Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 107
Cập nhật lúc: 23/03/2026 11:11
“Vợ anh mà, chú cảm động cái gì?"
Chiến Bắc Hanh vỗ vỗ vào lưng cậu ta.
Xe lại rẽ một khúc cua, không còn nhìn thấy những người đang chạy phía sau nữa.
Tô Tiêu Thất thấy những chiếc xe phía trước đã biến mất, lúc này mới chậm rãi dừng lại.
Ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc.
Thẩm Tiểu Cương đặt hai tay lên đùi chống đỡ, miệng thở dốc:
“Thím, không đuổi theo nữa ạ?"
“Đuổi không kịp đâu."
Thẩm Tiểu Cương cũng ngồi bệt xuống đất.
“Thím, sau này cháu bảo vệ thím.
Việc nặng trong nhà thím cứ để cháu làm."
Thẩm Tiểu Cương rất nghĩa hiệp vỗ vỗ ng-ực:
“Chú Chiến không có nhà, cháu thay chú ấy chăm sóc thím."
Tô Tiêu Thất:
....
“Cháu không đi học à?"
Thẩm Tiểu Cương thở dài một hơi:
“Bây giờ ở trường nhiều người không có tâm trí học hành đâu ạ."
“Học hành kiểu bữa đực bữa cái, cháu dự định tự học ở nhà một thời gian."
“Cháu tự học ở nhà cũng được, nếu có bài nào không biết thì cứ đến tìm thím."
Tô Tiêu Thất nói xong mới đỡ Thẩm Tiểu Cương đứng dậy.
Trên đường quay về khu tập thể, tâm trạng không mấy vui vẻ.
Về đến khu tập thể.
Có người bảo Tô Tiêu Thất nghe điện thoại:
“Có người gọi điện thoại tìm cô đấy, bảo là nửa tiếng sau sẽ gọi lại."
Tô Tiêu Thất nhìn người truyền tin.
Hình như là con trai chị Cố, vẻ mặt đầy kinh ngạc:
“Có nói là ai gọi điện cho tôi không?"
Thiếu niên lắc đầu:
“Không có ạ."
Tô Tiêu Thất bảo Thẩm Tiểu Cương về đi, còn cô thì đi về phía tiệm tạp hóa.
Tiệm tạp hóa hôm nay rất vắng vẻ, mọi người đều đi tiễn Chiến Bắc Hanh bọn họ rồi.
Lúc này vẫn chưa có ai qua đây.
“Tiêu Thất.
Em tới rồi à,
vừa nãy có một người đàn ông gọi điện tìm em đấy."
Chị Cố thấy Tô Tiêu Thất đi tới, vội lấy một chiếc ghế đẩu nhỏ đặt ở bãi đất trống trước tiệm tạp hóa.
Bên cạnh có một cây ngô đồng cành lá xum xuê.
Tô Tiêu Thất ngồi trên ghế đẩu.
Cái thân thể này của cô, vừa rồi chạy một quãng đường dài lúc này là chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Nhiếp Hồng xách chai nước tương đi tới, nghe thấy chị Cố nói có người đàn ông gọi điện.
Không nhịn được cười mỉa mai một tiếng:
“Tô Tiêu Thất.
Phó trung đoàn trưởng Chiến vừa mới đi, đã có người đàn ông gọi điện tìm cô rồi.
Hai người hẹn trước rồi đấy à?"
Tô Tiêu Thất cau mày, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn.
“Nhiếp Hồng, kiếp trước tôi đào mộ tổ tiên nhà cô, hay là hát hò mở tiệc nướng trên đầu mộ nhà cô thế?"
“Sao lúc nào cũng thích lượn lờ trước mắt tôi vậy?"
“Xem cô giỏi chưa kìa, nghe thấy điện thoại của đàn ông là có thể liên tưởng ra cả một đống thứ rồi."
Tô Tiêu Thất không nể tình chút nào mà nhổ một ngụm nước bọt.
Nói khiến mặt Nhiếp Hồng lúc xanh lúc trắng.
“Tô Tiêu Thất.
Sao cô có thể nói tôi như vậy chứ?"
Nhiếp Hồng vén sợi tóc mai ra sau tai:
“Tôi chẳng qua chỉ là tiện miệng nói một câu thôi, cô có cần phải chột dạ thế không?"
“Chột dạ cái đầu cô ấy."
Chương 71 Chuyện của Cao Trạm
Tô Tiêu Thất mở miệng đáp trả:
“Tôi với vợ chồng hai người chẳng thân thiết gì đến mức đó đâu, sau này dù có gặp mặt thì cứ coi như không quen biết đi."
“Không cần phải qua đây chào hỏi làm gì."
Lời nói không nể mặt của Tô Tiêu Thất bị Triệu Viễn đi ngang qua nghe thấy.
