Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 260

Cập nhật lúc: 23/03/2026 22:12

“Bà ơi, cứu mạng với.”

“Ông ơi, cứu cứu cháu nội đáng yêu của ông với.”

Tiểu Nhát Gan trơ mắt nhìn một con tiểu quỷ nhét ngón chân vào lỗ mũi mình.

Nữ quỷ giấy dùng tay ấn mũi nó.

Quỷ treo cổ dùng cái lưỡi dài ngoằng của mình lau mặt cho chúng.

“Hu hu hu.”

“Cô nhỏ, cứu cháu với.”...

Tô Tiêu Thất đ-ánh ra một đạo bùa cách âm lên cửa phòng Chiến Dân Đức.

Cách tuyệt âm thanh một cách hoàn mỹ.

Chỉ có Chiến Bắc Tú run rẩy mở cửa đi ra, liền thấy hai thằng cháu nội coi trời bằng vung nhà mình đang nằm dưới đất gào khóc.

Thế này...

Cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tiêu Thất đang đứng ở tầng hai.

Tô Tiêu Thất cầm một cành liễu trong tay, mặt đầy nghiêm nghị.

“Tiểu Nhát Gan.

Các ngươi dám giao dịch với quỷ, để chúng đi dọa người khác.”

“Giao dịch với quỷ, tất yếu sẽ bị phản phệ.”

“Các ngươi chiêu gọi âm hồn, sẽ rước họa cho nhà họ Chiến đấy.”

Tô Tiêu Thất nói một cách nghiêm túc, khiến Chiến Bắc Tú thụt đầu lại.

Trong lòng nảy sinh oán hận với hai anh em Chiến Tiểu Giang.

Cung phu thê của cô ta làm sao chứ?

Nhất định là do hai đứa nhỏ này chiêu gọi những thứ bẩn thỉu tới.

Thấy Chiến Bắc Tú đóng cửa lại, Tô Tiêu Thất nhếch môi cười lạnh một tiếng.

Biết ngay kẻ ích kỷ chỉ biết nghĩ cho mình.

Ngày hôm sau.

Chiến Bắc Đình đưa Chu Nguyệt tới.

Anh ta cầm trong tay hai cái phong bì, rất dày.

“Em dâu, đây là hai nghìn đồng.”

“Cho em đấy.”

Tô Tiêu Thất:

“...”

Biết điều thế không biết.

“Anh Hai.”

Đối mặt với “tiền di động”, thái độ của Tô Tiêu Thất tuyệt đối là rất tốt.

Chiến Bắc Đình cười.

“Cảm ơn em.”

Từ lúc vào đến giờ, anh ta luôn nắm tay Chu Nguyệt.

Chu Nguyệt:

“...”

Vung thế nào cũng không ra nha.

Chiến Bắc Hanh liếc nhìn bàn tay nắm c.h.ặ.t của Chiến Bắc Đình.

Lại nhìn Tô Tiêu Thất một cái.

Tô Tiêu Thất nghiêm túc giải thích:

“Đàn ông già yêu đương, thì cũng giống như ngôi nhà cổ bị cháy vậy.

Chúng ta còn trẻ, đời này vẫn còn dài lắm...”

Chiến Bắc Hanh gật đầu.

“Tiêu Thất nói đúng.”

Chiến Bắc Đình:

“...”

Đúng cái mịa gì.

Anh ta ủy khuất nhìn Chu Nguyệt, “Tiểu Nguyệt.

Chú ấy bảo anh là đàn ông già?”

Mới hơn ba mươi tuổi thôi mà?

Sao lại thành đàn ông già rồi.

Hu hu hu...

Chu Nguyệt hơi đau đầu day day thái dương, “Em dâu, chị muốn nói với em vài câu.”

“Vâng.”

Chiến Bắc Đình không nỡ buông tay.

“Cứ nói ở đây đi.”

Chu Nguyệt hơi không thích ứng được với tình yêu nồng cháy như lửa của Chiến Bắc Đình, vội vàng ra sức rút tay mình ra.

“Em nói với em dâu chút chuyện riêng của phụ nữ.”

Chiến Bắc Đình:

“...”

Thái độ của Tô Tiêu Thất với Chiến Bắc Đình tốt hơn nhiều.

Đúng là “tiền di động” mà.

“Anh Hai.

Yêu đương phải dùng chút tâm tư, ví dụ như tặng hoa này nọ...”

“Được, anh biết rồi.”

Chiến Bắc Đình quay người đi ra ngoài.

Tô Tiêu Thất dặn thêm một câu:

“Phải dùng chút tâm tư, đừng chỉ nghĩ dùng tiền là giải quyết được.”

“Lúc tìm tôi giải quyết vấn đề mới cần nghĩ đến dùng tiền mà đ-ập.”

“Biết rồi.”

Chiến Bắc Đình không ngoảnh đầu lại mà đi ra ngoài.

Tô Tiêu Thất lại dặn dò Chiến Bắc Hanh:

“Anh không được đi đâu hết.

Nghỉ ngơi cho tốt vào.”

“Anh biết rồi.”

Chiến Bắc Hanh rất nghe lời.

Tô Tiêu Thất đưa Chu Nguyệt lên phòng trên lầu.

