Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 160
Cập nhật lúc: 23/03/2026 14:08
Tô Tiêu Thất:
....
“Sư trưởng, chú đừng đi nữa.
Chú đi làm cháu thấy rối hết cả lòng, luôn cảm thấy lại sắp có chuyện rồi."
“Cái đồ quạ đen."
Một đoàn trưởng bên cạnh không nhịn được lầm bầm:
“Cô có biết mọi người nói gì về cô ở sau lưng không?"
“Xinh đẹp lương thiện, người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở...
đại sư huyền học xinh đẹp."
Đối phương bất đắc dĩ nhướng mày, “Là một con quạ đen chính hiệu đấy.
Một câu nói làm người ta nhà tan cửa nát, bây giờ trong giới này, ai mà không tránh cô như tránh tà."
Tô Tiêu Thất:
....
“Ai mà không có mắt thế?"
“Tôi nói hay không nói thì những chuyện đó cũng sẽ không xảy ra sao?
Chẳng qua là sửa sai cho đúng thôi, vốn dĩ là kẻ làm việc xấu thì nhởn nhơ, người làm việc tốt thì gặp xui xẻo."
“Biết người tốt không sống thọ, tai họa để lại nghìn năm không?"
Sư trưởng Trần:
....
Hình như cũng có chút lý lẽ cùn.
Những người khác:
....
Hoàn toàn là lý lẽ cùn.
Xét cho cùng.
Câu nói đó của Tô Tiêu Thất chính là sự khởi đầu của bất hạnh.
Mọi người đều cho rằng cứ đậy phân lại thì coi như không có phân, Tô Tiêu Thất lại cứ nhất quyết lật mở ra.
Ai nấy đều cho rằng cô là tai họa.
“Sư trưởng Trần.
Nhanh lên đi.
Chú không nghĩ là cháu không qua đó thì các chiến sĩ đó sẽ không sao chứ."
Cái tính nóng nảy nhỏ nhen của Tô Tiêu Thất đã lên đến đỉnh điểm rồi.
Cô thật sự muốn dán một lá bùa lên, ép sư trưởng Trần phải đồng ý.
“Được rồi.
Cô về nhà thu dọn đi.
Tôi sẽ bảo người đưa cô đi cùng xe chở nhu yếu phẩm quân sự qua đó."
Ngừng một lát, sư trưởng Trần lại nói thêm:
“Lái xe rất nhanh, ba bốn ngày là sẽ tới Tây Nam thôi."
Tô Tiêu Thất tính toán thời gian, chắc là kịp.
“Vâng."
Cô vội vàng chạy về nhà nhét bài vị của tổ sư gia vào túi rồi xách túi đi luôn, con mèo Đại Hắc “meo" một tiếng đuổi theo sau.
“Đại Hắc, tao phải đi Tây Nam."
Đại Hắc nhe răng kêu một tiếng, nhảy lên ngồi trên vai Tô Tiêu Thất.
“Meo meo" kêu hai tiếng, có vẻ rất thích đi Tây Nam.
Tô Tiêu Thất vốn định gửi Đại Hắc ở nhà chị Cố nhưng giờ lại lưỡng lự.
“Cái đồ ham ăn này, đến Tây Nam mà ch-ết đói thì đừng có trách tao nhé."
Đôi mắt xanh biếc của Đại Hắc lóe sáng tinh anh, trong rừng nhiều đồ ăn ngon thế kia sao mà ch-ết đói được.
Đâu phải là mèo ngốc.
Chị Cố và những người khác thấy Tô Tiêu Thất lại xách túi lớn, vội vàng tiến lại hỏi:
“Tiêu Thất, em lại đi xa à."
“Vâng, đi mấy ngày ạ."
Tôn Tiểu Tam thò đầu ra từ một bên, c.ắ.n c.h.ặ.t ngón tay.
“Thím ơi, cho cháu đi cùng được không ạ?"
“Cháu sẽ chăm sóc mèo Đại Hắc."
Con mèo Đại Hắc nhe răng trừng mắt kêu một tiếng “meo" thật mạnh với Tôn Tiểu Tam, giọng nói đầy vẻ giận dữ.
Tô Tiêu Thất vỗ về Đại Hắc, lạnh lùng nhìn Tôn Tiểu Tam:
“Cháu nằm mơ đi."
“Nói với Tôn Hiểu Mai, đợi tôi rảnh tay sẽ tính sổ với cô ta.
Để cô ta biết mỗi ngày sau này đều là ngày xui xẻo nhất."
Tiểu Lưu lái xe tới.
“Chị dâu, lên xe đi ạ."
Tô Tiêu Thất lên xe, Tiểu Lưu lái xe rời đi.
