Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 113
Cập nhật lúc: 23/03/2026 12:08
“Được.
Vậy gọi cô là Tô Tiêu Thất."
Mọi người cũng không nói nhiều.
Chỉ có tiếng chân giẫm lên những lá khô mục nát.
Trong rừng vang lên tiếng của đủ loại côn trùng chim ch.óc thú dữ, sự tĩnh mịch khiến người ta cảm thấy đáng sợ.
“Xuyên qua chỗ này."
Tô Tiêu Thất chỉ vào khoảng giữa hai cây lớn ở phía trước bên trái.
“Được."
Lưu Hùng Văn chịu trách nhiệm mở đường phía trước, cây liềm trong tay được buộc vào một cây gậy, liên tục phát quang bụi cỏ phía trước.
Chiến sĩ đi cuối cùng rùng mình một cái.
Cậu ta nắm c.h.ặ.t lá bùa vàng trong lòng bàn tay, thầm niệm tổ tiên họ Hoàng phù hộ, cậu ta là con cháu của Giang Hạ đường... sau này còn phải làm rạng danh tổ tiên.
Đi qua một đoạn đường nhỏ.
Mấy người Tô Tiêu Thất nhìn bức vách núi kia.
“Không phải là muốn xuyên qua vách núi này chứ?"
Tô Tiêu Thất lắc đầu, quay đầu nhìn Cố Gia Huy vạm vỡ một cái.
“Khe hở kia anh có xuyên qua được không?"
“Được."
Cố Gia Huy thuộc tạng người hình thể “tủ lạnh hai cửa", kiểu hình thể mà mấy chục năm sau sẽ khiến người ta phải hét lên kinh ngạc.
“Chúng ta xuyên qua khe hở này."
Lưu Hùng Văn mở bình tông mang theo bên mình uống một ngụm nước:
“Tôi mở đường."
Anh tiếp tục đi phía trước, lần này Cố Gia Huy đi trước Tô Tiêu Thất, nhưng mắt luôn quan sát phía sau.
Vạn nhất có động tĩnh gì, còn kịp thời ra tay.
Đi được vài trăm mét.
Lưu Hùng Văn dừng lại:
“Tô Tiêu Thất.
Phía trước hết đường rồi."
“Anh c.h.ặ.t bỏ những dây leo ở hai bên trái phải đi, ở đó có một cửa động có thể đi vào."
“Được."
Lưu Hùng Văn sờ soạng hai bên một chút, sau đó c.h.ặ.t dây leo bên trái.
Quả nhiên thấy một cửa động, men theo cửa động đi thêm vài trăm mét nữa.
Là một con sông ngầm.
Chỉ là bùn đất trên mặt đất đều đã khô cạn hoàn toàn.
“Cái thứ này đúng là hút không ít nước."
Nghe Tô Tiêu Thất nói vậy, Cố Gia Huy bên cạnh vô thức hỏi:
“Là thứ gì?"
“Hạn Bạt."
Lời vừa dứt, mọi người đều căng thẳng.
Hạn Bạt?
Thật sự là con Hạn Bạt trong những câu chuyện thần thoại, ma quỷ nghe hồi nhỏ sao?
Mấy người bọn họ lúc nhỏ cũng từng nghe kể những câu chuyện đó từ miệng người già.
Chỉ là họ không coi đó là chuyện thật, những người già đó thì có được bao nhiêu kinh nghiệm và trải nghiệm hữu ích chứ?
“Mọi người cẩn thận một chút.
Sắp đến gần Hạn Bạt rồi."
Tô Tiêu Thất đứng trong hang động đ-á vôi, nhắm mắt lại để cảm nhận luồng khí lưu.
Thiên phú của cô trác tuyệt, có thể cảm nhận được những hơi thở mà người khác không cảm nhận được.
Chậm rãi mở mắt ra, Tô Tiêu Thất trầm tư.
Lưu Hùng Văn mấy người cứ thế lặng lẽ đứng đó.
Không ai nói thêm một lời nào.
Cũng không thúc giục Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất từ trong túi vải lấy ra một loại bùa khác chia cho mọi người.
“Để cùng một chỗ với lá bùa lúc nãy, nhớ kỹ không được vứt bỏ."
“Có nguy hiểm không?"
“Ừ, nguy hiểm.
Con Hạn Bạt này e rằng đã mở linh trí."
Tô Tiêu Thất hiếm khi có lúc nghiêm túc như vậy.
Lưu Hùng Văn mấy người lập tức lại căng thẳng:
“Cố Gia Huy.
