Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 139
Cập nhật lúc: 23/03/2026 14:05
Tô Tiêu Thất thong thả buông ra một câu:
“Gà mái nhà bà không muốn sống nữa rồi."
“Tôi đã bảo là chúng không muốn ở lại nhà bà rồi mà.
Bà cứ chẳng chịu nghe."
Thi Hồng Anh:
...
Gặp phải con mụ như thế này, răng sắp bị nghiến nát rồi.
Nhịn, phải nhịn đến ch-ết mới thôi.
Người trong đội sản xuất tò mò nhìn lũ gà mái nhà họ Chiến, từng con từng con một đang đ-âm đầu vào chuồng gà.
Đang t-ự t-ử đấy à.
“Cái nhà họ Chiến này làm chuyện thất đức nhiều quá rồi, đến lũ gà mái trong nhà cũng không nhìn nổi nữa."
Mẹ chồng cô út bất lực lắc đầu.
Đám đông hóng hớt:
...
Còn có loại gà mái như thế này sao?
Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Có bà lão tặc lưỡi:
“Trong tay Thi Hồng Anh chắc chắn không chỉ có tám trăm tệ đâu."
Đám đông hóng hớt cảm thấy ghen tị rồi.
Sự ghen tị trong lòng trào dâng như muốn nhấn chìm cả cái sân này.
Trong túi họ chắt bóp lắm mới có được hai tệ bạc thì đã được coi là một khoản tiền riêng lớn lắm rồi.
Thi Hồng Anh trông cái bộ dạng ch-ết tiệt kia, dựa vào cái gì mà có được tám trăm tệ chứ.
“Đi gọi ông Năm tới làm chủ công bằng đi."
“Đi báo đồn cảnh sát, bắt hai vợ chồng Chiến Đại Hà lại."
“Đúng, tịch thu hết nhà cửa của bọn họ đi."
Chiến Đại Hà không nhịn được giận dữ gầm lên:
“Dựa vào cái gì mà tịch thu nhà của tôi?"
“Vừa trộm vừa cướp, dựa vào cái gì mà cho ông ở cái nhà tốt thế này?"
Có một ông lão khinh bỉ phun một bãi nước bọt, “Sợi thu-ốc l-á của ông còn đắt hơn người khác mua hai hào một lạng đấy."
Tô Tiêu Thất dừng bước, nhìn Chiến Đại Hà cười nói:
“Chiến Trường Chinh không phải bị ngã hỏng não rồi đấy chứ, giờ này vẫn còn đang tìm đường ở làng Tiểu Hoàng kìa.
Mọi người có muốn tìm thêm người nữa đi cùng anh ta không?"
Chiến Đại Hà:
...
Ông ta muốn mắng người, nhưng lại sợ bị Tô Tiêu Thất lấy bùa dán lên mặt mình.
Tô Tiêu Thất chẳng thèm quan tâm đến sắc mặt của cả nhà họ, cô lạnh mặt xuống.
“Tôi không rảnh để chơi với các người, ngày mai tôi đi rồi."
Chiến Đại Hà mừng rỡ, Thi Hồng Anh thở phào nhẹ nhõm.
“Tôi đi rồi, chỉ sợ trong các người một kẻ muốn tự chôn sống mình.
Một kẻ ôm cây không buông, còn có..."
Mấy người nhà họ Chiến lập tức rơi xuống vực thẳm.
Hóa ra, con mụ này không lấy được tiền thì sẽ không thôi.
Tô Tiêu Thất làm rùm beng lên cho cả đội sản xuất đều biết, chính là để sau này bọn họ không thể dùng bất cứ lý do gì làm ảnh hưởng đến Chiến Bắc Hanh nữa.
Dù sao thì.
Đạo hiếu có thể đè ch-ết người.
Người nhà họ Chiến nhìn Tô Tiêu Thất với dáng vẻ vui sướng như tiên, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Đại đội trưởng của đội sản xuất cũng cử người tới tìm.
Có người dăm ba câu kể lại sự việc cho ông ấy nghe.
Sắc mặt đại đội trưởng trầm xuống, theo lý mà nói chuyện này không cần phải làm rùm beng lên như vậy.
Nhưng nhìn thấy mọi người đều xúm vào giẫm đạp người nhà họ Chiến, thì đủ biết nhà này bình thường sống tệ đến mức nào.
Ông ấy là người nhìn Chiến Bắc Hanh lớn lên.
Lúc này liền lạnh lùng nói:
“Tôi đi gọi ông Năm qua đây."
“Chiến Đại Hà, một là ông làm theo những gì vợ Bắc Hanh nói.
Hai là, bị đuổi khỏi tộc rồi đưa lên đồn cảnh sát để họ xử lý."
