Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 216
Cập nhật lúc: 23/03/2026 22:07
“Quả nhiên là cha, bản lĩnh của ông ấy thật lớn, vậy mà có thể thuyết phục được viện trưởng học viện Hỏa Lân cho các em tham gia thi đấu.”
Liệt Hỏa tỏ vẻ hơi bất lực nói.
Đối với cách làm của cha anh ấy không hề tán thành, nhưng lại không cách nào trách móc ông ấy được, haizz... mình khó quá mà.
Chương 143 Đừng cảm thấy số mình không tốt
Tô Tiêu Thất nhe răng cười, “Đều là bạn cũ cả rồi.
Anh giúp tôi, tôi giúp anh, không vấn đề gì.”
Tô Tiêu Thất nhìn về phía cửa phòng phẫu thuật.
Bác sĩ bước ra với vẻ mặt nặng nề.
“Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Bà già mặt đen kia xoay người đi tới, giáng hai cái tát thật mạnh vào mặt Đổng Xuân Hiểu.
Tốc độ cực nhanh.
Khiến người ta phải tặc lưỡi...
“Mày đã khắc ch-ết con trai tao, tao muốn mày phải đền mạng.”
Đổng Xuân Hiểu cũng không hiểu gì, cứ thế để mặc cho người ta đ-ánh.
Tô Tiêu Thất vừa giải cứu Đổng Xuân Hiểu ra, vừa hét về phía bác sĩ:
“Bác sĩ, bác sĩ.
Ông quay lại cứu thêm một chút nữa đi.”
“Vẫn chưa ch-ết đâu.”
“Vẫn chưa ch-ết, vẫn còn cứu được mà.”
Đổng Xuân Hiểu ngẩng đầu lên, không màng đến khóe miệng đang chảy m-áu.
Van nài:
“Bác sĩ ơi, chồng tôi vẫn chưa ch-ết.”
“Cầu xin ông, hãy cứu anh ấy thêm một lần nữa đi.”
Bà già trong lòng đầy căm hận, con trai bà vì một người đàn bà mà đoạn tuyệt với bà.
Vốn dĩ cả mấy người con trai đều ở chung một nhà.
Con dâu cũng nghe lời, mọi việc trong nhà đều do bà quyết định.
Tiền lương của con trai con dâu đều giao cho bà thống nhất quản lý, kể từ sau khi con trai lấy người đàn bà này thì mọi thứ đã thay đổi.
Những cô con dâu khác cũng không còn giao tiền lương cho bà nữa.
Ngay lúc bên ngoài đang cãi vã không thôi, thì cô y tá bên trong chạy ra.
“Bác sĩ ơi, bệnh nhân cử động rồi...”
Cử động rồi?
“Không phải là xác ch-ết vùng dậy đấy chứ?”
Tô Tiêu Thất bỉ kỷ:
“Vùng cái em gái bà ấy.
Rõ ràng là ông trời thấy Đổng Xuân Hiểu lòng thành, nên mới cho chồng chị ấy một cơ hội sống.”
Các bác sĩ lần lượt quay trở lại.
Tô Tiêu Thất giơ tay vuốt lại tóc cho Đổng Xuân Hiểu.
Tự động phớt lờ tư thế của Hắc Bạch Vô Thường đang đứng bên cạnh đòi tính sổ với cô.
“Chồng chị không sao rồi.”
Tô Tiêu Thất nhét một tấm bùa cho chị ta, “Tặng chị đấy.
Chị cứ đeo suốt, chồng chị cũng sẽ khỏe thôi.”
Nói xong.
Cô cất bước rời đi.
“Tô Tiêu Thất.”
Tô Tiêu Thất xua tay, “Quay lại chăm sóc chồng chị đi.”
“Đừng cảm thấy số mình không tốt, chính vì số chị tốt nên mới khiến người đàn bà khác phải ghen tị đấy.”
“Chị có chồng yêu, bà ta không có.”
Bà già bị nói xéo:
...?
“Nó nói ai đấy?”
Những người con trai khác của bà già không dám trả lời.
Độ cong khóe miệng của mấy cô con dâu kia không tài nào nén nổi, đành phải quay lưng lại với mẹ chồng mình.
Tô Tiêu Thất rẽ vào một khúc quanh.
Đứng ở hành lang.
Xoay người đối diện với Hắc Bạch Vô Thường.
“Này.
Hai vị không đến mức hẹp hòi thế chứ?”
