Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 60
Cập nhật lúc: 23/03/2026 10:05
“Thôi xong.”
Không có bố mẹ chồng ở bên cạnh chê cô không biết làm việc.
Lại có một nhóc con đến chê cô.
“Ai nói phụ nữ cứ phải sơn tường, thế đàn ông làm cái gì?”
“Bảo vệ tổ quốc.”
Thẩm Tiểu Cương không kịp chê bai Tô Tiêu Thất nữa.
Vèo một cái chạy vào nhà, đi theo Chiến Bắc Hanh sơn tường.
Tô Tiêu Thất nhìn quả dại trong tay, bất lực thở dài:
“Xem ra sau này những ngày bị người ta chê bai còn nhiều lắm đây.”
Chê thì chê thôi.
Cũng có mất miếng thịt nào đâu, đàn ông làm việc chẳng phải là thiên kinh địa nghĩa sao?
Tô Tiêu Thất tiếp tục ngồi trên ghế nhìn mây trắng bay ngang trời.
“Sếp.”
Giọng của Cao Dương vang lên.
“Tự đẩy cửa vào đi.”
Cao Dương đẩy cửa vào, thấy Tô Tiêu Thất đang ngồi dưới cây táo trong sân, tay cầm một quả dại đang gặm.
“Bắc Hanh đang sơn tường trong nhà, anh vào tìm anh ấy đi.”
“Chân sếp vẫn chưa lành hẳn mà đang sơn tường, cô một người chân tay lành lặn lại ngồi gặm quả dại.”
Cao Dương không kịp nói nhiều liền xông thẳng vào nhà.
Cái tính nóng nảy của Tô Tiêu Thất, ngọn lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Cái đám này toàn là hạng người cổ hủ gì thế này?
Cũng may, Chiến Bắc Hanh mà cô đã nắm c.h.ặ.t không buông dường như không có suy nghĩ đó.
Đợi sơn tường xong.
Cao Dương là người đầu tiên đi ra, ngồi xuống đối diện Tô Tiêu Thất.
Anh nhìn Tô Tiêu Thất với vẻ mặt đầy phức tạp.
“Ông ngoại anh kiểm tra ra rồi sao?”
Nhìn vẻ mặt như bị táo bón của Cao Dương, Tô Tiêu Thất đã biết chuyện gì xảy ra rồi.
“Sao cô biết rõ ràng như vậy?
Phổi của ông ngoại tôi có vấn đề, cần phải phẫu thuật.”
Khựng lại một chút, Cao Dương mới khó khăn mở miệng:
“Bác sĩ nói phát hiện sớm, mọi chuyện đều không thành vấn đề.”
“Ừm.”
“Cái đó, cô đã nói tặng tôi một lá bùa vàng.”
Cao Dương nhớ tới việc tối qua mình nói sẽ vỗ mặt Tô Tiêu Thất, giờ lại xin cô lá bùa vàng thì có chút khó mở lời.
Nhưng đó là ông ngoại đã nuôi nấng anh khôn lớn.
Dù có phát hiện sớm, anh cũng không dám lơ là.
Chiến Bắc Hanh và Thẩm Tiểu Cương người trước người sau đi ra, ngồi xổm trên nền sân rửa tay rửa mặt.
Thẩm Tiểu Cương mười hai mười ba tuổi, chính là lúc nghịch ngợm nhất.
Giờ đang kỳ nghỉ vụ mùa.
Mấy ngày nay cậu không phải đi học.
Tô Tiêu Thất lật tay phải lên:
“Tiền xem quẻ của anh vẫn chưa đưa, tôi không thể đưa bùa vàng cho anh được.”
Cao Dương:
...
Cái cô thầy cúng này, xem quẻ còn đòi tiền sao?
Nhìn ra ý của Cao Dương, Tô Tiêu Thất mới nói khẽ:
“Xem bói là đoạt lấy một tia sinh cơ từ thiên cơ.
Tôi nếu xem bói không thu tiền, chẳng khác nào biếu không người ta một cái mạng.
Nếu không thu tiền quẻ, người cầu quẻ phải tự mình gánh chịu nhân quả.”
Xem bói không nhất thiết cứ phải thu tiền quẻ.
Tô Tiêu Thất chính là không nhìn nổi cái bộ dạng tin mà lại như không tin của Cao Dương.
Cứ phải bắt anh xì tiền ra mới được.
Hơn nữa, sau này cô cũng phải ăn cơm chứ.
Dựa vào cái này kiếm tiền không có gì xấu hổ cả.
Cao Dương từ trong túi móc ra một đồng đưa cho cô, thấy lòng bàn tay Tô Tiêu Thất vẫn xoè ra không động đậy, liền trợn tròn mắt.
“Một đồng mà vẫn chưa đủ sao?”