Triệu Viễn không ngờ Tô Tiêu Thất lại là hạng người như vậy.
Nhiếp Hồng chủ động chào hỏi một câu mà cũng bị Tô Tiêu Thất bắt nạt.
Sắc mặt anh ta lạnh lùng hẳn đi.
Nghĩ đến việc Tô Tiêu Thất gả cho Chiến Bắc Hanh là sự phản bội lớn nhất đối với anh ta, hai người chắc chắn đã cấu kết với nhau từ sớm rồi.
Siết c.h.ặ.t bàn tay đang hơi run rẩy, Triệu Viễn kích động quát mắng:
“Tô Tiêu Thất, sao cô lại giống như mụ đàn bà đanh đ-á vậy?
Nhiếp Hồng chào cô một câu, cô không thể đáp lại t.ử tế được sao?"
“Bản chất ích kỷ, thích ức h.i.ế.p người khác.
Đang nói hạng đàn bà đanh đ-á như cô đấy."
Nhiếp Hồng không ngờ Triệu Viễn lại đứng về phía mình.
Cô ta có chút kích động, đi tới kéo cánh tay Triệu Viễn.
Dịu dàng nói:
“A Viễn, chuyện này không liên quan đến Tô Tiêu Thất.
Là em không nên tùy tiện quan tâm cô ấy."
“Hình như em quan tâm sai cách rồi, anh cũng đừng nói Tô Tiêu Thất.
Phó trung đoàn trưởng Chiến đã đi miền Tây Nam, sau này chưa biết tình hình thế nào đâu."
Nhiếp Hồng có vẻ hơi đáng thương, mấy nốt tàn nhang nơi cánh mũi cũng có vẻ động lòng người.
Triệu Viễn bị cô ta nói như vậy, giọng điệu dịu xuống.
“Sau này đừng có đi quản mấy chuyện rắc rối của cô ta nữa."
Nói xong, trừng mắt nhìn Tô Tiêu Thất một cái.
Tô Tiêu Thất cũng dùng ánh mắt như d.a.o găm trừng lại anh ta:
“Triệu Viễn, anh đừng có giống như con ch.ó điên vậy."
“Tôi cảnh cáo anh, đừng tưởng mình làm việc sạch sẽ là có thể muốn làm gì thì làm.
Nếu anh còn dám có ý đồ xấu, tin hay không tôi sẽ không tha cho anh đâu."
Ánh mắt Triệu Viễn khựng lại.
Sau khi cưới Nhiếp Hồng, anh ta sẽ không đi đến cái nơi miền Tây Nam đó nữa.
Bị Tô Tiêu Thất cảnh cáo mấy câu, anh ta luôn cảm thấy người phụ nữ này dường như có đôi mắt xuyên thấu vậy.
“Cô vô lý đùng đùng, tôi chẳng buồn để ý đến cô nữa."
Triệu Viễn quay người rời đi.
Nhiếp Hồng vội vàng bảo chị Cố đong nước tương, lúc xách chai nước tương ra ngoài còn hừ lạnh một tiếng.
“Tô Tiêu Thất, tôi cảnh cáo cô.
Đừng có bám lấy Triệu Viễn nhà tôi."
Tô Tiêu Thất:
....
“Hai vợ chồng các người không chỉ mắt mù, mà đầu óc cũng có bệnh nặng rồi."
“Nhiếp Hồng, có bệnh thì lo mà đi chữa sớm đi."
Nhiếp Hồng từ nhỏ đến lớn chưa từng phải chịu uất ức như vậy.
Cô ta tức giận chỉ vào Tô Tiêu Thất:
“Tô Tiêu Thất, cô đừng có quá đắc ý.
Cái miệng của cô độc ch-ết người đi được, cậy mình là phu nhân quân quan mà muốn làm gì thì làm."
“Những người có thân phận cao hơn cô còn rất khiêm tốn đấy.
Tôi thấy bản chất cô là kẻ thích ức h.i.ế.p người khác."
Tô Tiêu Thất chỉ nhìn một cái là biết ngay mục đích của Nhiếp Hồng.
Mấy cái mũ chụp xuống đầu cô.
Rồi tìm cơ hội để người bên ngoài tóm lấy Tô Tiêu Thất, đến lúc đó muốn hành hạ thế nào cũng được.
“Nhiếp Hồng, tôi chỉ khách sáo với con người thôi.
Cô có phải không?"
Tô Tiêu Thất chậm rãi nói xong thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên.
Chẳng thèm để ý đến Nhiếp Hồng đang tức phát điên, cô đi thẳng tới nghe điện thoại.
“Làm phiền cô giúp tôi gọi đồng chí Tô Tiêu Thất nghe máy."
Đầu dây bên kia là một giọng nam quen thuộc.
