Tn 60: Cô Vợ Giỏi Huyền Học Của Quân Nhân - Chương 86
Cập nhật lúc: 23/03/2026 11:04
“Cái miệng nhỏ của Thẩm Tiểu Cương liến thoắng như s-úng liên thanh, đem tất cả những chuyện mình nghe được kể hết cho Tô Tiêu Thất nghe.”
Ngoài cổng viện.
Có người nói lớn tiếng:
“Đứa trẻ này bị nuông chiều hư rồi, mẹ nó đã nói thế rồi mà sao vẫn không nghe lời?”
“Lũ trẻ bây giờ sống an nhàn, đâu có giống chúng ta ngày xưa luôn một lòng vì gia đình.”
“Thằng bé này hỏng rồi, không hiểu được nỗi khổ tâm của mẹ nó.”
Tường viện của khu tập thể không cao, sân cũng rất nhỏ.
Sân rộng vài mét vuông chắc chắn là không cách âm được.
Thiếu niên đang ở nhà Thẩm Tiểu Cương đem tất cả những lời chỉ trích của mọi người nghe vào tai hết.
Anh ta c.ắ.n môi dưới, hai tay đặt lên đầu gối, lưng thẳng tắp, tư thế nghiêm nghị lại mang theo một chút nhẫn nhịn không dễ nhận ra.
Không ai chú ý đến cảm xúc của anh ta.
Bên ngoài vẫn có người nói:
“Thằng nhóc này cũng may không phải con trai tôi, nếu không tôi tát cho ba c-ái ch-ết tươi cái loại bất hiếu này.”
“Nói là muốn bảo cha mẹ nó ly hôn.”
“Đ-ánh ch-ết nó đi, nhất định phải thế.”
Tiếng nói bên ngoài không dứt bên tai.
Tô Tiêu Thất ném mạnh cái gáo nước vào trong thùng nước, quát một tiếng ra ngoài.
“Các chị đừng nói lời quá tuyệt tình.
Nếu các chị là người trong cuộc, e là còn làm gắt hơn người ta đấy.”
“Chưa nếm trải nỗi khổ của người khác, đừng khuyên người ta lương thiện.”
“Những gì cậu ấy đã trải qua, các chị có biết không?
Không hiểu rõ toàn bộ sự việc mà cứ một mực chỉ trích, tôi thấy lớp đào tạo gần đây các chị đều học vào bụng ch.ó hết rồi phải không.”
“Nói chuyện không động não.
Từng người một giống như dán câu đối lên vách ch.ó – tưởng là cửa hóa ra là cửa.”
“Tô Tiêu Thất, sao cô lại c.h.ử.i người thế?”
“Đúng đấy, nói chuyện thì cứ nói chuyện.
Tự dưng c.h.ử.i người làm cái gì?”
Tô Tiêu Thất tay bưng rá gạo đứng ở cổng viện cười nói:
“Đây là c.h.ử.i người à?
Tôi không biết đâu nha, nghe các chị thường nói chuyện như thế nên cứ tưởng là đang khen người ta cơ.”
Tô Tiêu Thất thầm khinh bỉ trong lòng:
“Chửi thì cũng c.h.ử.i rồi, các người có giỏi thì dỡ cửa xông vào mà đ-ánh người đi.”
Cái loại như các người cũng đ-ánh không lại tôi đâu.
Cái hội truyền bá tin đồn này bình thường nói qua nói lại thì thôi đi.
Đằng này lại định trở thành cọng rơm cuối cùng đè ch-ết cậu thanh niên kia sao?
Cậu thanh niên đó cũng là một người lương thiện.
Tiếc là...
Lời của Tô Tiêu Thất lọt hết vào trong sân bên cạnh.
Chị Hoàng không ngờ Tô Tiêu Thất vào thời khắc mấu chốt lại lợi hại như vậy.
Trong lòng tràn đầy cảm kích, đi ra mở cổng viện.
“Giữa trưa rồi, các chị không về nhà nấu cơm mà lại đi nghe lỏm?
Tôi phải bảo nhà tôi đi tìm chồng các chị nói cho ra lẽ mới được.
Có phải chồng các chị dạy các chị rảnh rỗi đi nghe lỏm không?”
“Nói bậy, đây là nghe lỏm à?”
Chị Hoàng chỉ vào bức tường nhà mình:
“Không phải sao?
Tường viện cũng là tường mà.”
“Gì chứ?
Các chị muốn vào phòng ngủ nhà tôi nghe lỏm à?
Không nhìn ra các chị còn có cái sở thích này đấy.”
Câu này vừa thốt ra, những nhân vật nòng cốt truyền bá tin đồn vội vàng chuồn về nhà ngay.
“Tôi còn phải nấu cơm cho con ăn nữa.”
