Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 272
Cập nhật lúc: 23/03/2026 23:02
“Phù chuyên trị táo bón."
Tô Tiêu Thất tỏ vẻ chê bai:
“Sư phụ lão quỷ, ông vẽ phù cũng chẳng ra hồn.
Hồi đó ông dạy tôi kiểu gì vậy?"
Ký ức lúc còn quá nhỏ cô không nhớ rõ lắm.
Lão quỷ ngượng ngùng sờ mũi:
“Hồi đó bản lĩnh của ta lớn lắm."
Tổng không thể nói là lúc Tô Tiêu Thất còn trong giấc mộng, được Tổ sư gia đưa lên trời chơi, mới học được cách vẽ phù.
Cái con bé con ấy đã phá phách đến mức khiến sân vườn nhà đại nhân vật bên cạnh cỏ không mọc nổi một ngọn.
Nếu không thì, cũng sẽ không...
Haiz.
Nói ra toàn là nước mắt.
Tô Tiêu Thất khinh bỉ:
“Cái loại nuốt vàng như ông thì có bản lĩnh gì?"
Lão quỷ:
“..."
Không cần nữa, vứt cái đồ nghịch đồ này đi cho rảnh nợ.
“Thế thì không có việc gì, ta đi đây."
“Ông dám đi, tôi dám báo cáo đấy."
Tô Tiêu Thất cười lạnh.
Lão quỷ:
“..."
Hu hu hu, có người làm sư phụ nào t.h.ả.m như ông không.
“Giúp tôi phong ấn vật tà ác này lại, sau này tôi giữ lại còn có việc dùng."
Tô Tiêu Thất chỉ huy lão quỷ làm việc.
Lão quỷ:
“?"
“Tại sao lại là ta làm việc?"
“Cái đồ nuốt vàng như ông thích hợp để phong ấn bất kỳ linh hồn nào."
Tô Tiêu Thất thở dài một tiếng:
“Tổng không thể để Tổ sư gia số 67 đến chứ.
Ngoảnh đi ngoảnh lại là chẳng biết phong ấn ở chỗ nào đâu."
Lão quỷ nghe xong, thấy cũng có lý.
Hiếm khi đồ đệ có đ-ánh giá cao về ông như vậy.
Ông vui vẻ thu vật tà ác lại.
Hóa thành một đạo ánh sáng nhỏ rồi rời đi, vội vàng về thử cái phù táo bón xem sao....
Trong lòng Trương mẫu tràn đầy oán hận, nhưng bà ta biết tất cả đã muộn rồi.
Người phụ nữ này quá đáng sợ.
Chương 177 Nữ quỷ tình chưa dứt
Trương mẫu nhìn Tô Tiêu Thất với ánh mắt âm u, miệng lầm bầm lầu bầu:
“Cô không thể hủy hoại Tà thần của tôi.
Tôi không thể xa cách A Nguyệt của mình được."
Tô Tiêu Thất thản nhiên liếc nhìn bà ta một cái.
“Đừng có làm người ta buồn nôn nữa.
Lúc con gái bà thực sự cần bà, thứ bà nghĩ đến không phải là cô ấy."
“Thứ bà nghĩ đến là cái sĩ diện đáng thương của bà."
Trương mẫu lộ ra ánh mắt nham hiểm:
“Cô thì hiểu cái gì?
Tôi là một góa phụ, mang theo một đứa con gái khó khăn biết nhường nào."
“Có khó khăn bằng việc mất đi con gái không?"
Lời của Tô Tiêu Thất giáng xuống như sét đ-ánh ngang tai.
Trương mẫu hu hu khóc rống lên, bà ta hối hận rồi.
Hối hận vì lúc đầu đã không làm vậy.
Nhưng ông trời không cho bà ta cơ hội nữa, vì vậy bà ta mới giao dịch với Tà thần.
Rõ ràng biết Tà thần có chữ “tà", nhưng vẫn không chút do dự lựa chọn giao dịch.
Tô Tiêu Thất đã giải quyết xong vật tà ác.
Nhìn những linh hồn đang bay lơ lửng trong phòng.
Cô lấy phù giấy ra, hai tay bắt quyết.
Từ phù giấy b-ắn ra những đạo kim quang nhạt, nhắm thẳng vào mấy linh hồn kia.
Rất nhanh.
Có một phần linh hồn tàn khuyết bay ra ngoài, trở về với bản thể của họ.
Những người đã ch-ết thì không thể trở về bản thể được nữa.
Tô Tiêu Thất định tiễn họ xuống địa phủ để nhận sự phán xét.
Nhưng cô phát hiện ra căn bản không tiễn đi được, cô bấm ngón tay tính toán.
Mẹ kiếp.
Tự nguyện hiến tế, địa phủ cũng không vào được.
Những linh hồn này “vèo" một cái biến mất ngay trước mắt Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất biết, những linh hồn này đã bị cầm cố để trở thành nô lệ của Tà thần.
Trương Nguyệt không muốn đi.
Nhưng chẳng có cách nào...
“Nam Thiên của tôi, tôi muốn gả cho Nam Thiên."
Tô Tiêu Thất ném một lá phù qua, trực tiếp đ-ánh tan hồn phách của bọn họ.
“Gả cái em gái cô ấy."
“Cô gái, còn có tôi nữa."
Một nữ quỷ ăn mặc theo phong cách thời Dân quốc bay đến trước mặt Tô Tiêu Thất:
“Tôi vẫn luôn ở Hồ Châu, không biết tại sao lại bị một sức mạnh nào đó đưa tới đây."
Nữ quỷ có chút sợ hãi.
Tô Tiêu Thất cảm thấy mình giống như con lợn rừng lạc vào ruộng dưa vậy.
Chỉ là... rất muốn hóng hớt.
“Cô có quen Nam Thiên không?"
Nữ quỷ nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày đẹp đẽ:
“Không quen."
Một nữ quỷ xinh đẹp thế này, Tô Tiêu Thất cũng không nỡ nói lớn tiếng nữa.
Chỉ sợ... làm cô ấy sợ hãi.
“Tôi tiễn cô về địa phủ nhé?"
Nữ quỷ lắc đầu, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu từng giọt từng giọt rơi xuống.
Tô Tiêu Thất thắt lòng lại.
Nghĩ thầm:
“Mỹ nhân, cô đừng khóc.
Có chuyện gì cứ nói với tiểu gia... nhầm rồi, nói với chị đây này.”
“Tôi đang đợi người."
Tô Tiêu Thất:
“..."
Lại là một người đợi người nữa sao?
Cô nhớ đến nữ quỷ của Mục Dương.
Thản nhiên nhìn nữ quỷ trước mặt, Tô Tiêu Thất kinh ngạc phát hiện, cô ấy thế mà từng làm ni cô.
“Cô đợi ai?"
Nữ quỷ nắm lấy b.í.m tóc của mình, kể cho Tô Tiêu Thất nghe về câu chuyện của cô ấy và anh ấy.
Nữ quỷ tên là Tiểu Liên, sinh ra trong thời đại chiến tranh loạn lạc đó.
Quân phiệt cát cứ.
Từ nhỏ cô ấy cũng được cưng chiều mà lớn lên, trong nhà có đến mười mấy người hầu hạ.
Năm bảy tuổi.
Hai thị trấn xảy ra xung đột vũ trang, cả nhà Tiểu Liên đều ch-ết sạch.
Cô ấy chui qua lỗ ch.ó trốn ra ngoài, nhưng lại gặp phải sự truy đuổi.
Một cô bé bảy tuổi làm sao trốn thoát được sự truy sát của người khác.
Trong quá trình chạy trốn, cô ấy đã bị bắt lại.
Ngay lúc đối phương định g-iết cô ấy, một cậu bé đã cứu cô ấy.
Cậu bé chắn trước mặt cô ấy, cầu xin anh trai mình tha cho Tiểu Liên.
“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, nếu không hậu họa khôn lường."
Anh trai cậu bé không đồng ý.
Cậu bé lại ôm c.h.ặ.t lấy Tiểu Liên, dùng tính mạng của mình để uy h.i.ế.p anh trai.
Cuối cùng Tiểu Liên âm thầm bỏ vào túi áo cậu bé một miếng ngọc bội hình hồ lô.
Tiểu Liên được cứu.
Sau khi rời đi, cô ấy gặp được một gia đình giàu có ở Hải Thị.
Thất tiểu thư nhà đó thích Tiểu Liên, nên đã nài nỉ người nhà đưa cô ấy về Hải Thị.
Chủ nhà đối xử với Tiểu Liên rất tốt.
Học chữ viết văn cái gì cũng biết, tuy là nha hoàn nhưng lại còn xuất chúng hơn cả tiểu thư nhà tầm thường.
Tiểu Liên ở đó theo chân Thất tiểu thư ra vào rất nhiều nơi ở Hải Thị.
Cô ấy gặp được bạn học của Tam thiếu gia.
Liễu Hoán Nguyên đã yêu Tiểu Liên ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Anh ta cố tình tình cờ gặp Tiểu Liên để trò chuyện với cô ấy đủ mọi chuyện trên đời, nói về những điều Tiểu Liên thích.
