Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 81
Cập nhật lúc: 23/03/2026 10:11
Rồi để con trai của ân sư mà Cao Trạm tin tưởng nhất đem tới nhờ ông ký tên.
Cao Trạm xem qua loa một chút rồi ký tên vào khoản tiền đó.
Sau khi ký tên không lâu.
Chuyện này bị vỡ lở.
Đều cho rằng Cao Trạm đã biển thủ khoản tiền đó, cộng thêm gia đình họ Cao thực sự có tiền.
Có một trăm cái miệng cũng không cãi lại được việc bị người ta tạt nước bẩn.
Có kẻ nhân cơ hội này dậu đổ bìm leo.
Thậm chí có những kẻ muốn đối phó với nhà họ Cao còn nói Cao Dương khắc lục thân, nhà họ Cao vì cậu ta mà hỏng việc.
Tô Tiêu Thất nhìn thoáng qua, con trai của vị ân sư đó ngay từ khi tiếp cận Cao Trạm đã muốn thăng tiến.
Ghen ăn tức ở với cuộc sống của nhà Cao Trạm.
Một mực muốn kéo Cao Trạm xuống nước.
Kẻ xấu, những kẻ không có lương tâm đặc biệt hoạt động mạnh mẽ vào lúc này.
Cao Trạm trong lòng nghĩ đến việc Tô Tiêu Thất ngay cả những chuyện này cũng biết, chuyện ở đơn vị ngay cả Lộ Phi và Cao Dương cũng không biết.
Lộ Phi nhìn biểu cảm của Cao Trạm là hiểu ra điều gì đó.
“Cao Trạm, chúng ta bây giờ phải bảo vệ tốt cho cả gia tộc.
Một gia đình lớn không dễ dàng gì, không được để bất kỳ ai có sơ hở để lợi dụng.”
“Ừm.
Cảm ơn nhé.”
“Không cần cảm ơn, để lại tiền quẻ đi.”
Tô Tiêu Thất đã thấy hơi mệt rồi.
“Năm đồng, tôi có đây.”
Cao Dương vội vàng móc túi.
Tô Tiêu Thất thản nhiên liếc nhìn anh ta một cái, cạn lời lên tiếng:
“Đã nhờ tôi suy tính quốc vận rồi.
Ít nhất cũng phải trên năm trăm đồng.”
Cao Dương:
...
“Chị dâu, chị có biết số tiền này đủ cho một gia đình tám miệng ăn sống trong một năm không?”
“Anh có biết số tiền này không phải ai cũng kiếm được không?”
Tô Tiêu Thất nhướn mày vặn hỏi lại.
“Cũng may, ông ngoại cậu bảo tôi mang theo một nghìn đồng tới đây.”
Lộ Phi vội vàng lấy tiền từ trong túi ra.
Một xấp tiền Đại Đoàn Kết.
Ông đẩy thẳng tiền về phía Tô Tiêu Thất, “Cha tôi nói rồi, đây là tiền quẻ xứng đáng với cô.”
Cao Dương không nói gì.
Chiến Bắc Hanh khẽ nhướng mày, “Năm trăm là được rồi.”
“Cứ cầm lấy đi.
Đối với hai nhà chúng tôi, đây không phải là tiền bạc có thể bày tỏ hết được thành ý đâu.”
Lộ Phi trực tiếp để số tiền đó lại.
Ông nhớ cha mình từng nói, người suy tính quốc vận thì không được nhận ít tiền quẻ.
Đối với những thầy huyền học thông thường mà nói, thực sự không kiếm được khoản tiền này.
Chương 53 Cô có bao giờ nghĩ mình không phải con ruột của họ không?
Tô Tiêu Thất rất vui vẻ nhận lấy số tiền này, “Cụ ông đúng là người hiểu chuyện đấy.
Nếu tôi nhận quá ít, thì đối với các ông cũng không tốt lắm đâu.”
Cao Dương:
...
Đúng là cho chút nước là ngập lụt.
Cho cái sọt là nhảy vào trong đẻ trứng ngay.
Nhận tiền của người ta rồi, Tô Tiêu Thất vẫn rất hào phóng.
Tự động phớt lờ những lời mỉa mai trong lòng của Cao Dương.
Chỉ thản nhiên liếc nhìn một cái, “Đừng có tâm tư nhiều thế, cái chỉ số thông minh của anh đúng là có khiếm khuyết thật.”
Sau đó lại hỏi:
“Ba vị ở lại ăn sủi cảo nhé?”
“Được thôi.
Tôi cũng biết gói sủi cảo đấy.”
Lộ Phi là người đầu tiên đồng ý.
