Tn 70: Cực Phẩm Người Qua Đường Giáp Trong Văn Niên Đại - Chương 158: Ngụy Chí Quân, Vợ Anh Không Phải Mang Một Cái Thai Hoang Về Cho Anh Nuôi Chứ
Cập nhật lúc: 26/02/2026 08:03
Kiều Ngọc Uyển không nhịn được đốp lại một câu: "Anh ngốc à?"
"Chắc là đọc sách đọc đến ngốc rồi." Kiều Kiến Phán thì thầm to nhỏ: "Lần này đ.á.n.h thành một nồi cháo heo rồi, bà Ngụy và vợ chồng Ngụy Chí Quân một phe.
Chú Ngụy, thím Ngụy và Phòng Thanh Thanh một phe.
Còn lại Ngụy Chí Quốc không đứng về bên nào, phụ trách can ngăn, chịu trận ở giữa.
Thím Ngụy cho Viên Phương Cầm một cái tát tai, khóe miệng chảy cả m.á.u, mắng khó nghe lắm, lôi cả bố mẹ nhà họ Viên vào.
Viên Phương Cầm nhịn không nổi nữa, cũng không chiều bà ta, cào cho bà mẹ chồng mặt nở hoa.
Bây giờ là ông nói gà bà nói vịt."
"Ngụy Chí Quân nói thế nào?" Kiều Ngọc Uyển cảm thấy có làm chuyện đó hay không, người trong cuộc rõ nhất, người khác ai nói cũng không tính.
Kiều Kiến Phán nói nhỏ: "Đương nhiên là bênh vợ mình rồi, vợ mình đang m.a.n.g t.h.a.i vô cớ bị đ.á.n.h, đang ầm ĩ đòi ra ở riêng đấy."
Lúc này Kiều Kiến Nghiệp mới vỡ lẽ, trong mắt tràn đầy ánh sáng bát quái.
Kiễng chân, vươn cổ nhìn vào trong nhà, còn len lén dịch chuyển xuống dưới mái hiên, thần sắc lén lút, mắt đảo như rang lạc.
Kiều Ngọc Uyển:... Thật không giống người tốt tí nào, bỉ ổi, quá bỉ ổi.
"Ái chà, Ngụy Chí Quân, vợ anh không phải mang một cái t.h.a.i hoang về cho anh nuôi chứ?" Một bà thím gân cổ lên mở miệng, vẻ mặt hả hê khi người gặp họa.
Người xem náo nhiệt lập tức ồ lên, nổ tung như cái chợ vỡ.
Từng người ghé tai thì thầm, chỉ chỉ trỏ trỏ, nói cái gì cũng có.
Ba người Kiều Ngọc Uyển đồng loạt trợn trắng mắt, có những người ăn một trăm hạt đậu cũng không biết mùi tanh, chính là không nhớ đời.
Người nói chuyện chính là bà thím lần trước cùng nhà họ Hàn, Vương Mỹ Lệ chèn ép Kiều Phú Hữu.
Họ Vương, vừa nói chuyện cái mồm cứ chu lên chu xuống, cộng thêm mồm miệng lại độc, thường xuyên truyền tin vịt, mọi người đặt cho bà ta cái biệt danh, gọi là Quyết Quyết Chủy (Mỏ Chu).
Con dâu Quyết Quyết Chủy tức điên lên, vớ phải bà mẹ chồng thế này đúng là ngán tận cổ.
Nhéo mạnh người đàn ông nhà mình bên cạnh một cái, răng sắp nghiến nát rồi: "Anh có thể bảo mẹ anh đừng mở miệng vàng ngọc được không, còn chê đắc tội người ta chưa đủ nhiều à?"
Người đàn ông hai tay đút trong ống tay áo, khom lưng, rụt cổ, trốn cũng không dám trốn, giọng điệu tủi thân: "Anh nói bà ấy cũng có nghe đâu."
Con dâu:...!
Viên Phương Cầm và Ngụy Chí Quân trong nhà đương nhiên cũng nghe thấy, nhưng không rảnh để ý tới.
Phòng Thanh Thanh cười lạnh một tiếng, nhổ toẹt một bãi nước bọt: "A phi, mất mặt c.h.ế.t đi được, lần này cả đại đội đều biết nhà ta có đứa lăng loàn trắc nết.