“Tôi ăn cơm xong phải đi làm gấp.”
“Đi thôi đi thôi, không kịp mất rồi...”
Mọi người giải tán ngay lập tức.
Chị Hoàng thở dài một tiếng, đóng cổng viện nhà mình lại.
Đứng ngoài cửa suy nghĩ một lát, sau đó gõ cửa viện nhà Tô Tiêu Thất.
Chương 56 Sợ, chi bằng bỏ cuộc
Chị Hoàng có chút thấp thỏm bất an, luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì đó không hay xảy ra.
Chị nghe từ miệng Thẩm Đào kể về chuyện ở dốc Đoạn Đầu, cũng thấy Cao Dương sau khi đến nhà họ Chiến một chuyến liền vội vàng rời đi.
Qua hai ba ngày sau liền dẫn cậu và chú của mình quay lại.
Đêm hôm khuya khoắt.
Ở lại nhà họ Chiến rất lâu.
Không nghe thấy nói những gì, nhưng cái dáng vẻ lúc vào cửa mặt mày nghiêm nghị lúc ra cửa đầy vẻ cảm kích đó đã nói lên tất cả.
Tô Tiêu Thất mở cửa:
“Chị Hoàng, có việc gì không ạ?”
Chị Hoàng ngập ngừng.
Chị lại sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của chồng mình.
“Chị... trong nhà hết muối rồi.
Qua hỏi mượn em ít muối.”
Chị Hoàng cuối cùng vẫn không dám hỏi Tô Tiêu Thất, trong mắt chị tiền đồ của chồng quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Tô Tiêu Thất liếc mắt một cái liền nhận ra chị nói dối.
Tuy nhiên, cô chưa bao giờ khuyên người khác xem bói.
Mỗi người đều có duyên phận của riêng mình, cô xem quẻ cho người ta cũng chú trọng chữ duyên.
“Chị đợi chút, em đi lấy cho chị.”
Tô Tiêu Thất đi vào bếp, dùng giấy gói một ít muối mang ra.
“Chị Hoàng, chị xem chỗ này đủ chưa ạ?”
Muối trong nhà chị Hoàng đủ ăn đến cuối năm, làm gì có chuyện thiếu muối chứ:
“Đủ rồi đủ rồi, ngày mai chị đi hợp tác xã cung tiêu mua.
Lúc đó sẽ trả lại cho em.”
“Có gì mà phải trả ạ.
Lần trước chị cho em dưa chuột cũng đâu có bắt em trả.”
Tô Tiêu Thất thản nhiên nói.
Chị Hoàng có chút tâm thần không yên, thấy Thẩm Tiểu Cương lại đang leo tường.
Càng thêm kiên định việc không được ảnh hưởng đến Thẩm Đào, lập tức quát lên:
“Thẩm Tiểu Cương, con lại leo tường.
Mẹ đã nói con thế nào hả?”
Thẩm Tiểu Cương lập tức rụt đầu về.
“Thằng nhóc này ba ngày không đ-ánh là nhảy lên nóc nhà ngay.
Em dâu à, Tiểu Cương nhà chị nghịch ngợm quá.
Nếu có làm phiền đến em thì cứ nói với chị, chị phải đ-ánh cho nó nát m-ông mới được.”
Tô Tiêu Thất không hề để tâm, trẻ con cần gì phải quy củ quá mức chứ?
“Chị Hoàng, ai đắc tội em thì em tự mình đ-ánh trả lại ạ.”
Chị Hoàng:
...
Tô Tiêu Thất như thế này rất dễ đắc tội với người khác.
Chị không nói thêm gì nữa, vội vàng cầm gói muối đi về.
Tô Tiêu Thất cũng không đóng cổng viện.
Quay người đi vào bếp mang rá gạo vào.
Buổi tối ăn cơm hấp, gọt một củ khoai lang cắt thành từng đoạn nhỏ cho vào nồi cơm nấu cùng.
Trong nhà chỉ có trứng gà, không có món mặn nào khác.
Tô Tiêu Thất suy nghĩ một lát, làm món trứng hấp.
Canh mướp, lại thêm món đậu nành xào đậu phụ.
Làm xong những món này.
Cô lấy một cái hộp cơm nhôm đi đến nhà ăn.
Chiến Bắc Hanh cần phải tẩm bổ, không có món thịt là không được.
Đến nhà ăn.
Đã có người đang xếp hàng lấy thức ăn rồi.
Có không ít người đã từng đi dốc Đoạn Đầu, bọn họ đối với Tô Tiêu Thất đều mang lòng kính trọng.
Mọi người quay về đều tự động chọn cách im lặng không nhắc tới chuyện ở dốc Đoạn Đầu.
