Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 40

Cập nhật lúc: 23/03/2026 09:10

“Tiền lương của anh không ít, nuôi Tô Tiêu Thất tuyệt đối không thành vấn đề.”

Bà đồng Tô lắc đầu.

“Cái miệng của Tiêu Thất dễ gây chuyện, nếu nó học được chút đông y lận lưng.

Sau này cũng thuận tiện cho nó làm việc.”

Tô Tiêu Thất không muốn làm khó bà đồng Tô, “Thế thì được ạ.”

Với bản lĩnh của mình, cô không đến mức cần phải học đông y.

Bà hài lòng nhìn Tô Tiêu Thất, cô bé có một sự kiên cường không chịu khuất phục.

Vả lại người thông minh, chỉ cần có lòng muốn học cái gì là sẽ rất nhanh.

Trong đêm.

Tô Tiêu Thất vẫn đang học phương pháp châm cứu của bà đồng Tô.

Bà đã giao bộ kim bạc dài ngắn khác nhau cho Tô Tiêu Thất, kèm theo đó là một cuốn sách về châm cứu.

Tất cả các chữ viết bên trong đều là chữ phồn thể viết tay.

May thay, những cuốn sách về huyền học mà Tô Tiêu Thất từng xem cũng toàn là chữ phồn thể.

Ngày hôm sau.

Sáng sớm, Tô Tiêu Thất dậy thì thấy bà đồng Tô đã nấu xong bữa sáng.

Sắp phải chia xa.

Tô Tiêu Thất ôm bà đồng Tô quyến luyến không rời, “Bà ơi, con không nỡ rời xa bà.”

“Ngốc quá, chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại nhau mà.

Có thời gian thì viết thư cho bà nhé.”

“Vâng.”

Tô Tiêu Thất đỏ hoe mắt, nghẹn ngào hứa.

Chương 25 Tô Tiêu Thất và Chiến Bắc Hanh rời đi

Cái chân của Chiến Bắc Hanh đã được ch-ữa tr-ị hòm hòm rồi, giờ chỉ còn dựa vào việc nghỉ ngơi dưỡng sức thôi.

Sau khi ăn qua loa bữa sáng, Trương Tiểu Sơn đã sang tới nơi.

Anh gõ gõ cửa, “Tô Tiêu Thất.

Tôi đã tìm được xe máy cày của đại đội mình sắp lên huyện mua phân bón hóa học rồi, cô đi nhờ xe máy cày của họ ra huyện đi.”

Kể từ khi Tô Tiêu Thất mở miệng đoán định sống ch-ết.

Trương Tiểu Sơn đã coi Tô Tiêu Thất như tiên nữ trên trời.

Bất kể người khác có tin hay không, tóm lại là anh tin sái cổ.

Anh cũng đã hạ thấp kỳ vọng đối với cha mẹ mình, số tiền mình kiếm được anh đều giữ khư khư trong tay.

Cha anh cũng chẳng làm gì được anh.

Ai mà ngờ được cái thằng con đầu óc đơn giản, lông bông này lại đột nhiên khai sáng như vậy.

Dù nói rát cả lưỡi, cộng thêm thề thốt đủ kiểu cũng không lừa được tiền trong tay nó để gửi cho thằng con cả ở trên thành phố.

Cái thằng ranh con này.

Cái đầu vốn dĩ bình thường như thể vừa được thiên lôi đ-ánh cho thông minh ra vậy.

Trương Tiểu Sơn nhìn Tô Tiêu Thất đầy vẻ quyến luyến, tay vẫy như muốn gãy cả cánh tay.

“Tô Tiêu Thất, bà nội của cô cũng là bà nội của tôi.

Sau này, tôi sẽ thay cô chăm nom bà.”

Trương Tiểu Sơn dồn hết sức hét lên một câu, nhưng Tô Tiêu Thất đang ngồi trên xe máy cày nên cũng chẳng nghe thấy gì.

Anh quay sang nhìn bà đồng Tô, cúi đầu nói:

“Bà Tô, trước đây là cháu không đúng...”

Bà đồng Tô xua xua tay, “Tuổi trẻ biết sai mà sửa là tốt rồi.”

Thấy cháu gái rời đi, tảng đ-á lớn trong lòng bà rốt cuộc cũng rơi xuống đất.

Bà mới quay trở lại trong sân.

Phía sau vang lên tiếng bước chân.

“Mẹ, Tiêu Thất đâu rồi ạ?”

Tô Kiến Minh mặt đầy vẻ lo lắng, hấp tấp chạy tới.

Bà đồng Tô quay người lại nhìn Tô Kiến Minh với vẻ chán ghét, ông ta trông không giống bà, cũng chẳng giống bất kỳ ai trong gia đình.

Lại giống y hệt cái gã đàn ông đồi bại đã hủy hoại cả đời bà.

Trong lòng bà không nén nổi sự ghê tởm, bà lạnh lùng nói:

“Cút.