Chu Nguyệt cũng thắp ba nén nhang cho tổ sư gia.

“Tiêu Thất.

Chuyện của bọn chị, em đều biết hết rồi.”

Chu Nguyệt ngồi trên sofa, hơi buồn phiền.

“Người chị thích lại thích chị, theo lý thì chị nên vui mừng mới đúng.”

“Nhưng chị...”

Tô Tiêu Thất thản nhiên nhìn về phía cô.

“Anh Hai trong quá trình chung sống với chị, đã sớm thích chị rồi.”

“Nhưng chấp niệm trong não anh ta khiến anh ta không quên được bóng hình mờ nhạt kia.”

“Cũng như cô em họ đã nói tên và hoàn cảnh gia đình của chị cho anh ta nghe.”

“Anh ta bị thứ bẩn thỉu ám vào nên mới làm mờ ký ức của mình.”

“Đợi sau khi các chị chia tay.

Chị đi nông trường, tự nhiên mọi thứ sẽ tỉnh táo thôi.”

Từ đầu đến cuối...

Thứ chúng muốn là sự sụp đổ của nhà họ Chiến.

Chu Nguyệt há hốc mồm.

Sao có thể chứ?

“Ý em là...?”

Tô Tiêu Thất gật đầu.

“Không chỉ trên người anh Hai có, mà cả nhà họ Chiến đều có.”

“Truy tìm nguồn gốc, là nhà họ Chiến từ hai mươi mấy năm trước đã bị người ta nghịch thiên cải mệnh rồi.”

Tô Tiêu Thất chậm rãi lên tiếng:

“Nếu không giải quyết được, đại gia tộc này sẽ suy tàn trong vòng vài năm tới.”

Đối phương đã hạ một bàn cờ lớn.

“Bố còn có anh em trai nữa, bọn họ...?”

“Em phải gặp mới biết được.”

Chu Nguyệt không nói gì thêm.

Đợi đến khi Tô Tiêu Thất và Chu Nguyệt xuống lầu, liền thấy Chiến Bắc Đình giấu tay ra sau lưng.

Mặt đầy vẻ thần bí.

“Anh Hai mang bất ngờ tới rồi đây.”

Chiến Bắc Đình đi tới trước mặt Chu Nguyệt.

Lấy bông hoa phía sau ra.

“Tiểu Nguyệt, tặng em.

Hy vọng em đẹp như những bông hoa này...”

Chu Nguyệt:

“...”

Anh ta đang mắng người hay khen người vậy?

Tô Tiêu Thất:

“...”

Rất thiếu đạo đức mà cười rộ lên.

Thứ Chiến Bắc Đình cầm trong tay là cỏ đuôi ch.ó khô héo.

Rất dụng tâm mà nhổ mấy chục cọng cỏ đuôi ch.ó.

Buộc lại với nhau.

Cỏ đuôi ch.ó mùa đông thì đẹp đẽ gì chứ?

Tô Tiêu Thất cười ha ha:

“Anh Hai.

Anh gọi cái này là hoa sao?”

Chiến Bắc Đình:

“...”

“Anh chạy một vòng cũng chẳng thấy hoa đâu, chỉ thấy cái này mọc hơi đặc biệt.

Hoa héo thì cũng là hoa...

Tiểu Nguyệt, dù sau này em già đi giống như cỏ đuôi ch.ó trước mắt này, anh vẫn sẽ yêu em.”

Chu Nguyệt:

“?”

Làm sao mà cô lại thích người đàn ông này được chứ?

Muốn cầm cỏ đuôi ch.ó đ-ập vào mặt anh ta quá.

Hu hu hu...

Tô Tiêu Thất cười đến mức ngã lăn ra sofa, Chiến Bắc Hanh xoa bụng cho cô.

“Tiêu Thất, đừng cười nữa.”

“Anh Hai.

Anh ấy...”

Chiến Bắc Hanh bồi thêm một đao, “Hơi ngu.”

Chiến Bắc Đình:

“...”

Lại gần Chu Nguyệt, hạ thấp giọng.

“Có phải anh tặng nhầm hoa không?

Hay là nói sai câu gì rồi?”

Chu Nguyệt bỗng cảm thấy lúc Chiến Bắc Đình không nói chuyện thì vẫn rất có mị lực.

Cứ hễ mở miệng là dễ gây họa....

Khoảng thời gian tiếp theo, trong nhà rất yên tĩnh.

Tô Tiêu Thất hằng ngày chỉ phụ trách ăn rồi ngủ, ngủ dậy thì đi dạo.

Còn khoảng hai mươi ngày nữa là đến Tết rồi.

Nhà họ Chiến cũng trở nên náo nhiệt, Chiến Bắc Hanh và Chiến Dân Đức đi ra ngoài một chuyến.

Sau khi về.

Chiến Bắc Hanh vui mừng nói với Tô Tiêu Thất là sau Tết anh sẽ đến làm việc ở bộ phận an ninh, “Anh thuộc dạng nhảy dù vào bộ phận an ninh, năm tới trước hết phải làm quen với môi trường vị trí công tác.”

Không thể ở trong quân đội.

Thì bộ phận an ninh là hợp ý nhất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.