Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 65
Cập nhật lúc: 23/03/2026 10:06
“Dư Hưng trợn mắt há mồm mấp máy môi, còn chưa kịp nói gì.”
Hạ Hàm bên cạnh dùng cùi chỏ huých cậu một cái.
“Cậu bị bóng đè thấy chị hai cậu tự sát à?"
Dư Hưng gật đầu, hai năm trước người chị hai yêu thương cậu nhất đã tự sát.
Nhà chồng cô ấy nói là vừa sinh con xong nghĩ quẩn.
Cha mẹ Dư Hưng cũng nói chị hai cậu tính tình trầm lặng, bản thân nhất thời kích động mới nhảy sông.
“Chị dâu, chị hai em bị ai g-iết?"
Dư Hưng rảo bước nhanh mấy bước, đuổi kịp bọn người Tô Tiêu Thất.
Nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t của cậu phát ra tiếng kêu răng rắc.
Tô Tiêu Thất nhíu mày nhìn con đường phía trước bên trái:
“Lo xong chuyện trước mắt đã.
Về rồi nói sau."
Chương 42 Tiêu Thất, em tha thứ cho anh có được không
Chiến Bắc Hanh luôn đi bên cạnh Tô Tiêu Thất, anh luôn chú ý đến sự an toàn của cô.
Nghe lời Dư Hưng nói, không khỏi nhíu mày.
“Dư Hưng, mấy cậu ra ngoài rồi đừng có đi rêu rao chuyện ngày hôm nay."
Chiến Bắc Hanh biết chuyện mê tín là dễ bị người ta lấy ra làm cái cớ nhất.
Nghe nói chùa chiền và đạo quán ở An Thị đều bị người ta đ-ập phá rồi.
Còn có tượng gỗ bên trong bị người ta lấy ra làm gạt tàn thu-ốc, ai mà dám hé răng nói vài câu cũng bị khép tội.
“Phó đoàn Chiến, chúng tôi sẽ không nói."
Hai người đã trải qua ác mộng sẽ không nói, những người khác thấy được càng sẽ không nói.
Tiểu Lưu rất tò mò.
Tô Tiêu Thất có phải là đại sư xem bói như người già hay nói không?
Chỉ là một cô gái trẻ măng thế này mà là đại sư xem bói, rốt cuộc có chút không hợp lý.
Mấy người lại đi thêm một đoạn đường.
Tiểu Lưu dưới chân loạng choạng một cái.
“Ái chà."
Vương Đạt nhìn một cái, trong bụi cỏ có một người đang nằm sấp.
Cậu vội vàng cúi xuống lật người đang nằm sấp đó lại:
“Triệu Viễn, cậu tỉnh lại đi."
Triệu Viễn nằm trên đất bất động, môi mím c.h.ặ.t, lông mày đang run rẩy.
Không biết đã hôn mê bao lâu, sắc mặt rất kém.
Nếu đến muộn một chút nữa, chắc cậu ta phải đi gặp Diêm Vương rồi.
Vương Đạt vỗ mấy cái.
Nhíu mày, sốt sắng:
“Triệu Viễn sao vẫn chưa tỉnh?"
Tô Tiêu Thất ngồi xổm xuống đưa ngón tay đặt trước mũi cậu ta.
“Vẫn còn thở, ch-ết không được."
Cô lấy ra một lá bùa, dán lên huyệt ấn đường của Triệu Viễn.
Lá bùa đó lập tức biến thành tro bụi.
Triệu Viễn giống như người ch-ết đuối được cứu sống, bỗng nhiên ho sặc sụa.
Cậu ta mở mắt ra, thấy Tô Tiêu Thất đang ngồi xổm trước mặt mình.
Mắt Triệu Viễn đỏ hoe, trên mặt lộ ra vẻ kinh hỉ.
Duỗi hai tay ôm c.h.ặ.t lấy Tô Tiêu Thất:
“Tiêu Thất, anh sai rồi.
Em tha thứ cho anh có được không?"
“Anh với Tô Mai chỉ là một sự hiểu lầm thôi.
Em cho anh một cơ hội được không?"
“Chúng ta kết hôn đi."
Tô Tiêu Thất dốc sức đẩy cậu ta, nhưng Triệu Viễn lại dùng hết sức bình sinh.
Căn bản không đẩy nổi cậu ta.
Sắc mặt Chiến Bắc Hanh đanh lại, một phát giật phăng Triệu Viễn ra.
“Triệu Viễn.
Tô Tiêu Thất là vợ tôi."