“Đại đội trưởng, nuôi dưỡng nó lớn ngần ấy không có công lao thì cũng có khổ lao chứ."
Đại đội trưởng nghiêm mặt nói:
“Phi, khổ lao cái con khỉ."
Chiến Trường Dã ở trong phòng nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, không ngờ ngay cả đại đội trưởng cũng không đứng về phía nhà họ.
Nói không ngoa chút nào, lúc này ngay cả con ch.ó trong đại đội cũng muốn “phi" cho bọn họ hai cái.
Chiến Đại Hà sa sầm mặt mày, lúc này cũng chẳng còn cách nào khác.
“Bà nó ơi, đi lấy tiền đi."
Thi Hồng Anh đau lòng đến mức rỉ m-áu, “Đào đâu ra ngần ấy tiền chứ."
“Lấy hết ra đây."
Chiến Đại Hà âm hiểm mở lời:
“Nhà thằng cả cũng đi lấy tiền đi.
Thằng hai, thằng tư, thằng năm tất cả đều lấy hết tiền trong nhà ra đây."
Đám đông hóng hớt tỏ vẻ rất phấn khích.
Mấy anh em nhà họ Chiến ủ rũ cúi đầu.
Nhưng cũng không dám không đi, Tô Tiêu Thất đúng là một con điên.
Chưa đầy nửa tiếng sau, vợ Chiến Trường Chinh và vợ Chiến Trường Dã mang tiền qua.
Mấy nhà cùng nhau đếm lại, cuối cùng khóc lóc mếu máo đưa tất cả số tiền cho Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất đếm lại:
“Bảy trăm tám mươi tệ."
“Thực sự là không còn nữa rồi."
Thi Hồng Anh khóc lóc kể lể.
Tô Tiêu Thất thốt ra một câu khiến Chiến Đại Hà muốn băm vằn Thi Hồng Anh ra:
“Bà mang cho anh em bà còn hơn cả con số này đấy."
Thi Hồng Anh:
...
Tổng cộng cũng chỉ có hơn một trăm tệ thôi mà, muốn ch-ết mất muốn ch-ết mất.
Bà ta muốn biện minh, nhưng mở miệng ra lại không nói được lời nào.
Mấy anh em nhà họ Chiến:
...
Lũ khốn nhà họ Thi cũng thật thà làm cậu cơ đấy, toàn là dùng tiền của nhà họ Chiến thôi.
Chiến Đại Hà đưa tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ qua.
Ông Năm và đại đội trưởng nhà họ Chiến ký tên làm chứng.
Kế toán của đại đội đóng dấu đỏ của đại đội lên.
Tô Tiêu Thất rất hào phóng lấy từ bảy trăm tám mươi tệ ra sáu mươi tệ đưa cho đại đội trưởng.
“Đây là chút lòng thành của Bắc Hanh và cháu dành cho mọi người, chú hãy mua lương thực chia cho tất cả các ông bà chú dì bác có mặt ở đây hôm nay nhé."
Thi Hồng Anh:
...
“Đó là tiền của tôi mà."
Mấy bà lão bên cạnh đẩy bà ta ra, “Bà cũng có mặt mũi mà dám nói là tiền của bà à."
Đại đội trưởng suy nghĩ một lát rồi vẫn nhận lấy tiền của Tô Tiêu Thất.
Cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo đại đội nhà họ Chiến nghèo quá cơ chứ.
Sáu mươi tệ đủ để mua được rất nhiều lương thực rồi.
Tô Tiêu Thất vào phòng thu dọn đồ đạc của mình, lại cất bài vị tổ sư vào trong túi.
Cô nhìn người nhà họ Chiến lần cuối, “Làm người đừng có thất đức quá.
Báo ứng của các người mới chỉ bắt đầu thôi."
Chương 94 Cái đồ xui xẻo như anh thì có gì mà phải tức giận chứ?
Tô Tiêu Thất vừa nói vừa lặng lẽ dán một tờ bùa lên tường nhà họ Chiến, tờ bùa vừa chạm vào tường liền ẩn mình vào bên trong.
Cô út xót xa nhìn Tô Tiêu Thất, “Tiêu Thất.
Hay là ở lại nhà cô một đêm đi?"
Tô Tiêu Thất nhìn mặt trời bên ngoài, “Không đâu cô út.
Cháu lên công xã bắt xe lên huyện luôn ạ."
Cô thực sự chẳng muốn ở lại đại đội nhà họ Chiến thêm một ngày nào nữa.
Cô út cũng biết đại đội nhà họ Chiến chẳng có gì đáng lưu luyến cả.
“Vậy cũng được."
Đại đội trưởng nghe nói Tô Tiêu Thất sắp đi, vội nói:
“Để xe máy kéo của đại đội tiễn cháu lên huyện."
