Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 254
Cập nhật lúc: 23/03/2026 22:12
“Để người ta nhìn thấy.”
Thì... rất là hả hê...
Trương Lôi xót xa ôm hai đứa trẻ vào lòng, nước mắt rơi lã chã trên đầu chúng.
Con của mình, chỉ có mình xót.
Vừa khóc vừa nói:
“Em dâu không phải người xấu xa.
Cô ấy đ-ánh rất đúng.”
“Mẹ lại không nỡ ra tay.”
“Hai đứa đáng đ-ánh lắm!”
Quay đầu nhìn Tô Tiêu Thất, nghẹn ngào nói:
“Em dâu, cảm ơn em nhé.”
Hu hu hu...
Có thể đ-ánh mạnh hơn chút nữa không...?
Kiểu mà... nở hoa m-ông ấy.
Hai nhóc tì ngây người.
“Mẹ không phải mẹ con.”
“Mẹ không giúp con.”
“Mẹ cùng phe với mụ đàn bà xấu xa kia.”
“Con là do thần tiên đẻ ra.”
“Xíu... thần tiên đẻ ra con.”
Chiến Tiểu Giang khóc thút thít.
Chiến Tiểu Hà gật đầu.
Nấc lên một tiếng.
“Mẹ là người xấu.
Xíu... con hạ phàm rồi.”
Trương Lôi tức đến mức thái dương giật giật, nước mắt vừa nãy chảy uổng phí rồi.
Hai đứa trẻ này chẳng giống ai cả.
Thật nghi ngờ là bị bế nhầm.
Tô Tiêu Thất đi tới, cho mỗi đứa một cái gõ đầu.
“Đi ra cổng đại viện đi hết tất cả các con đường một lượt, miệng hô to:
Xin lỗi, con là đứa trẻ hư.”
“Không làm.”
Chuyện mất mặt như vậy sao có thể làm được?
Sau này uy danh bá chủ đại viện chẳng phải mất sạch sao?
Tô Tiêu Thất lạnh mặt.
Hai tay bắt quyết, hai nhóc tì chạy như bay ra ngoài.
Vừa chạy vừa hét lớn:
“Xin lỗi, con là đứa trẻ hư.”
Mọi người ăn cơm xong.
Đám người Diêu Thuấn Hoa đi vào bếp giúp đỡ, Trương Lôi vội vàng đi xin lỗi bảo mẫu.
Con hư nhà mình mắng người, cha mẹ không thể làm phụ huynh vô lý được.
Chu Nguyệt dường như lạc lõng.
Cô một mình ra ngoài sân.
Tô Tiêu Thất cũng đi theo.
“Chị dâu Hai.”
“Đừng gọi chị là chị dâu Hai nữa.
Biết đâu chị sắp rời đi rồi.”
Chu Nguyệt vành mắt bỗng chốc ướt át, cô cúi thấp đầu rồi quay đi chỗ khác.
“Thật ra... là chị sai rồi.”
Cô không nên ôm khư khư một người đàn ông không yêu mình nhiều năm như vậy.
Chu Nguyệt biết trước mặt Tô Tiêu Thất, không cần che giấu bản thân.
Tô Tiêu Thất kéo cô ngồi xuống ghế đ-á trong sân.
“Chị nghĩ kỹ chưa?”
“Ừm.”
Chu Nguyệt gật đầu.
Đã đến lúc buông tay rồi.
Buông tay ư?
Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?
Tô Tiêu Thất đã nhìn thấy kết cục của Chu Nguyệt và Chiến Bắc Đình, Chu Nguyệt chọn chia tay với Chiến Bắc Đình.
Cô không ở lại kinh thành mà đi đến nông trường ở Tân Cương.
Chiến Bắc Đình vẫn hằng tháng đến chỗ cha mẹ Chu Nguyệt, có lần say r-ượu ngủ lại phòng Chu Nguyệt, vô tình phát hiện ra một chiếc vòng tay quen thuộc.
Cùng với nhật ký Chu Nguyệt viết.
Anh ta mới biết thì ra Chu Nguyệt mới là cô gái mà anh hằng mong nhớ.
Dò hỏi mới biết chân tướng sự việc.