Tô Tiêu Thất không có ở đây.”

Tô Kiến Minh mất kiên nhẫn định lách người đi vào, “Mẹ, con không có thời gian chơi trò đoán chữ với mẹ đâu.

Tiêu Thất không ở chỗ mẹ thì còn có thể chạy đi đâu được nữa.”

“Đừng có vào nhà tôi, tôi chê anh bẩn.”

Bà đồng Tô thất vọng rồi, đây chính là đứa con trai mà bà đã nỗ lực dạy dỗ.

Bà đã tốn bao tâm huyết lên người ông ta, vậy mà cũng chẳng thắng nổi sự ích kỷ tư lợi trong dòng m-áu.

Tô Kiến Minh biến sắc.

Ông ta lùi lại một bước, không thể tin nổi nhìn bà đồng Tô đang còng lưng chắn ở cửa sân.

Ông ta vặn vẹo mặt mũi gào lên:

“Mẹ, con là con trai mẹ mà.

Làm gì có người mẹ nào lại chê bai con trai mình chứ?

Có ai làm mẹ như mẹ không?”

Bà đồng Tô đưa tay vén mớ tóc bên tai, cười nhạo:

“Anh nói hay thật đấy.

Thế có đứa con nào lại chê bai mẹ mình không?

Có đứa con nào lại hận không thể lấy mạng mẹ mình không?”

“Tôi không muốn nhìn thấy anh.

Sau này đừng đến nữa.”

Sắc mặt Tô Kiến Minh sa sầm xuống.

Ông ta chẳng qua là vì muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn, một người làm mẹ mà không thể cho con trai mình cuộc sống tốt đẹp.

Lại còn muốn ngăn cản con trai mình tiến bộ, người mẹ như vậy lấy tư cách gì mà bảo ông ta sai.

Những người mẹ trong thiên hạ, dù có phải cắt thịt trên người mình.

Thì cũng nên hy sinh vì con trai, dựa vào đâu mà đến chỗ bà lại không được.

Xem ra.

Không thể trách ông ta tâm địa độc ác được rồi.

Con ngươi Tô Kiến Minh đảo liên tục, nén xuống cơn thịnh nộ trong lòng.

Ông ta nói với vẻ mặt không mấy thiện chí:

“Con không muốn cãi nhau với mẹ, mẹ mau giao Tô Tiêu Thất ra đây cho con.”

Trương Tiểu Sơn vẫn chưa đi, anh ngoáy ngoáy lỗ tai.

Quay lại cái vẻ lông bông như mọi khi, đưa tay đẩy Tô Kiến Minh một cái.

“Ông là ai thế?

Không hiểu tiếng người à?”

“Lúc nãy không thấy có xe máy cày rời đi sao?

Nói cho ông biết, Tô Tiêu Thất không còn ở đây nữa rồi.”

Tô Kiến Minh bị Trương Tiểu Sơn đẩy cho lảo đảo một cái.

Ông ta liếc nhìn Trương Tiểu Sơn, thấy cái băng đỏ đeo trên cánh tay anh, rốt cuộc cũng không dám động thủ với anh.

“Cái con nhóc ch-ết tiệt Tô Tiêu Thất đó, đi đâu rồi?”

“Không biết.

Ông có đưa tiền cho tôi để tôi trông người giúp ông không?”

Trương Tiểu Sơn cứ như vừa nốc thu-ốc s-úng vậy, bà đồng Tô là người mẹ tốt như thế mà sao lại gặp phải cái thằng con khốn nạn thế này.

Thằng Trương Tiểu Sơn anh đây mà có được cha mẹ không thiên vị.

Thì anh đã cung phụng hai cụ lên tận trời rồi.

Tô Kiến Minh thấy cái kẻ trước đây toàn nhắm vào bà đồng Tô mà c.h.ử.i bới đ-ánh đ-ập, hôm nay lại như uống nhầm thu-ốc mà giúp đỡ bà.

Trong lòng nảy sinh nghi ngờ, rốt cuộc cũng chẳng dám nói nhiều thêm nữa.

Chỉ để lại một câu đầy ẩn ý, “Mẹ, nếu mẹ thấy Tiêu Thất.

Thì bảo nó về nhà.”

Nói xong.

Ông ta sa sầm mặt mày bỏ đi.

Bà đồng Tô tựa vào cửa thở dốc.

Nghĩ đến Tô Tiêu Thất và Tô Tú Linh ở tận Bảo Đảo xa xôi, bà lấy lại chút sức lực quay về trong sân.

Trương Tiểu Sơn sợ bà bị kích động.

Liền đi theo vào trong, “Bà Tô ơi, cháu đi rót cho bà bát nước đường uống nhé.”

Bà đồng Tô mỉm cười yếu ớt, “Rót hai bát đi, cháu ngồi uống bát nước đường ăn miếng bánh quy xốp với bà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 40: Chương 40 | MonkeyD