“Cô đã cứu người đáng ch-ết.”
Hắc Vô Thường định vào bắt người, nhưng Tô Tiêu Thất đã bấm quyết bày trận để người đáng ch-ết nhập xác.
“Đáng ch-ết hay không chẳng phải đều là do một câu nói thôi sao?”
Tô Tiêu Thất dùng bụng ngón tay giữa của bàn tay phải miết lên móng ngón tay trỏ, uốn thành một đường cong.
“C-ái ch-ết của con người đều có định số.”
“Định số cái gì?”
Tô Tiêu Thất hung dữ vặn lại:
“Vợ chồng họ đáng ch-ết sao?
Đừng có đem cái bộ nhân quả đó ra với tôi, đã để tôi gặp được thì chứng tỏ họ có một tia hy vọng sống.”
“Tôi dựa vào bản lĩnh của mình nhìn thấy tia hy vọng đó, cứu họ một mạng.”
“Không được sao?”
Nhìn thấy khuôn mặt biến sắc của Hắc Bạch Vô Thường.
Tô Tiêu Thất lấy từ túi vải của mình ra một xấp bùa, “Phiền phức quá.
Cái này cho hai vị, ngoài bùa đ-ánh đâu thắng đó ra.”
“Còn có hai tấm vé vào cửa Thiên Màn sắp mở nữa.”
“Hai vị có muốn đi xem không?”
“Có.”
Hắc Bạch Vô Thường trả lời nhanh hơn bất kỳ ai.
“Hừ.”
Hắc Vô Thường vội vàng đón lấy, “Không sao không sao rồi.”
“Cô quay lại chăm sóc bệnh nhân nhà cô đi.”
“Chồng cô cũng suýt ch-ết đấy, chúng tôi đến hiện trường rồi mà còn không nỡ bắt hồn kia kìa.”
Hắc Bạch Vô Thường cũng biết đối nhân xử thế lắm...
Tô Tiêu Thất thay bằng một khuôn mặt tươi cười hớn hở, “Đa tạ.”
Cô tâm trạng rất tốt quay về phòng bệnh.
Lão Quỷ tức đến giậm chân.
“Hắc Bạch Vô Thường, các ngươi có còn biết xấu hổ không?”
“Là ta đã cứu hắn.”
Hắc Vô Thường xòe tay ra, “Chúng tôi ở đó, đúng là không có bắt hồn mà.”
Lão Quỷ:
...?
Không bắt hồn, không có nghĩa là đã cứu...
Đồ đệ nhà mình trông thì lanh lợi, mà đầu óc có chút ngu ngơ...
Tô Tiêu Thất vào phòng bệnh, liền bảo hai anh em Tống Dã về đi.
Cô cũng ngại để hai anh em nhà họ Tống cứ ở mãi đây, một mình cô chăm sóc Chiến Bắc Hanh là được rồi.
Tô Tiêu Thất lấy cái ca tráng men rót nước, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh.
“Uống chút nước đi.”
Chiến Bắc Hanh định giơ tay lên thì bị Tô Tiêu Thất né được.
“Để em đút cho anh.”
Đút cho anh uống vài ngụm nước xong, cô ngồi bên giường gọt táo.
“Tiêu Thất, vừa nãy có chuyện gì thế?”
Anh nghe nói có người ôm Tô Tiêu Thất khóc nức nở long trời lở đất.
Tô Tiêu Thất kể lại sơ qua vài câu.
Chiến Bắc Hanh:
...?
“Có ảnh hưởng gì đến em không?”
“Không đâu.
Hắc Bạch Vô Thường họ dễ nói chuyện lắm.”
Tô Tiêu Thất cong mắt cười, “Còn về nhà chồng của Đổng Xuân Hiểu thì hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra.”
“Em đây cũng là người có quân hàm trong người đấy nhé.”
Tô Tiêu Thất lấy từ túi vải ra chứng nhận cố vấn quân sự của mình cho Chiến Bắc Hanh xem.
“Cố vấn không lương.”
Chiến Bắc Hanh cười, “Tiền lương và phụ cấp của anh đều đưa hết cho em.”
Đôi mắt cô nàng hám tiền Tô Tiêu Thất sáng rực lên, “Của anh là của em, của em vẫn là của em.
Nghe rõ chưa?”
“Nghe rõ rồi.”
Tô Tiêu Thất rốt cuộc cũng mệt rồi.
Muốn chợp mắt một lát.
