Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 371
Cập nhật lúc: 24/03/2026 00:04
Tần Hạo Nam:
“...?"
Lần đầu tiên thấy anh trai anh ta bị mắng cho không nói được câu nào.
Kiều Chấn Đông:
“...?"
Đúng là binh vương, mở miệng ra là có thể kể về lịch sử của “lão t.ử",...
Tần Hạo Vũ kìm nén cơn giận trong lòng, hừ lạnh một tiếng đi vào phòng nhỏ.
Nếu anh ta bắt được Chiến Bắc Chu, thì anh ta có đứng đây lải nhải thế này không?
Chẳng qua là nhìn thấy khuôn mặt có ba phần tương tự kia của nhà họ Chiến, ngọn lửa trong lòng lại bùng lên.
Anh ta đi vào phòng nhỏ.
Thì sững sờ.
Em trai anh ta...?
Giống hệt cái túi đựng xác trong trường luật vậy...
Chương 233 Trạng thái này của tôi có bình thường không?
Túi đựng xác đặt trên giường, linh hồn Tần Hạo Nam thu mình trong góc.
Anh ta gọi một tiếng anh, nhưng ngoài Chiến Bắc Hanh liếc xéo một cái thì chẳng ai thèm để ý đến anh ta.
Lồng ng-ực Tần Hạo Vũ có một luồng khí loạn xạ.
“Cái đồ họ Chiến kia."
Kiều Chấn Đông vội vàng khập khiễng đi qua:
“Đừng giận."
Chiến Bắc Hanh khoanh tay trước ng-ực, cười lạnh:
“Không thích người họ Chiến thế sao.
Vậy anh đưa em trai anh về, anh tự cứu đi?"
Trưởng nam nhà họ Tần có tiếng tăm ở kinh đô, xưa nay luôn nói một là một.
Có nằm mơ anh ta cũng không ngờ có một ngày, mình lại t.h.ả.m hại đến mức bị người mình ghét mắng mà không dám cãi lại câu nào.
Chiến Bắc Hanh hừ lạnh một tiếng từ lỗ mũi.
“Đưa đi đi."
Cơn giận của Tần Hạo Vũ xông thẳng lên não.
“Tôi đưa đi.
Lần sau còn dám trộm người nữa, tôi đ-ánh gãy chân anh.
Không đội trời chung với nhà họ Chiến các người."
Tần Hạo Vũ trong lòng buồn bực, nghĩ đến đề nghị của nhà họ Tô, thầm nghĩ ngày mai sẽ đi đồng ý với nhà họ Tô.
Nhất định phải kéo sập nhà họ Chiến xuống.
Vốn dĩ không thèm làm những hành vi tiểu nhân, nhưng bây giờ cũng không quản được nhiều thế nữa.
Linh hồn Tần Hạo Nam nghe thấy vậy liền bay tới.
Cuống cuồng bay quanh Tần Hạo Vũ.
“Em không đi.
Em mà theo anh về thì đến linh hồn cũng bị quỷ ăn mất."
Tần Hạo Nam mất đi một nửa linh hồn, cũng mất đi rất nhiều ký ức.
Anh ta chỉ biết là phải ở bên cạnh Tô Tiêu Thất, cái cảm giác linh hồn bị giam cầm được giải phóng đó thật là quá tuyệt vời.
Con mèo đen nghe thấy vậy, liền đi tới xả một tràng tiếng mèo vào Tần Hạo Vũ.
Chẳng hiểu nó mắng cái gì?
Chỉ biết Đại Hắc đang mắng người, nội dung nhất định là rất độc địa.
Kiều Chấn Đông:
“...?"
“Thôi đi.
Tần Hạo Vũ, đến cả con mèo em trai anh nuôi còn không ưa anh, thấy được là con mèo nó biết ý tứ của chủ nhân nó rồi đấy."
“Con mèo b-éo kia, mày cút sang một bên cho tao."
Đại Hắc tự nhận mình mảnh mai xinh đẹp, là hoa hậu mèo số một.
Anh nói tôi vô năng thì được, chứ không được nói tôi b-éo...
Đại Hắc tức đến mức lao lên cào cho một trận...
Chiến Bắc Hanh vui vẻ.
“Họ Tần kia, nhìn xem kìa, làm công chúa Đại Hắc tức điên lên rồi.
Nó b-éo chỗ nào hả?"
“Tôi thấy anh không những mù mắt mà còn mù cả tâm nữa."
Đại Hắc đúng là móng vuốt không ngừng nghỉ, miệng cũng không ngừng nghỉ.