Cô gái đến bệnh viện nhận là mình cứu anh ta năm đó chỉ là em họ của Chu Nguyệt, nghe lỏm được chuyện này nên nảy lòng tham muốn trèo cao.
Tìm đến Chiến Bắc Đình, nói cho anh ta biết tên và tên nơi ở cũ của Chu Nguyệt.
Lúc Chiến Bắc Đình nhắc đến tín vật, cô ta đã lấy cớ rời đi.
Cô ta sợ chuyện bị bại lộ nên xoay người lấy người bạn học, quên luôn chuyện này.
Chiến Bắc Đình phát điên đi đến nông trường tìm Chu Nguyệt.
Đến nơi, vừa lúc gặp được người ở nông trường tổ chức đám tang cho Chu Nguyệt.
Cô vì cứu đứa trẻ của người chăn cừu địa phương mà rơi xuống hố tuyết.
V-ĩnh vi-ễn nằm lại nơi đó.
Chiến Bắc Đình ở lại nông trường, không bao giờ đi đâu nữa.
Trông coi ngôi mộ của Chu Nguyệt suốt cả cuộc đời.
Cái bình miệng hẹp không chịu nói ra, đ-ánh mất lẫn nhau...
Tô Tiêu Thất cảm thấy làm người thì nên học theo cô.
Muốn gì... thì cứ thả thính đi.
Tô Tiêu Thất nghĩ đến đây, nhìn về phía cô:
“Có khả năng nào Chiến Bắc Đình thích chị không?
Chỉ là anh ta tưởng mình đã phản bội lại ước nguyện ban đầu của mình?”
Chu Nguyệt nghe vậy cười khổ:
“Chị buông bỏ rồi.
Xưa nay là do chị quá cố chấp, dù tim đau đến nghẹt thở cũng phải học cách buông bỏ.”
“Chị nói đúng chứ?”
Chu Nguyệt lớn lên rất đẹp, trên người có một vẻ đẹp tri thức điềm đạm.
Lại có một luồng sầu muộn nhàn nhạt bao phủ.
“Đúng.”
Tô Tiêu Thất miệng nói đúng, nhưng trong lòng không muốn người như vậy đi vào vết xe đổ.
Chiến Bắc Đình đi ra thấy Chu Nguyệt và Tô Tiêu Thất ngồi cùng nhau.
Anh ta nhíu mày.
Thu lại vẻ lạnh lùng trong mắt, đi đến đây.
“Chu Nguyệt, chúng ta về thôi.”
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt.
Chẳng chút ấm áp...
Thấy cái vẻ mặt ch-ết tiệt này của anh ta, Tô Tiêu Thất thật sự không muốn quản.
Cứ để anh ta hối hận đến ch-ết đi...
Chỉ là tiếc cho Chu Nguyệt, yêu tha thiết người đàn ông còn không bằng ch.ó này.
Chó:
“...”
Tại sao cứ lấy ta ra làm chuẩn vậy?
“Chiến Bắc Đình.
Tôi xem cho anh một quẻ.”
“Không xem.”
Chiến Bắc Đình không thèm suy nghĩ mà từ chối ngay.
Tô Tiêu Thất cũng mặc kệ anh ta, “Về già anh sẽ thê lương, một mình ở nông trường Tân Cương cô độc đến già.”
Chu Nguyệt:
“...”
Nước mắt cô không tự chủ được mà chảy xuống, trái tim bỗng đau nhói.
Chiến Bắc Đình:
“...”
Nhàn nhạt liếc nhìn Chu Nguyệt một cái rồi dời mắt đi.
“Em dâu, anh không muốn nói chuyện với em.”
“Chu Nguyệt, chúng ta về thôi.”
Tô Tiêu Thất bận rộn gào toáng lên:
“Bắc Hanh.
Vợ anh bị người ta bắt nạt rồi.”
“Cha, mẹ.
Cái anh Hai keo kiệt nhà cha mẹ không chịu trả tiền quẻ cho con.”
“Anh Cả, anh có quản em trai mình không đây?”...
Chu Nguyệt:
“...”
Chiến Bắc Đình:
“...”