Một tay Chiến Bắc Hanh chặn Triệu Viễn lại, một tay nhẹ nhàng ôm lấy vai Tô Tiêu Thất.
Tô Tiêu Thất tức gần ch-ết.
“Triệu Viễn, anh là đồ cặn bã.
Giữa tôi và anh tuyệt đối không có khả năng."
Cô đùng đùng nổi giận đứng dậy, vung chân đ-á Triệu Viễn một cái.
Vương Đạt, Tiểu Lưu mấy người đứng bên cạnh sững sờ.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Triệu Viễn vùng vẫy mấy cái, c-ơ th-ể vô lực căn bản không bò dậy nổi.
Ánh mắt tổn thương của cậu ta nhìn Tô Tiêu Thất, mím môi nói khẽ:
“Tiêu Thất, nếu lần này anh không trở về.
Có phải giữa chúng ta sẽ không xảy ra chuyện như vậy không?"
Lời này vừa nói ra.
Những người vây xem càng hít một ngụm khí lạnh.
Phó đoàn Chiến là kẻ thứ ba?
Có phải anh đã can thiệp vào tình cảm của Tô Tiêu Thất và Triệu Viễn không?
Ánh mắt Tô Tiêu Thất lạnh thấu xương, Chiến Bắc Hanh càng mang theo một luồng khí lạnh.
Anh nghĩ đến một câu nói lấp lửng của Triệu Viễn sẽ mang lại ảnh hưởng lớn thế nào cho Tô Tiêu Thất.
“Triệu Viễn, nếu cậu là đàn ông thì nên dám làm dám chịu."
“Ban đầu là cậu có lỗi với Tô Tiêu Thất trước, cậu đã ở bên Tô Mai thì nên đối xử tốt với cô ta.
Hà tất sau khi cậu chủ động hủy hôn, Tô Tiêu Thất kết hôn với tôi rồi mới nói những lời hối hận."
Chiến Bắc Hanh nói xong, trực tiếp nắm tay Tô Tiêu Thất rời đi.
Nắm đ-ấm của Triệu Viễn siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Cậu ta biết Chiến Bắc Hanh không thích giải thích.
Muốn từ từ dùng dư luận để ảnh hưởng đến tình cảm của bọn họ.
Đến lúc đó, không sợ Tô Tiêu Thất không quay lại bên cạnh cậu ta.
Không ngờ, một Chiến Bắc Hanh vốn không thích giải thích lại nói nhiều lời như vậy.
Tiểu Lưu muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chẳng nói gì, chỉ rảo bước nhanh đi theo Chiến Bắc Hanh.
Triệu Viễn nhắm mắt lại.
Cậu ta lẩm bẩm:
“Đó là hiểu lầm."
Vương Đạt thở dài một tiếng:
“Không phải tôi nói cậu chứ, hiểu lầm hay không hiểu lầm đều là chuyện quá khứ rồi.
Vì tốt cho cậu, cũng vì tốt cho vợ chồng phó đoàn Chiến.
Cậu sau này đừng nhắc lại chuyện này nữa.
Cậu cũng biết đấy, cấp trên vốn dĩ không tán thành cuộc hôn nhân của họ.
Nói là thành phần của Tô Tiêu Thất có chút vấn đề, cậu sau này còn như vậy chẳng phải ảnh hưởng đến việc thăng tiến của phó đoàn Chiến sao?"
Dư Hưng và Hạ Hàm cũng đi theo sau Chiến Bắc Hanh và Tô Tiêu Thất.
Chiến Bắc Hanh đưa tay bóp bóp tay Tô Tiêu Thất.
“Tiêu Thất, đừng nghĩ nhiều quá.
Là anh chủ động cầu hôn em, tất cả đều là do anh."
Tô Tiêu Thất nở nụ cười rạng rỡ.
“Vậy anh nói thích em đi."
Chiến Bắc Hanh lén nhìn Tiểu Lưu phía sau một cái, vẫn còn cách bọn họ một đoạn.
Xích lại gần Tô Tiêu Thất.
“Anh thích Tô Tiêu Thất."
Tô Tiêu Thất lập tức cảm thấy mọi phiền muộn đều tan thành mây khói.
“Bắc Hanh, em cũng thích anh."
Theo hướng Tô Tiêu Thất chỉ dẫn, lại tìm thấy những người cùng vào núi với Triệu Viễn ở vài nơi khác.
Tìm thấy họ mới biết được mấy người này đều bị bóng đè cả.
Không thể thoát ra khỏi giấc mơ của chính mình.
Có người trong mơ khổ đau.
