Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 231
Cập nhật lúc: 23/03/2026 22:09
“Bị Chiến Bắc Anh quát một tiếng, viên bảo vệ im bặt.”
Tô Tiêu Thất đưa thẻ cố vấn của mình ra:
“Chiến hữu của chồng tôi bị bắt vào đây, tôi muốn vào thăm.
Anh ta bảo với thân phận quê mùa của tôi thì không vào được."
Bảo vệ:
“?"
“Tôi đâu có nói thế."
Tô Tiêu Thất cố ý phụ họa:
“Đúng, anh không nói.
Đều là lỗi của tôi hết."
Chiến Bắc Anh nổi giận.
“Cô ấy từ chiến khu Tây Nam tới, đã đổ xương m-áu ở tiền tuyến.
Anh làm cái gì thế hả?"
“Muốn để anh hùng vừa đổ m-áu vừa đổ lệ sao?"
“Đi theo tôi, hôm nay tôi phải hỏi đồn trưởng các anh xem, ông ta đặt ra cái quy định kiểu gì thế này?"
Bảo vệ:
...?
“Phó cục, người phụ nữ này đúng là một kẻ lừa bịp."
“Anh dám bảo anh hùng tiền tuyến là kẻ lừa bịp."
Chiến Bắc Anh tức đến nổ phổi, “Tôi thấy anh cần phải được giáo d.ụ.c lại rồi đấy."
Tô Tiêu Thất không cảm thấy viên bảo vệ đáng thương, ngay cả người như cô mà anh ta còn ngăn cản, huống hồ là người khác.
Cái đồn cảnh sát này còn bày đặt có bảo vệ làm cái quái gì?
Tô Tiêu Thất cười nhạt châm chọc:
“Vẫn biết ở kinh thành một cục gạch ném xuống cũng trúng quan, không ngờ quyền hạn của bảo vệ cũng lớn thật."
Chiến Bắc Anh có chút ngại ngùng.
Người cô sùng bái nhất chính là anh hùng chiến đấu, xem thẻ cố vấn của Tô Tiêu Thất, cô rất muốn biết cô gái trông không có vẻ gì là lớn tuổi này đã chỉ huy chiến đấu như thế nào.
“Xin lỗi cô."
Tô Tiêu Thất ngẩn ra, người phụ nữ trước mặt này rất tốt.
“Không liên quan đến cô."
Chiến Bắc Anh hỏi rõ tình hình.
“Cô cứ vào trong bảo là Chiến Bắc Anh bảo cô đến, tôi xem thằng ranh nào dám cản cô."
Kinh thành vốn là nơi trọng tình nghĩa và các mối quan hệ, Chiến Bắc Anh biết rõ sự khó khăn của những người không có chỗ dựa.
“Chiến Bắc Anh?"
Tô Tiêu Thất tươi cười rạng rỡ:
“Chồng tôi tên là Chiến Bắc Hanh."
Chiến Bắc Anh ngẩn người:
“Trong nhà tôi cũng có một người anh em họ tên là Chiến Bắc Hanh."
Đáng tiếc...
“Họ Chiến chúng ta không nhiều, biết đâu mấy trăm năm trước lại là người một nhà."
“Có lẽ vậy."
Tô Tiêu Thất vẫy tay đi vào đồn cảnh sát.
Chiến Bắc Anh nhìn Tô Tiêu Thất đi vào mới quay người đi về phía văn phòng đồn trưởng.
Suốt dọc đường cô vẫn suy nghĩ về ba chữ Chiến Bắc Hanh này...
Vào đến đồn cảnh sát.
“Tôi đến để gặp Thịnh Thiên Tứ - người bị các anh bắt."
“Không cho gặp."
Sự từ chối rất dứt khoát.
“Tại sao không cho gặp?"
Tô Tiêu Thất lại đ-ập thẻ cố vấn ra, cô biết nó không có tác dụng gì lớn nhưng cô cứ muốn làm họ khó chịu chơi vậy đó.
Đối phương ban đầu ngẩn ra một chút.
Sau khi mở ra xem, rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.
“Cô có là lãnh đạo lớn ở chiến khu Tây Nam đi nữa thì cũng phải làm theo đúng trình tự."
Vẻ mặt rất mực công tư phân minh.
Tô Tiêu Thất bừng tỉnh đại ngộ, giơ ngón tay cái tán thưởng mấy người này.
“Các anh giỏi thật."
Câu chuyện xoay chuyển:
“Chiến Bắc Anh bảo tôi đến gặp đấy."
“Không thể nào."