Tầng trên có người gào lên:
“Cái nhà nuôi mèo dưới lầu kia, tìm con mèo khác cho mèo nhà mày phối giống đi."
Đại Hắc:
“..."
Người nuôi mèo:
“..."
Tần Hạo Vũ quay lại phòng nhỏ, bế cái túi đựng xác trên giường lên.
“Hạo Nam, anh đưa em về nhà.
Anh đã đi tìm Ngô đại sư rồi."
“Ngô đại sư nói rồi, nhà họ Chiến làm quá nhiều chuyện thất đức, sẽ bị phản phệ thôi."
Chiến Bắc Hanh tiến lên một bước, dán lá bùa nhìn ma trong túi lên đầu Tần Hạo Vũ.
Lại dán một lá lên người Kiều Chấn Đông.
Chỉ thấy một bóng hình mờ ảo vây quanh Tần Hạo Vũ, lẩm bẩm không ngớt.
“Em không đi, em chỉ ở lại đây thôi."
“Anh ơi, anh động não chút đi, cái nhà họ Tô đó là hạng người tốt lành gì chứ?"
“Bản thân cái lão Ngô đại sư đó còn chẳng hiểu chuyện gì, chẳng phải lão thấy Tô Tiêu Thất chặn đường tài lộc của lão sao?"
Tần Hạo Nam tuy không màng chuyện thế sự, nhưng bị Tô Tiêu Thất mắng một câu là ngu, nên lúc nãy thu mình trong góc đã đặc biệt xâu chuỗi lại những người và chuyện liên quan.
“Đừng nói là kinh đô này, đến cả đất nước Hoa Quốc này cũng chẳng tìm được vị đại sư huyền học nào giỏi hơn Tô Tiêu Thất đâu."
“Anh ơi, cô ấy có chỗ dựa đấy."
“Chiến Bắc Hanh đúng là số đỏ, ôm được cái đùi vàng rồi."
Nói đến đoạn sau, giọng điệu Tần Hạo Nam mang theo vẻ ghen tị không giấu giếm.
Bóng hình anh ta bay quanh Tần Hạo Vũ, cái miệng vốn đã lâu không nói giờ lại lảm nhảm không thôi.
Giống như Đường Tăng đang niệm Chú Kim Cô vậy.
Kiều Chấn Đông sợ đến nhũn cả chân, cái thân hình cao một mét tám nép vào cạnh Chiến Bắc Hanh.
Dựa dẫm mềm nhũn vào người Chiến Bắc Hanh.
“Cậu... cậu... cậu luôn có thể nhìn thấy sao...?"
Thật là dọa người mà.
“Ừm.
Luôn có thể nhìn thấy."
Chiến Bắc Hanh không nói là anh hoàn toàn không sợ, trên đường đi làm về mà gặp anh cũng sẽ né tránh.
Né không được thì đè thẳng qua luôn.
Tô Tiêu Thất đi ra ngoài.
Cô nhíu mày, ồn ch-ết đi được.
Tần Hạo Vũ vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác:
“Em là Hạo Nam hả?"
“Anh..."
Mới gọi được một tiếng anh, đã bị Tô Tiêu Thất xách lên, ấn anh ta vào cái túi đựng xác.
“Không quay lại đâu."
Linh hồn Tần Hạo Nam ra sức vùng vẫy.
Nhưng khổ nỗi, Tô Tiêu Thất ra tay nhanh chuẩn hiểm...
Chỉ mất ba giây.
Cô đã nhét linh hồn Tần Hạo Nam quay lại trong c-ơ th-ể.
Thế giới lập tức yên tĩnh hẳn.
Con mèo đen lặng lẽ bước đi...
Một mèo, một người, không còn phát ra một tiếng động nào nữa.
Tô Tiêu Thất phủi phủi tay.
“Xong rồi."
Tần Hạo Vũ:
“...?"
Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?
Chỉ vậy thôi ư...?
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, anh ta còn chưa kịp hàn huyên vài câu với em trai mình, thì em trai đã bị người phụ nữ vừa đi ra kia ấn ngược trở lại rồi.
Tần Hạo Vũ cảm thấy cái sự kinh hãi của cả đời này đều nếm trải hết trong tối nay rồi.
“Kiều Chấn Đông, mang Tần Hạo Nam về đi."
Tô Tiêu Thất ngáp một cái:
“Có chuyện gì để ngày mai hãy nói."
Một câu nói lập tức kéo Tần Hạo Vũ quay về thực tại.
Chưa nói rõ ràng mà đã muốn đuổi anh ta đi sao?
Không có cửa đâu.
“Hôm nay cô nhất định phải nói rõ ràng cho tôi."