Có người ở phía sau chua chát bĩu môi:
“Tô Tiêu Thất đúng là tốt số, ai trong chúng ta về nhà mà được dùng xe của quân đội chứ?"
Đám đông vây xem trong lòng thấy ghen tị đỏ cả mắt.
Không thể nào.
Nhiếp Hồng thong thả bồi thêm một câu:
“Cô ta mạng tốt, các lãnh đạo đều thích."
Các lãnh đạo chẳng phải chính là những người đàn ông của các nhà sao.
Lần này, lòng của một số người hoàn toàn không cân bằng được nữa rồi.
Ngày mai cũng phải kiếm cớ dùng xe thử xem sao..., nếu người đàn ông nhà mình mà mắng mình thì hừ hừ hừ....
Tây Nam núi Mãng Sơn.
Một nhóm người vây quanh nhau, liên tiếp mấy đêm kinh hồn bạt vía.
Chiến Bắc Hanh mím môi, kiểm tra lương khô trong túi.
Chỉ còn hai miếng bánh quy mỏng dính.
Mấy ngày nay, cứ đến ban ngày là họ lại đi loanh quanh trong rừng.
Nhưng lần nào cũng sẽ đi đến dưới gốc cây đại thụ này.
Tên tù binh vốn dĩ còn c.h.ử.i bới ầm ĩ, giờ thì lần nào cũng gọi Thượng đế phù hộ, cầu nguyện cho cô nàng Lucy hàng xóm đến nhà thờ sám hối cầu nguyện thay hắn.
“Đội trưởng.
Lương khô của chúng ta cũng hết rồi."
Vương Mãnh buồn bã nói.
Chiến Bắc Hanh thở dài trong lòng.
“Đợi chút nữa, chúng ta đi thêm một lần nữa, nhớ làm thêm nhiều dấu hiệu khác nhau vào."
“Rõ."
Vương Mãnh thầm nghĩ:
“Nếu có Tô Tiêu Thất ở đây thì tốt rồi.
Cô ấy chắc chắn còn có những lá bùa khác lợi hại hơn.”
Những lá bùa trong tay họ màu sắc càng lúc càng nhạt đi rồi.
Rất có lý do để tin rằng lá bùa này không trụ được lâu đâu.
Đi cùng Tô Tiêu Thất còn có Thẩm Đào, anh ngồi ở ghế phụ.
Tô Tiêu Thất mang theo Đại Hắc ngồi ở phía sau.
Xe lái như bay.
Khúc cua gấp trên đường núi.
Tô Tiêu Thất cảm thấy mình có thể bị hất văng ra ngoài bất cứ lúc nào.
Dừng lại giữa đường để đổ xăng và đi vệ sinh.
Cô mở cửa xe, bò lồm ngồm đi ra.
Ngồi xổm trên đất nôn thốc nôn tháo.
Con mèo Đại Hắc cũng chẳng khá hơn là bao, nằm bò trên đất nôn đến trời đất quay cuồng.
Thẩm Đào đi tới đưa bình nước quân dụng, “Uống miếng nước súc miệng đi."
“Lát nữa bảo lái xe đi chậm lại."
Tô Tiêu Thất vội vàng xua tay, “Không cần đâu, cảm giác bay bổng này cũng tốt mà."
“Tranh thủ thời gian lên đường thôi."
Hai lái xe thay phiên nhau lái, không ai nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi lúc nửa đêm.
Tô Tiêu Thất dán bùa lên mấy chiếc xe, đảm bảo bánh xe có bay ra ngoài thì xe cũng không có chuyện gì.
Ngày thứ ba.
Tô Tiêu Thất đã đến trạm dừng chân.
Thẩm Đào đỡ cô xuống xe, ngay cả Đại Hắc vốn kiêu ngạo cũng trốn trong túi của Tô Tiêu Thất, chỉ lộ ra cái đầu không còn thiết sống nữa.
Nói thật lòng.
Các lãnh đạo ở trạm dừng chân không tin vào chuyện thần thánh ma quỷ.
Họ đều cho rằng chính khí trên người họ nơi chiến trường tự nhiên sẽ đẩy lùi được những thứ đó.
Chỉ là quân khu tỉnh An đã cử cố vấn đặc biệt qua đây.
Họ cũng không tiện nói gì, chỉ là thái độ có chút hời hợt.
Nhìn kỹ lại thấy thầy cúng là một cô gái, thái độ đó thật đúng là cạn lời.
Nhìn diện mạo và trang phục cũng không giống lắm, “Thế này thì trông giống học sinh cấp ba hơn."
Sư trưởng Lư tại hiện trường nói lời thật lòng.
