Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 135
Cập nhật lúc: 23/03/2026 14:04
Vợ Chiến Trường Chinh vốn muốn trị Tô Tiêu Thất một phen, không ngờ bị Tô Tiêu Thất phản đòn.
“Tô Tiêu Thất, người một nhà chúng ta có chuyện gì thì đóng cửa lại mà nói.
Cô không màng đến sống ch-ết của bố mẹ nữa sao?"
Tô Tiêu Thất giơ tay lên, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt:
“Đừng có đem cái đạo đức ra mà thử thách tôi, tôi không có đạo đức đâu.
Những lời đó của bà đối với tôi vô dụng thôi."
Cô đi hai bước, “Nếu mọi người đã bảo tôi về để đào hố, thì tôi sẽ đào hố chôn người."
“Còn người ch-ết là ai?
Cả nhà các người cứ bàn bạc mà quyết định đi."
Tô Tiêu Thất không hành động theo lẽ thường.
Khiến vợ Chiến Trường Chinh tức đến sắp hộc m-áu.
Có bao nhiêu người đang nhìn thế này, cũng không tiện xông vào đ-ánh nh-au với Tô Tiêu Thất.
Chỉ có thể tự an ủi trong lòng đợi chồng mình dẫn người từ công xã tới bắt Tô Tiêu Thất.
Cô út họ Chiến không khỏi tặc lưỡi, “Con bé này sao mà đáng yêu thế không biết."
Bên cạnh có một bà lão rụng hết răng cũng gật đầu, “Hồi đó nếu chị cũng cứng rắn như thế này thì đã không phải đổi thân gả cho thằng con trai câm của tôi rồi."
Cô út họ Chiến vội cười nói:
“Mẹ... sao mẹ lại nói thế?
Con còn thấy may mắn vì được gả vào nhà mình đấy."
Cô út họ Chiến vội đuổi theo Tô Tiêu Thất, “Tiêu Thất."
Tô Tiêu Thất dừng lại.
“Cô út.
Cháu định về nhà xem bố mẹ thế nào."
“Cô không tiện đến nhà cháu, sao cháu cũng không đến nhà cô chơi?"
Cô út họ Chiến và anh trai mình tình cảm không tốt, cùng một đại đội mà cũng thuộc kiểu già ch-ết không qua lại với nhau.
Tô Tiêu Thất đồng ý:
“Dạ.
Cháu về nhà lấy chút đồ rồi sẽ qua nhà cô."
“Để cô về nấu nước đường cho cháu uống."
Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của cô út lộ ra nụ cười chân thành.
Tô Tiêu Thất nhìn ra được ai là người chân thành, ai là kẻ giả dối.
Cô chào tạm biệt cô út rồi quay trở về nhà.
Chiến Trường Dã ở trong phòng hết tiếng này đến tiếng khác kêu đau.
Bác sĩ chân đất cũng đang ở bên trong bôi thu-ốc cho hắn.
“Ôi chao ôi chao, mẹ ơi.
Đau ch-ết con rồi."
Bác sĩ chân đất không dám nhiều lời hỏi:
Đã đau thế sao còn dùng sức như vậy?
Vỏ cây đều bị mài sạch cả rồi.
“Tô Tiêu Thất, tao phải báo thù."
Chiến Trường Dã nằm trên giường giận dữ mắng mỏ.
Tô Tiêu Thất gõ gõ vào cửa sổ phòng hắn, “Chiến Trường Dã, anh định báo thù thế nào?
Muốn đổi một cái cây khác kiểu đó à?"
Chiến Trường Dã:
“?"
Con mụ này không phải đi ra ngoài rồi sao?
Hắn lấy cái gối úp lên đầu mình không thèm lên tiếng, trong lòng thầm cầu nguyện có vị đại thần nào đó hiện thân thu phục cô ta đi.
Đáng sợ quá.
Ngày tháng thế này còn để cho người ta sống nữa không?
Chương 91 Tôi không can thiệp vào nhân quả của người khác
Bác sĩ chân đất có chút kỳ lạ, sao cả nhà này đều sợ vợ Chiến Bắc Hanh thế?
Chẳng lẽ cô gái này tướng mạo hung ác, sức dài vai rộng thích đ-ánh người?
Tô Tiêu Thất cảm thấy hơi đói bụng.
Đi vào bếp chẳng thấy cái gì ăn được cả.
Cô bước tới phòng chính, bài vị tổ sư bị hai cái phích nước che khuất.
Tô Tiêu Thất tiến tới nhấc phích nước lên định ném xuống đất.
Khiến Thi Hồng Anh với tốc độ chạy trăm mét lao tới, ôm chầm lấy cái phích nước.