Cậu không cần quan tâm chuyện khác, nhớ kỹ nhiệm vụ của cậu là bảo vệ Tô Tiêu Thất.
Biết chưa?"
“Rõ."
Cố Gia Huy nắm c.h.ặ.t thanh sắt trong tay.
Chú ý động tĩnh xung quanh, chỉ cần có động tĩnh là một thanh sắt đ-ập ch-ết nó luôn.
Quản nó là Hạn Bạt hay Thủy Bạt?
“Mọi người cẩn thận một chút."
Tô Tiêu Thất nhận thấy âm khí ở đây rất nặng.
U ám đáng sợ.
Tiếp tục đi tới phía trước hơn một dặm đường.
Từ bốn phương tám hướng có những luồng gió lạnh thổi về phía mọi người, trong gió mang theo mùi hôi thối ngàn năm.
Giống như một thứ gì đó cả ngàn năm không đ-ánh răng.
Lại còn thổi gió, bắt bạn ngửi xem miệng nó thơm cỡ nào.
Tô Tiêu Thất có cái tâm muốn quất ch-ết cái tên này ghê cơ.
Cô nắm c.h.ặ.t cành đào trong tay.
“Mùi vị này sao lại kỳ quái thế nhỉ?"
Chiến sĩ đi cuối cùng run rẩy mấy cái.
Người bên cạnh cười lạnh một tiếng:
“Mấy ngàn năm không tắm rửa không súc miệng.
Anh nói xem mùi vị có thơm không?"
Chiến sĩ kia vô thức đáp lại:
“Làm sao anh biết là mấy ngàn năm, mà không phải mấy trăm năm?"
Cố Gia Huy cảnh giác quay đầu hỏi:
“Cậu đang nói chuyện với ai đấy?"
Chiến sĩ kia rợn tóc gáy:
“Chẳng phải vừa rồi các anh trả lời tôi là mấy ngàn năm không tắm rửa sao?"
“Không phải chúng tôi trả lời cậu, là nó đang trả lời cậu đấy."
Tô Tiêu Thất quay người chỉ vào một thứ hình thù kỳ quái đang bò trên vách hang động phía sau nói.
Bò trên vách đ-á, mái tóc dài xõa xuống.
Không nhìn rõ mặt.
Tô Tiêu Thất biết, Hạn Bạt thường là do trước khi ch-ết phải chịu lời nguyền hoặc oán niệm rất sâu, dẫn đến không thể vào địa phủ để hóa giải kết cục.
Những thứ này biến dị thành Hạn Bạt, có thần lực nhưng không có linh trí.
Cảm nhận được quá nhiều sự căm ghét và oán niệm thì sẽ ra ngoài phá rối.
Cố Gia Huy ngay lập tức chắn trước mặt Tô Tiêu Thất.
Mấy người khác lần lượt chắn trước Tô Tiêu Thất, dù gan dạ đến đâu nhìn thấy cái này cũng không tránh khỏi có chút rợn rợn.
“Đây là cái quái gì thế?"
Thứ trên vách đ-á dùng móng vuốt vén tóc ra, nhảy xuống đất.
Cao chừng hơn một mét năm.
Mặt xanh áo xanh.
Tô Tiêu Thất chân thành tán thưởng một câu:
“Trông đẹp thật đấy."
Lưu Hùng Văn:
...
Khẩu vị của Tô Tiêu Thất thật độc đáo.
Cố Gia Huy:
...
Không nhìn ra đẹp hay xấu.
Ba chiến sĩ trẻ khác nhìn kỹ một cái, hồn vía suýt chút nữa bay mất tiêu.
Hạn Bạt nghe thấy Tô Tiêu Thất khen mình, có chút ngại ngùng mỉm cười.
Phát ra tiếng cười quái dị “khặc khặc", mùi vị cả ngàn năm không rửa chân từ trong miệng nó bay ra.
Khi nó vui vẻ, mặt đất dưới chân phát ra những tiếng ầm ầm.
Tô Tiêu Thất vội vàng ngăn nó lại:
“Đừng cười nữa.
Còn cười nữa thì hạn hán chưa kết thúc đã lại có động đất rồi."
Hạn Bạt lộ ra vẻ hung tợn, hừ mạnh một hơi.
Làm chiến sĩ đi cuối cùng ngất xỉu luôn.
Cứ cho là cậu ta hít phải nhiều mùi hôi nhất đi.
Tô Tiêu Thất đi tới dùng tay vẽ một đạo phù chú lên giữa trán cậu ta, một luồng ánh sáng vàng lóe lên, phù chú nhập vào giữa lông mày.
