Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 176
Cập nhật lúc: 23/03/2026 14:11
“Tôi muốn gia nhập đội đặc chiến, cô thấy có hy vọng không?"
Anh ta móc ra một mớ tiền đưa cho Tô Tiêu Thất.
Có tờ một hào, năm hào, còn có tờ năm xu.
Bên cạnh còn có một chiếc vòng tay màu xanh biếc, khiến Tô Tiêu Thất không thể rời mắt.
Chiến Bắc Hanh đi tới, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.
Vẫn chưa đến lúc tuyển chọn đội đặc chiến, thực ra anh đã sớm nhắm trúng Tần Trạch vào đội đặc chiến rồi.
Riêng tư đã nộp tên của Tần Trạch lên trên.
“Chuyện đã chắc như đinh đóng cột rồi."
Tô Tiêu Thất nhìn anh ta thêm một cái, “So với việc vào đội đặc chiến, tôi khuyên anh đừng viết thư nói với cô gái mình thích là đừng đợi anh nữa."
Tần Trạch:
“Sao cô ấy biết mình đã viết thư?”
Các chiến sĩ hóng hớt hít một hơi khí lạnh.
Tần Trạch có bạn gái sao?
Giấu kỹ thật đấy.
“Nếu anh nói chia tay với cô ấy.
Cô ấy sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa, nhưng cũng lựa chọn cả đời không lấy chồng để giữ gìn tình yêu trong lòng."
“Đợi đến khi các người gặp lại nhau lần nữa, cả hai đều là thân đơn bóng chiếc."
“Nhưng các người đã bỏ lỡ nhau mấy mươi năm rồi."
Trong lòng Tần Trạch kinh hãi, cô gái anh thích là thanh mai trúc mã.
Anh không biết mình còn bao lâu nữa mới trở về, không muốn làm lỡ dở cô ấy tìm kiếm hạnh phúc.
Các chiến sĩ hóng hớt:
“!!!"
Không hổ là Tần Trạch, hâm mộ quá đi mất.
Tô Tiêu Thất cầm lấy chiếc vòng ngọc trên bàn, “Cái này tôi giữ lại, tiền anh cầm về đi."
Tần Trạch:
“?"
“Cô vẫn chưa nhận tiền mà."
Tô Tiêu Thất giơ chiếc vòng trong tay lên, “Cái này cũng là tiền mà."
Chiến Bắc Hanh nhìn đám chiến sĩ đang ồn ào náo nhiệt.
Đi tới bên cạnh Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất vốn đang rất nghiêm chỉnh bỗng chốc thay đổi phong cách, hướng về phía Chiến Bắc Hanh lộ ra biểu cảm nhỏ nhắn đầy ấm ức.
“Vẫn chưa rời đi mà đã thấy nhớ anh rồi."
Chiến Bắc Hanh:
“..."
Tần Trạch:
“...?"
Đây là những lời có thể nghe sao?
Các chiến sĩ hóng hớt:
“..."
Bên dưới rộ lên những tiếng cười trêu chọc.
Chiến Bắc Hanh quét mắt nhìn một vòng, “Giải tán nhanh đi.
Thời gian còn lại của vợ tôi đều thuộc về tôi rồi."
Nói xong.
Anh trực tiếp kéo tay Tô Tiêu Thất, trong tiếng hò reo của đám chiến sĩ mà đi về.
Cao Dương cười hì hì:
“Đội trưởng ngày càng bá khí."
Tần Trạch nghĩ đến chuyện Tô Tiêu Thất nói chắc như đinh đóng cột, nắm lấy cánh tay Cao Dương.
“Cao Dương.
Cậu kể cho tôi nghe chuyện về đội đặc chiến đi."
“Tên của cậu đã được báo lên rồi.
Chắc cũng chỉ trong mấy ngày tới thôi."
Cao Dương đối với người sắp trở thành thành viên đội đặc chiến của mình thì vô cùng thân thiện, “Tôi nói cho cậu biết.
Đội đặc chiến chúng ta còn một vị trí phó đội trưởng nữa, đội trưởng nói người có năng lực thì lên chứ không quan trọng thâm niên."
Tần Trạch chỉ cảm thấy Tô Tiêu Thất đúng là miệng chim hỷ tước.
Anh ta vỗ vỗ vai Cao Dương, “Tôi sẽ cố gắng."
Cao Dương:
“..."
“Lão t.ử đã sớm nhắm trúng chức phó đội trưởng rồi."
Tần Trạch phẩy tay rời đi, anh ta phải về viết lại một lá thư.