“Tiêu Thất, là mẹ già lòa mắt rồi nên không nhìn thấy bài vị."
“Tôi không vui thì không sao, nhưng tổ sư của tôi mà không vui thì hậu quả nghiêm trọng lắm đấy."
Tô Tiêu Thất lầm rầm khấn vái trước bài vị tổ sư, đại loại là nơi này không tốt, vừa nghèo vừa âm u.
Đợi cô về rồi sẽ đổi cho tổ sư một nơi tốt hơn.
Thi Hồng Anh chỉ mong Tô Tiêu Thất ngày mai đi ngay cho rảnh nợ.
Khổ nỗi con mụ này lại không chịu đi.
Cũng may Chiến Trường Chinh đã lên công xã gọi người rồi.
Tô Tiêu Thất liếc nhìn Thi Hồng Anh đang tính toán hãm hại mình, khóe miệng khẽ nhếch lên.
“Mẹ, con đói rồi."
Trong lòng Thi Hồng Anh như đang rỉ m-áu khi nghĩ đến chuyện đó.
Một con gà mái tơ cứ thế bị cô ăn sạch, ba ngày không cần ăn cơm cũng chẳng sao.
Vậy mà chưa đầy ba tiếng đã kêu đói rồi.
“Con muốn ăn cái gì?"
“Lấy cho con hai quả trứng để con rán trứng ốp la."
Thi Hồng Anh lắc đầu như trống bộc, “Trong nhà không có trứng gà."
Tô Tiêu Thất tiện tay xé một tờ giấy vệ sinh màu hồng, vẽ một đạo bùa lên đó.
Giơ tờ giấy vệ sinh định dán qua, Thi Hồng Anh sợ hãi lập tức ngồi thụp xuống.
“Mẹ đi lấy trứng."
Đúng lúc bác sĩ chân đất đi ra:
...
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Mụ đàn bà đanh đ-á Thi Hồng Anh mà cũng nghe lời thế sao?
Tô Tiêu Thất mỉm cười với bác sĩ chân đất, “Vất vả cho ông rồi.
Mẹ cháu nói ngoài tiền công năm hào, còn biếu ông hai cân bột mì và hai quả trứng gà nữa."
Bác sĩ chân đất lúc này đã hiểu ra vấn đề.
Ông tự động lờ đi cái nháy mắt của Thi Hồng Anh.
“Vậy thì tôi cảm ơn chị ba nhé."
Bác sĩ chân đất cũng không đi nữa, dùng chân khều cái ghế tới, ngồi lên ghế đợi Thi Hồng Anh đi đong bột mì lấy trứng gà.
Thi Hồng Anh mặt mày mếu máo.
Đang định nói gì đó, Tô Tiêu Thất đã dán tờ giấy vệ sinh lên.
Mặc cho Thi Hồng Anh muốn né tránh thế nào cũng không né được.
Bà ta cầm cái chậu đi vào phòng, đong hai gáo bột mì lớn.
Phải đến bốn năm cân bột mì.
Lại lấy từ trong cái giỏ dưới gầm giường ra năm quả trứng gà.
Đem chậu và trứng gà đưa hết cho bác sĩ chân đất.
Bà ta nghiến răng nghiến lợi nói:
“Cho ông đấy."
Có thể nghe thấy tiếng răng hàm của bà ta đang nghiến vào nhau ken két.
Trong lòng bác sĩ chân đất vui như mở hội, vốn dĩ ông đã chướng mắt cái nhà Chiến Đại Hà ăn ở khó coi.
Thấy Tô Tiêu Thất cố ý làm khó Thi Hồng Anh.
Ông rất thuận thế mà nhận cái hời này.
“Đa tạ chị ba nhé, chị ba vẫn là hào phóng nhất."
Nói xong, ông gật đầu với Tô Tiêu Thất để tỏ lòng cảm ơn.
Đợi bác sĩ chân đất đi rồi.
Tô Tiêu Thất ra một thủ ấn, Thi Hồng Anh mới hoàn hồn lại.
Trong lòng bà ta hiểu rõ, khổ nỗi đầu óc không điều khiển được hành động của đôi tay mình.
Thi Hồng Anh ngồi bệt xuống đất.
Khóc lóc t.h.ả.m thiết:
“Tô Tiêu Thất, cô về đi.
Sau này chúng tôi có sinh lão bệnh t.ử gì cũng không liên quan đến vợ chồng cô nữa."
Bà ta sợ Tô Tiêu Thất mà cứ ở lại đây thêm nữa thì cái xà nhà cũng đem đi tặng người ta mất.
“Mẹ, con không đi đâu."
Thi Hồng Anh dừng khóc, trợn mắt trừng trừng nhìn cô:
“Vậy thì cô đừng có trách bọn này."