“Anh cứ đến văn phòng đồn trưởng mà xem, Chiến phó cục Chiến Bắc Anh có ở đó không?"
Người đàn ông trung niên vừa mới nói về trình tự lúc nãy đứng dậy:
“Cô đi theo tôi."
“Thế có phải tôi còn lợi hại hơn cả sư trưởng, phó tư lệnh ở chiến khu của chúng tôi không?
Đến cả trình tự cũng không cần làm nữa, lát nữa tôi về chiến khu nổ một trận mới được."
Cả đồn im phăng phắc.
Mấy người đang đi bỗng loạng choạng suýt ngã.
Người phụ nữ này...?
Thật là nhỏ mọn mà.
Tô Tiêu Thất nheo mắt cười, lộ ra vẻ châm chọc.
Đi theo người đó đến một căn phòng phía sau, qua cửa sổ thấy một người đàn ông đang ngồi trong góc.
Tóc tai rối bời, bên trên dường như còn dính thứ gì đó.
Lòng Tô Tiêu Thất trầm xuống.
“Thịnh Thiên Tứ dù sao cũng là người từ chiến trường chuyển ngành về, mạnh hơn những kẻ như các anh nhiều."
“Tôi chúc cho từng người các anh đều gặp vận rủi hơn anh ấy trưa nay."
Người mở cửa khựng tay lại.
Hung dữ nhíu mày:
“Tôi nói này đồng chí nữ, sao cô lại mắng người thế?"
“Đừng có gọi tôi là đồng chí, đồng chí của tôi là những người có lòng hướng thiện.
Chứ không phải hạng tiểu nhân tính toán chi li như các người."
“Cô..."
Người đó giơ tay lên...
“Muốn đ-ánh tôi à?"
Tô Tiêu Thất hét lên một tiếng:
“Đ-ánh người kìa, mau đi gọi Chiến Bắc Anh đến đây."
“Cô em gái đáng thương của cô ấy bị người ta đ-ánh rồi..."
Khiến đối phương vội vàng hạ tay xuống:
“Mắt nào của cô thấy tôi muốn đ-ánh cô hả?"
“Tôi thấy rồi."
Từ cuối hành lang một người đồng chí già đi tới, trông dáng vẻ chắc là làm việc lặt vặt trong đồn.
“Lão Hồ, ông đừng nói bậy."
“Tôi không nói bậy.
Đồng chí, cô mau vào thăm Thịnh Thiên Tứ đi."
Lão Hồ đó xua tay với Tô Tiêu Thất.
“Mọi người đều không dễ dàng gì."
Tô Tiêu Thất lườm họ một cái.
“Không làm việc cho dân thì thà về quê cuốc đất còn hơn."
“Chẳng phải là những kẻ gây rối có chút quan hệ họ hàng với nhà họ Tô sao?
Nhà ai chẳng có vài người họ hàng xa đạo đức không tốt, các người cứ thế mà coi như chân giò để gặm."
“Cũng không sợ thối ch-ết các người à."
Tô Tiêu Thất không nói không được.
Khiến lão Hồ kia cười ha ha:
“Tôi nói này đồng chí, cô nói đều đúng cả."
Tô Tiêu Thất đắc ý liếc nhìn lão Hồ một cái.
Là một người chính trực.
Đáng tiếc, mệnh không tốt...
Trong phong trào này, con trai lão đã bị người ta đẩy ra làm b-ia đỡ đ-ạn...
Tô Tiêu Thất tiến lại gần lão Hồ:
“Con trai thứ hai của ông có tâm sự đấy, ông về mà hỏi cho kỹ.
Nếu tin tưởng tôi thì hãy đến gặp Thịnh Thiên Tứ lấy địa chỉ của tôi..."
Gặp người tốt, Tô Tiêu Thất cũng sẽ là người tốt.
Lão Hồ ngẩn ra.
Lão chưa từng quan tâm xem con trai mình thế nào.
“Được."
Tô Tiêu Thất đẩy cửa đi vào.
“Anh Thịnh."
Thịnh Thiên Tứ không thèm ngẩng đầu:
“Các người có hỏi thế nào tôi cũng trả lời vậy thôi, tôi vẫn câu nói cũ."
“Cây ngay không sợ ch-ết đứng."
“Không có chuyện dùng việc công làm việc tư,... khụ khụ khụ..."
Anh liên tục ho vài tiếng.
Tô Tiêu Thất thấy lão Hồ đang tranh cãi gì đó với người đàn ông lúc nãy ở bên ngoài, liền gọi với ra với lão Hồ:
