Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 281
Cập nhật lúc: 23/03/2026 23:03
“Mới vén chăn lên, đi ra gian chính.”
Anh thắp ba nén hương.
“Các vị Tổ sư gia.
Con hiểu tâm ý của Tiêu Thất, cô ấy rất thích trẻ con."
“Nếu như con và Tiêu Thất không có con, xin các vị Tổ sư gia hãy chiều chuộng Tiêu Thất một chút.
Sau này đừng làm cô ấy không vui.
Con sẽ thắp thêm nhiều hương cho các vị, kiếm thêm nhiều tiền để đúc tượng vàng cho các vị ạ."...
Nói một tràng dài.
Các Tổ sư gia rất sốt ruột, nửa đêm đã đi chặn cửa rồi.
Dám để đứa đồ tôn nghịch ngợm không có lấy một m-ụn con sao, xem 108 vị Tổ sư gia có chặn ch-ết cửa của Chú Sinh nương nương không.
Chương 182 Hài cốt dưới ao cá
Các Tổ sư gia thi nhau trốn việc rồi.
Họ đang đợi Tô Tiêu Thất sinh thêm mấy đứa nhóc, để thỉnh thoảng họ còn có cái mà dắt lên trên này chơi đùa vài cái chứ.
“Mụ già Chú Sinh."
“Mở cửa, mở cửa mau."
Tổ sư gia nóng tính không thể nhẫn nhịn được.
Chú Sinh nương nương nhận được nhiều hương khói nhất ở nhân gian, mấy năm nay toàn ăn không ngồi rồi.
Trong lòng không tránh khỏi có chút khó chịu.
Đang soi gương tự than thở thì nghe thấy tiếng sói tru ngoài cửa.
Nhìn về phía tiểu tỳ hầu hạ bên cạnh:
“Có đ-ánh con ch.ó nhà 108 lão quang quân không?
Hay là có nhổ cỏ nhà họ không?"
Tiểu tỳ vội vàng thưa là không có.
Chỉ có 108 lão quang quân đi nhổ đồ nhà người khác, đ-ánh ch.ó nhà người ta thôi.
Dù sao thì họ cũng người đông thế mạnh mà.
Chú Sinh nương nương đành phải đứng dậy ra mở cửa...
Tô Tiêu Thất không biết các Tổ sư gia lại bày trò rồi.
Cô đang ôm lấy nam thần mà ngủ, trong giấc mơ tay chân cũng không yên.
Chỉ thấy một luồng kim quang lóe lên, sư phụ lão quỷ nhà mình cười với vẻ mặt gian xảo như vừa làm được việc xấu gì đó.
“Tiêu Thất, thành rồi."
“Hi hi hi.
Vẫn là sư phụ đối tốt với con nhất nhỉ."
Lão quỷ với vẻ mặt thần bí chạy mất tiêu.
Để lại Tô Tiêu Thất với vẻ mặt ngơ ngác, cái gì mà thành rồi cơ chứ.
Tiếc là lão quỷ chạy nhanh quá.
Tô Tiêu Thất không kịp hỏi thêm câu nào.
Nếu không nhất định sẽ túm tai lão quỷ bắt ông ta đến trước cửa Chú Sinh nương nương để rút lại những lời đó.
Đúng là tạo nghiệp mà...
Không rút lại được thì cô sẽ lập tức vác bài vị đổi môn phái khác mà bái sư ngay.
Cô vẫn chưa biết mình bị lũ Tổ sư gia không đáng tin cậy nhà mình hố t.h.ả.m rồi.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tô Tiêu Thất thức dậy trong tiếng gà gáy.
Lật người một cái.
Sờ một cái, người bên cạnh không còn ở đó nữa.
Tô Tiêu Thất lười biếng vươn vai một cái, mặc chiếc áo bông hoa mà Tô Thần Bà may cho rồi dậy.
Cô ra sân.
Nhận được mấy cái lườm nguýt của Tô Thần Bà:
“Xem cái con bé này kìa, ở Kinh Thị cũng ngủ nướng thế à?"
“Vâng ạ.
Mẹ chẳng bao giờ bắt con dậy sớm cả."
Mắt Tô Tiêu Thất không rời khỏi miếng bánh đào trong tay Tô Thần Bà.
“Bà nội ơi."
“Không nghe không nghe, rùa mù niệm kinh."
Tô Tiêu Thất:
“..."
“Bắc Hanh đâu rồi ạ?"
“Cùng Trương Tiểu Sơn ra ao cá phía tây giúp người ta bắt cá rồi."
Tô Thần Bà một tay bưng cái cốc tráng men, bên trong là sữa mạch nha.
Ngày tháng thần tiên thế này đúng là thoải mái thật đấy.
Tiếc là, cái ông già nhà mình ch-ết sớm quá.
Lại còn là một con quỷ ch-ết đói nữa chứ.
Tô Thần Bà thở dài một tiếng, quyết định phải ăn bù lại cái phần mà ông già nhà mình chưa được ăn.
Tô Tiêu Thất vội vội vàng vàng đ-ánh răng rửa mặt.
Vào bếp múc một bát cháo ngô loãng.
Cũng chẳng thèm dùng đũa, cứ thế đứng trong bếp mà húp sạch.
Cô đặt cái bát lên bệ bếp.
Vèo một cái chui ra ngoài, vào gian chính bốc hai nắm hạt hướng dương bỏ vào túi áo.
“Bà nội ơi.
Con ra ao cá trước đây ạ."
Tô Thần Bà hét vọng theo phía sau:
“Tiêu Thất, mang cái giỏ qua đó.
Đi thêm đôi ủng nữa, đi nhặt ít trai sông về."
Cái con bé này cứ thế đi tay không qua đó làm gì chứ?
Tô Tiêu Thất vội vàng quay lại.
Xách cái giỏ ở góc tường rồi chạy biến.
Ra khỏi sân đi về phía nam, khoảng hơn năm trăm mét là có một ngã ba đường.
Rẽ phải chạy về phía tây.
Chưa đầy một dặm đường là một cái ao lớn.
Nghe nói là đã ba bốn năm rồi chưa tát nước bắt cá.
Tô Tiêu Thất vừa c.ắ.n hạt hướng dương, vừa chạy rất nhanh đến bên ao cá.
Bên ao cá đã quây kín một vòng người.
Nước đã tát cạn hết rồi.
Chỉ còn lại một ít nước dưới đáy ao, cá trong đó nhảy lên không ngừng.
Đây là ao cá của đại đội 7, đại đội trưởng đại đội 7 cũng là một quân nhân xuất ngũ.
Thấy Chiến Bắc Hanh thân hình cao lớn, uy phong lẫm liệt.
Dò hỏi một chút thì biết là vừa từ chiến trường Tây Nam trở về.
Vội vàng mời anh xuống ao bắt cá.
Tô Tiêu Thất đến nơi thì thấy Chiến Bắc Hanh cùng mọi người đang bắt cá dưới ao.
Không ít lũ nhóc bùn đất đã xuống ao rồi.
Đi bắt chạch, bắt trai sông, hến, những thứ mà đàn ông thường bỏ qua.
Tô Tiêu Thất xách giỏ rồi trượt xuống ao.
Cô thấy một đống bùn đang chuyển động.
Tô Tiêu Thất vội vàng xắn tay áo, đưa hai tay ra tóm mạnh một cái.
Ha ha...
Đến nhặt hời đây.
Tô Tiêu Thất cảm thấy cảm giác trên tay không đúng lắm.
Ném đống bùn xuống đất, chỉ nghe thấy tiếng “meo" yếu ớt truyền đến.
Tô Tiêu Thất nghi hoặc liếc nhìn một cái.
Không chắc chắn hỏi:
“Đại Hắc?"
“Meo".
Đại Hắc thấy rất tủi thân, suýt chút nữa là không được gặp người xúc phân rồi.
Cái lớp bùn dưới ao này quá đáng thật đấy.
Hu hu hu...
Đại Hắc định rúc vào lòng Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất sợ quá xách Đại Hắc quăng về phía giữa ao cá.
Đại Hắc sợ đến mức chín cái mạng thì bay mất mười cái mạng rồi.
“Oa oa..."
Tiếng meo meo cũng biến điệu luôn rồi.
Chiến Bắc Hanh nhanh tay chộp lấy Đại Hắc, dìm nó xuống nước rửa qua một cái.
Lại quăng nó lên bờ.
Đại Hắc còn chưa kịp thở dốc.
Lại bay ra ngoài thêm lần nữa.
Nó... cũng là một nàng công chúa mèo có lòng tự trọng đấy nhé, nó muốn đổi một người chủ đáng tin cậy hơn rồi.
Hu hu hu...
Tô Tiêu Thất ra tay rất nhanh.
Mấy con trai sông đã nằm gọn trong giỏ của cô.