“Người khác thì đủ, ông ngoại anh thì không đủ.”
“Cô...”
Cao Dương lại móc ra năm đồng nữa.
Tô Tiêu Thất trả lại một đồng cho Cao Dương, mình cầm lấy năm đồng.
Cô đứng dậy quay về phòng, từ bên trong lấy ra một lá bùa vàng và một lá bùa khắc bằng hạt đào.
Tô Tiêu Thất đưa lá bùa vàng cho Cao Dương:
“Bảo ông ngoại anh mang sát bên người, ngày phẫu thuật cũng phải mang sát bên người.”
“Ông ấy không chịu đâu.”
Cao Dương mím môi nói.
“Anh sẽ có cách thôi.”
Tô Tiêu Thất lại đưa lá bùa làm bằng hạt đào trong tay cho anh:
“Cậu cả anh năm nay sẽ đi tiễu phỉ ở phía Tây Nam.
Chuyến đi này cực kỳ hung hiểm, hạt đào này hãy dùng sợi dây đỏ xâu lại mang theo bên mình.”
“Nếu ông trời bảo vệ ông ấy, hạt đào có thể cứu ông ấy một mạng.
Nếu ông trời không bảo vệ, chúng ta cũng lực bất tòng tâm.”
Tô Tiêu Thất nhìn ra được Cao Dương và Chiến Bắc Hanh quan hệ rất tốt.
Cao Dương người này quan vận hanh thông.
Cao Dương với vẻ mặt phức tạp nhận lấy lá bùa vàng và hạt đào mà Tô Tiêu Thất đưa cho.
Anh rất muốn nói, với địa vị của cậu anh thực sự không cần đích thân đi tiễu phỉ.
Nhưng câu nói này, anh đã nuốt xuống.
Thẩm Tiểu Cương đảo mắt liên tục, trẻ con thích nhất là nghe những chuyện huyền bí như thế này.
Thấy Tô Tiêu Thất dùng một tờ giấy vàng và một hạt đào đổi lấy năm đồng tiền.
Lập tức cảm thấy Tô Tiêu Thất thực sự lợi hại.
Có thể khiến Chiến Bắc Hanh sơn tường, còn có thể dùng những thứ người khác không dùng để đổi tiền.
Chiến Bắc Hanh không dám nói gì.
Dù sao Tô Tiêu Thất cũng liên tục làm mới nhận thức của anh.
“Cao Dương, ông ngoại cậu thực sự đã được chẩn đoán ra rồi sao?”
Cao Dương gật đầu:
“Bác sĩ làm kiểm tra cho ông là một bác sĩ rất có tiếng.
Chẩn đoán cuối cùng phải vài ngày nữa mới có, nhưng dựa vào kinh nghiệm của bác sĩ thì nói là phẫu thuật nhất định phải làm.”
“Phẫu thuật làm càng sớm càng tốt, lúc cắt thì cắt cho sạch sẽ một chút.”
Tô Tiêu Thất nói thêm một câu.
Nghe xong Cao Dương lập tức đứng bật dậy:
“Chị dâu, cảm ơn chị.”
Cao Dương nói xong câu này, vẻ mặt đầy rối bời rời đi.
Anh phải về thành phố tỉnh một chuyến.
Cao Dương đi tới cửa, lại quay đầu nhìn Chiến Bắc Hanh một cái.
“Sếp, tôi phải về thành phố tỉnh một chuyến.”
Chiến Bắc Hanh gật đầu:
“Cậu đi xin phép đi?”
“Vâng, tôi đi rồi sẽ quay lại ngay.”
Cao Dương lập tức chạy vèo ra ngoài.
Chiến Bắc Hanh định nói lại thôi nhìn Tô Tiêu Thất:
“Tiêu Thất, những gì cô nói là thật sao?”
Tô Tiêu Thất xoè hai tay ra:
“Trông giống giả sao?”
“Haizz.”
Chiến Bắc Hanh thở dài một tiếng, cầm lấy cái xẻng ở góc tường tiếp tục lật đất.
“Trong sân trồng rau gì đây?
Tôi không rành lắm đâu.”
Chương 39 Đoạn Đầu Lĩnh không có đường quay đầu
Thẩm Tiểu Cương đảo mắt trắng dã:
“Thím à.
Người không làm việc như thím sao mà biết được?”
Cậu cầm cái xẻng nhỏ đi theo sau Chiến Bắc Hanh lật đất.
Thím tuy đẹp, nhưng đúng là một mụ vợ lười.
Chiến Bắc Hanh cười cười:
“Mùa này không trồng được nhiều loại rau xanh đâu.
Cô thích hoa cỏ, tôi sẽ đi đ-ánh một ít hoa cỏ về trồng.”
