tới, rồi giấu em, lén lút vụng trộm cho đến bây giờ."

"Chúng tôi không phải vụng trộm, chúng tôi thật lòng yêu nhau!"

Nói nhiều như vậy, anh ta chỉ để ý đến mấy chữ cuối cùng. Tôi lắc đầu, không định tốn lời với anh ta nữa, chuẩn bị cầm túi rời đi.

Nhưng khi đi lướt qua, anh ta nắm lấy cánh tay tôi: "Hoan Hoan, anh thật sự không thích em, em có thể chủ động hủy hôn được không?"

Nói chuyện với kẻ ngốc thật mệt mỏi, phải giải thích cặn kẽ, bẻ vụn ra anh ta mới hiểu.

Tôi hít sâu một hơi: "Khoảnh khắc anh đồng ý hẹn hò với tôi, tôi đã điều tra rõ mọi lý lịch của anh. Ngay cả căn hộ Đình Giang mà hiện tại anh và cô bạn gái nhỏ đang sống, tôi cũng có thể đến tận cửa bất cứ lúc nào. Không hủy hôn với anh, không phải vì yêu anh sống c.h.ế.t, mà vì anh là con trai của Tống Quân Dao, hiểu chưa?"

"Chỉ cần mẹ anh không từ chối, hôn ước của chúng ta vẫn có thể tiếp tục."

Cuối cùng Tống Vinh Hạo cũng hiểu ra. Anh ta ngẩng cao đầu, kiêu ngạo đáp trả tôi: "Các người đều là những kẻ trong mắt chỉ có lợi ích, căn bản không hiểu tình yêu là gì."

Nắm đ.ấ.m trong tay tôi cuối cùng cũng buông lỏng. Nhưng trong lòng, tôi lại một lần nữa thở dài chua xót cho người phụ nữ tinh anh, khôn ngoan như Tống phu nhân.

Có đứa con trai ngu ngốc thế này, đúng là quá mệt mỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tình Yêu Chốn Hào Môn Vốn Chẳng Đáng Nhắc Tới - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD