Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 132
Cập nhật lúc: 23/03/2026 14:04
Hai ông bà cụ thấy Chiến Trường Dã ôm lấy cây bạch dương không ngừng ma sát, quần dài đều mài rách cả rồi.
Đùi chảy m-áu đầm đìa trông rất đáng sợ.
Lôi kéo thế nào cũng không rời ra được.
Họ biết chắc chắn là Chiến Trường Dã đã đắc tội với Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất khẽ nhướng mày, “Con trai hai người có khi cũng giống như lũ mèo hoang ch.ó dại kia thôi, lúc động đực thì ôm lấy cái cây mà tưởng là mỹ nữ."
Chiến Trường Dã và Chiến Trường Căn ở phương diện này đều chẳng phải thứ tốt lành gì.
Chiến Đại Hà:
...
Nói vậy trước mặt bố chồng về anh chồng thứ hai của mình có thích hợp không?
Khóe mắt ông ta liếc cho Thi Hồng Anh một cái.
Thi Hồng Anh lập tức hiểu ý.
Vội vàng giả vờ lấy lòng mà khóc lóc:
“Tiêu Thất.
Trường Dã nó biết sai rồi, nó vẫn còn là một đứa trẻ thôi.
Con đừng chấp nhặt với nó nhé?"
Tô Tiêu Thất nghi ngờ mình nghe nhầm.
Có đứa trẻ nào ba mươi tuổi đầu rồi không?
Cô thu lại nụ cười ôn hòa, để lộ vẻ mặt lạnh lùng.
“Chờ nửa tiếng nữa đi.
Tôi phải đi ăn cơm đã."
Tô Tiêu Thất không thèm để ý đến hai người già, đi thẳng vào trong bếp.
Cô xới một bát cơm, lấy một cái đĩa đựng đầy một đĩa thịt gà mái tơ.
Chỉ để lại đầu gà, cổ gà và phao câu gà.
Còn có một ít khoai tây.
Những thứ khác đều múc hết vào đĩa, tự mình bưng đĩa và cơm đi tới phòng chính.
Trước tiên cô vái lạy bài vị tổ sư, nói với họ rằng mình ăn thịt gà mái tơ.
Ngồi trên ghế ăn rất vui vẻ.
Hai ông bà cụ nhà họ Chiến rất hối hận, mời thần thì dễ tiễn thần thì khó.
Lúc này muốn đuổi Tô Tiêu Thất đi rõ ràng là không dễ dàng gì.
Thi Hồng Anh xót con trai, cầm một chiếc khăn mặt chạy ra ngoài.
Những người thích xem náo nhiệt trong làng vây quanh cây bạch dương xem trò cười.
“Chiến Trường Dã đây là bị bệnh điên à?"
“Ha ha ha, tôi thấy là muốn mài sắt thành kim đây mà."
Trong lòng Chiến Trường Dã vừa thẹn vừa giận, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.
Gân xanh trên cổ nổi lên, hơi thở dồn dập, nỗi đau đớn về thể xác và sự nhục nhã đan xen vào nhau.
Không chịu nổi nữa.
Hắn gầm lên một tiếng, phun ra một ngụm m-áu.
Ngã quỵ xuống đất.
Có kẻ ranh mãnh tiến lên nhìn một cái.
Ôi mẹ ơi, nát bét hết rồi.
M-áu me be bét, thằng nhóc Chiến Trường Dã này đúng là kẻ tàn nhẫn, đối với bản thân cũng ác như vậy.
Người của đại đội nhà họ Chiến từ đó về sau không ai dám trêu chọc Chiến Trường Dã.
Sau lưng thì cười nhạo hắn, ngoài mặt thì kính nhi viễn chi.
Thi Hồng Anh sợ tới mức hồn siêu phách lạc, cởi áo khoác đắp lên người Chiến Trường Dã.
Nước bọt trong miệng bay tứ tung, giận dữ c.h.ử.i bới:
“Lũ chúng mày cút hết đi cho tao.
Đều là tại con đàn bà ch-ết tiệt Tô Tiêu Thất kia gây ra chuyện cả."
Người trong đội sản xuất xì xào bàn tán.
Nghe nói vợ của Chiến Bắc Hanh bị bọn họ giục giã bằng mấy bức thư và điện tín mới về, sao về rồi lại thay đổi bộ mặt khác hẳn thế này?
Có người vội hô một tiếng:
“Mau gọi bác sĩ Ngưu qua đây."
Bác sĩ Ngưu là bác sĩ chân đất của công xã bên cạnh.
Tự nguyện được phân phối đến đại đội nhà họ Chiến, khám bệnh cho dân làng của mấy đại đội gần đó.
Nghe nói trước khi bác sĩ Ngưu được đào tạo để khám bệnh cho người thì ông ấy khám bệnh cho gia súc.
Chiến Trường Chinh nghe thấy tin tức, vội vàng thở hồng hộc chạy tới.
Chen qua đám đông.
Gọi thêm một người anh em họ khác cùng nhau khiêng Chiến Trường Dã về nhà.
Thi Hồng Anh đóng cửa sân nhà lại, không cho dân làng xem náo nhiệt.
Người anh em họ kia là con trai của Chiến Nhị Hà, khiêng Chiến Trường Dã vào phòng.
Ngửi thấy một mùi thịt gà thơm phức, anh ta vẫn còn kinh ngạc khi thấy bà bác cả keo kiệt tột cùng lại nỡ g-iết gà?
Theo mùi hương, Chiến Trường An đi tới phòng chính.
Thấy Tô Tiêu Thất ngồi một mình trên ghế đang gặm chân gà.
Trước mặt là một đĩa thịt gà.
Khá khen thật.
Cả đĩa thịt gà này
Toàn bộ để một mình cô ăn thôi sao?
Không sợ bác cả đ-ập nát đầu cô thành đầu ch.ó à?
“Chị là chị ba?"
Chiến Trường An không tự chủ được mà đi vào, “Anh ba em bảo muốn cưới vợ thì phải cưới người xinh như ngôi sao điện ảnh.
Chị ba quả nhiên giống hệt ngôi sao điện ảnh."
Tô Tiêu Thất nghe vậy thì vui vẻ.
Chỉ vào chiếc ghế đối diện cười nói:
“Ngồi đi.
Em là Chiến Trường An?"
“Chị ba, chị biết em à, có phải là anh ba nói không?"
Chương 89 Lấy lại tiền của mình, không quá đáng chứ?
Tô Tiêu Thất thực sự không ăn hết cả đĩa thịt gà, chỉ vào thịt gà hỏi:
“Ăn không?"
Chiến Trường An muốn ăn, nhưng lại sợ bị mắng.
Cậu ta còn nhỏ tuổi, kém Chiến Bắc Hanh bảy tám tuổi.
Trước đây cậu ta hâm mộ Chiến Bắc Hanh nhất, hiền nỗi cậu ta nhỏ tuổi quá không làm tay sai cho anh ấy được.
Cậu ta hít hít mũi, ho khan hai tiếng.
Ngại ngùng nói:
“Bác cả sẽ mắng người đấy."
“Không đâu.
Bà ấy chắc chắn sẽ cho em ăn, không tin lát nữa chị hỏi bà ấy cho xem."
Tô Tiêu Thất đi lấy một đôi đũa, xới một bát cơm đầy bưng qua.
Chiến Trường An vốn định đợi hỏi xong mới ăn.
Nhưng ngửi thấy mùi cơm thơm và mùi thịt gà, thực sự là không nhịn được nữa.
Bưng bát qua rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Tô Tiêu Thất và Chiến Trường An đã ăn sạch cả đĩa thịt gà xào khoai tây.
Chiến Trường An thậm chí còn nhai vụn cả xương rồi nuốt xuống.
“Chị ba, xương gà mái tơ mềm lắm.
Ăn ngon thật."
Tô Tiêu Thất xua xua tay đặt đũa xuống, “Răng chị không được tốt lắm, sợ bị mẻ răng cửa."
Chiến Trường An rất thích tính cách của Tô Tiêu Thất, cười nói:
“Chị ba, em nói thầm với chị một câu này.
Nhân lúc tiền chị đưa cho bọn họ chưa tiêu hết, chị mau về thành phố đi."
Cậu ta hạ thấp giọng, lại nói:
“Cả nhà bác cả em đều hung dữ lắm."
Tô Tiêu Thất nheo mắt lại, tiền này mà chưa lấy lại được thì chắc chắn cô sẽ không đi đâu.
Cô thở dài một tiếng:
“Em cứ yên tâm đi.
Bác cả em đối xử với chị tốt lắm."
Chiến Trường An:
...
Là cậu ta điên rồi?
Hay là chị ba điên rồi?
Cậu ta cạn lời luôn.
Chị ba sao mà nghe không hiểu lời người ta nói vậy, rốt cuộc lớn lên kiểu gì không biết.
Chiến Đại Hà đi vào bếp lật nắp nồi ra suýt chút nữa đứng không vững, đi tới phòng chính thì suýt chút nữa bị quỷ sai lôi đi luôn tại chỗ.
“Tô Tiêu Thất."
Tô Tiêu Thất giả vờ như không nghe thấy tiếng nghiến răng nghiến lợi của Chiến Đại Hà.
“Bố.
Trường An nhà chú hai qua chơi, con nghĩ đều là người một nhà nên giữ cậu ấy lại ăn cơm trưa.
Bố, chắc là không có ý kiến gì chứ?"