Nói cho người yêu trong lòng biết tình yêu vô tận của anh dành cho cô, đợi khi trở về sẽ kết hôn ngay.
Tô Tiêu Thất đã sớm dùng cả tay chân ôm c.h.ặ.t lấy Chiến Bắc Hanh.
“Anh ngồi xuống đi."
Tô Tiêu Thất bĩu môi:
“Em thích ngồi trên đùi anh cơ."
Cái này....
Chiến Bắc Hanh cảm thấy vợ nhà mình rất dễ bị người khác bắt nạt.
Xoa xoa tóc Tô Tiêu Thất, trong lòng Chiến Bắc Hanh dâng lên một luồng ấm áp.
“Tiêu Thất."
“Hừ, Bắc Hanh.
Em nói cho anh biết, lá bùa hộ mệnh này em đưa cho anh dù thế nào cũng không được đưa cho người khác."
Cô cầm lấy lá bùa hộ mệnh trên cổ Chiến Bắc Hanh.
Nếu đoán không lầm, vào cái ngày nguy hiểm nhất đó lá bùa này đã được đưa cho người khác.
Trên đó vương lại hơi thở của người khác.
Chiến Bắc Hanh:
“...?"
“Lúc đó anh thấy chiến hữu gặp nguy hiểm."
Tô Tiêu Thất từ trên đùi Chiến Bắc Hanh trượt xuống.
“Nếu không có những lá bùa hộ mệnh này thì sao?
Anh lấy cái gì đưa cho anh ta?"
“Anh...."
Anh không dám nói nữa.
Tô Tiêu Thất đốt lá bùa đi.
“Tiêu Thất, sao em lại đốt bùa?"
“Vương hơi thở của người khác, sẽ gây ra ảnh hưởng không thể kiểm soát đối với anh."
Tô Tiêu Thất đau đầu nhìn luồng t.ử khí mới hiện ra trên người Chiến Bắc Hanh.
Muốn tiêu diệt luồng t.ử khí này không hề dễ dàng.
Bắt buộc phải tìm được kẻ đã đ-ánh tráo vận may của anh, việc này phải tìm được cha mẹ đẻ trước mới được.
Tô Tiêu Thất đi tới bên bàn tiếp tục làm bùa.
Chiến Bắc Hanh:
“...?"
Vợ giận rồi, dỗ thế nào đây?
Tiếp tục sử dụng mỹ nam kế sao?
Vợ hình như thích sờ cơ bụng của anh, anh cúi đầu nhìn nhìn, cơ bụng vẫn còn đó.
Đi tới bên cạnh Tô Tiêu Thất.
“Tránh ra."
Chiến Bắc Hanh:
“...."
Thôi xong rồi, xong đời rồi.
Tô Tiêu Thất lúc nghiêm túc thì ai cũng không được đến làm phiền cô.
Hơn nữa, cô thật sự giận rồi.
Sau khi thay đổi vận may của Chiến Bắc Hanh, t.ử khí trên người anh sẽ ẩn đi.
Chứng tỏ bên kia có cao nhân.
Tô Tiêu Thất không được lơ là, cô vẽ bùa xong.
Vò vò lên tóc mình, lấy ra một sợi tóc rụng cho vào trong gói lại.
Dùng dây đỏ xâu lá bùa lại.
Tô Tiêu Thất vẽ chú lên sợi dây đỏ, quay người đem lá bùa này treo lên cổ Chiến Bắc Hanh.
“Em nói lại với anh một lần nữa.
Nếu anh còn đem lá bùa này đưa cho người khác, thì sau này chỗ em sẽ không bao giờ có bất kỳ lá bùa đặc biệt nào dành cho anh nữa."
Vẻ mặt Tô Tiêu Thất đầy nghiêm túc.
Sự nghiêm túc chưa từng có khiến lòng bàn tay Chiến Bắc Hanh đổ mồ hôi.
Lời ngầm mà anh nghe được là:
“Anh mà đưa cho người khác, em sẽ không cần anh nữa.”
“Anh biết rồi."
Chiến Bắc Hanh đứng dậy ôm chầm lấy Tô Tiêu Thất, nỗi sợ hãi dường như sắp mất đi cô chiếm lấy trái tim anh.
Anh nôn nóng muốn xác nhận vợ mình không bỏ rơi mình.
Chiến Bắc Hanh hôn Tô Tiêu Thất.
Bá đạo và nồng nàn.
Tô Tiêu Thất:
“...."
Người đàn ông này sao thế nhỉ?