Chuyến đi Tây Nam này của ông đầy rẫy nguy hiểm, nhớ lại Chiến Bắc Hanh từng ở đó vài năm, phải hỏi cậu ta về một số chuyện trong rừng rậm Tây Nam mới được.
Lộ Phi và Cao Trạm đi rửa tay.
Chiến Bắc Hanh giơ tay cốc vào đầu Cao Dương một cái, “Đi gọi Đoàn trưởng Thẩm ở nhà bên cạnh qua ăn sủi cảo.”
“Rõ.”
Cao Dương xoa xoa đầu, chỉ số thông minh sao lại có khiếm khuyết được chứ?
Tô Tiêu Thất thấy chỗ sủi cảo này chắc chắn không đủ.
Lại vào bếp lấy chậu, múc bột mì để Chiến Bắc Hanh nhào bột.
Trong bếp vẫn còn một quả bí ngòi, dùng để gói sủi cảo cũng không tệ.
Tô Tiêu Thất nạo bí ngòi thành sợi, cho một ít muối vào để một lúc.
Lấy năm quả trứng gà xào chín.
Trứng xào chín rồi dùng xẻng dầm nát ngay trong chảo.
Tô Tiêu Thất vắt kiệt nước trong sợi bí ngòi, sợi bí đã vắt khô cho vào chảo đảo đều.
“Tiêu Thất.”
Chiến Bắc Hanh từ cửa đi vào.
Nhìn Tô Tiêu Thất đang làm nhân sủi cảo, nhớ lại những lời cô nói ở nhà Tô Thần Bà.
Cô thích cuộc sống an nhàn nhàn hạ.
Trong lòng không khỏi xúc động nghĩ, anh phải thực sự làm được để cô được sống an nhàn nhàn hạ mới được.
Tô Tiêu Thất vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt đó của Chiến Bắc Hanh.
Tiến lại gần anh, kiễng chân lên hôn một cái vào cằm anh.
Chiến Bắc Hanh:
...
Anh đưa tay ra đẩy nhẹ Tô Tiêu Thất, trong mắt mang theo ý cười.
“Em đấy.”
“Em làm sao?
Không tốt sao?”
Tô Tiêu Thất quay người đổ nhân trong chảo vào chậu, cho thêm một ít gia vị rồi trộn đều đưa cho Chiến Bắc Hanh.
“Cầm lấy đi.”
Chiến Bắc Hanh nhìn Tô Tiêu Thất trân trân.
“Tiêu Thất, em rất tốt.”
Tô Tiêu Thất nhếch môi, “Em biết mà.”
Cô ở trong bếp đun nước luộc sủi cảo, mấy người đàn ông bên ngoài đều là cao thủ gói sủi cảo.
Nghe nói những người đàn ông từng ở trong quân ngũ cơ bản đều biết gói sủi cảo.
Tô Tiêu Thất cứ luộc hết nồi này đến nồi khác, về sau Chiến Bắc Hanh vào bếp giúp cô luộc sủi cảo.
“Em ra nghỉ một lát đi, luộc xong tôi sẽ gọi em.”
Cao Dương từ cửa bếp thò đầu vào.
“Sếp xót chị dâu làm việc rồi kìa.”
Thẩm Đào cười lớn.
“Tôi cứ tưởng Chiến Bắc Hanh cũng giống mấy anh em mình, ai dè thằng nhóc này lại biết xót người thế này.”
Thẩm Đào thuận theo lời Cao Dương mà trêu chọc.
Mặt Tô Tiêu Thất đỏ bừng.
Cô thẹn thùng gãi gãi vào lòng bàn tay Chiến Bắc Hanh, trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng.
Đợi đến khi mọi người bắt đầu ăn cơm.
Đã là hơn nửa tiếng sau rồi.
Tô Tiêu Thất từ trong phòng lấy ra một bình r-ượu thu-ốc.
Thẩm Đào nhìn một cái, mắt suýt chút nữa thì lòi ra ngoài.
“Mấy thằng đàn ông chúng tôi mà cô chỉ lấy ra có mỗi bình r-ượu này thôi sao?”
Tô Tiêu Thất vội vàng giấu bình r-ượu ra sau.
“R-ượu này tổng cộng cũng chẳng có mấy bình đâu, đều là bà nội tôi đưa cho tôi mang theo từ bộ sưu tập quý giá của bà đấy.
Đoàn trưởng Thẩm, để tôi lấy loại r-ượu khác cho các anh uống.”
Thẩm Đào nghe vậy là biết đồ tốt rồi.
“Em dâu, đừng có bủn xỉn thế.
Bình này cứ để cho chúng tôi nếm thử cho đỡ thèm đã.”