Nắp quan tài tổ tông nhà họ Ngụy sắp không đè nổi nữa rồi, liên lụy cả nhà đi ra ngoài không ngẩng đầu lên được.
Mang cái t.h.a.i hoang, không tìm chỗ trốn đi, xử lý đi, còn vênh váo lên.
Còn mặt mũi vác cái mặt mâm về, là tôi thì đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho rồi, lấy dây lưng quần treo cổ c.h.ế.t đi, đồ tiện nhân không biết xấu hổ, tôi phi."
Oán khí của Phòng Thanh Thanh rất lớn, cô ta vừa đẻ xong nghỉ ngơi nửa tháng đã phải dậy giặt giũ, đều là nhờ người trước mắt ban tặng, cái gì mà chị dâu cả ch.ó má, chính là đồ lòng dạ đen tối, bây giờ còn dám mang cái t.h.a.i hoang về bắt bọn họ nuôi, tranh gia sản với con cô ta.
Viên Phương Cầm bị mắng đến rách cả mí mắt, đừng nhìn cô ta mang thai, thân thủ lại rất linh hoạt.
Xông lên túm lấy tóc Phòng Thanh Thanh, vung tròn cánh tay, dùng mười hai phần sức lực, bốp bốp hai cái tát tai.
Gương mặt trắng nõn của Phòng Thanh Thanh lập tức sưng vù lên.
"A a a, con tiện nhân nuôi trai bao kia dám đ.á.n.h tao." Tiếng hét ch.ói tai vang vọng khắp sân nhỏ nhà họ Ngụy.
Làm kinh động đến con ngỗng lớn trong sân kêu quang quác, Tướng Quân dúi đầu mèo vào lòng Kiều Ngọc Uyển, tai cụp xuống như máy bay, "Chậc chậc, mắng bẩn thỉu thật, ô nhiễm lỗ tai tao rồi."
Kiều Ngọc Uyển đầy đầu vạch đen, siết c.h.ặ.t hai tay, con mèo ngu ngốc này, rốt cuộc có biết cân nặng của mình không, còn cựa quậy nữa là cô không ôm nổi đâu.
Mẹ Ngụy tự nhận đối với hai cô con dâu không nói là một bát nước giữ thăng bằng, nhưng cũng tám lạng nửa cân.
Chỉ là gần đây con dâu cả quá biết tác quái, cộng thêm mãi không có con, cán cân trong lòng bà ta từ từ nghiêng về phía con dâu út.
Bây giờ con dâu cả lại còn nuôi trai, cắm cho con trai bà ta cái sừng xanh lè.
Mẹ Ngụy hận đến mức mắt sắp lồi ra ngoài, bàn tay to thô như củ cải xông lên túm lấy tóc Viên Phương Cầm, dùng sức kéo về phía sau.
Viên Phương Cầm có ghê gớm nữa cũng không có bản lĩnh một địch hai, trực tiếp bị ngã dập m.ô.n.g.
"Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Mẹ biết rõ Cầm T.ử m.a.n.g t.h.a.i rồi, mẹ còn quật cô ấy, mẹ cứ không muốn con có người nối dõi thế sao? Mẹ rốt cuộc có phải mẹ ruột con không!" Ngụy Chí Quân tính tình có tốt nữa, cũng không chịu nổi cái này, đỏ mắt gào lên với mẹ Ngụy.
Mẹ Ngụy bị gào đến sững sờ, trong lòng như nứt ra một cái lỗ lớn, đau đớn vô cùng.
"Mẹ làm thế này là vì ai, còn không phải vì trút giận cho con..."
"Mẹ, con đã nói sớm rồi, con là của con, là của con, con ở nhà bố vợ hai đêm." Ngụy Chí Quân thực sự uất ức.
Mẹ ruột cứ khăng khăng chụp cho anh cái mũ xanh, nói thế nào cũng không nghe, mũ xanh vinh quang lắm hay sao.
Mẹ Ngụy nước mắt chảy đầy mặt, cuống đến mức vỗ đùi đen đét: "Thằng cả, con hồ đồ rồi, kết hôn bao nhiêu năm nay ở nhà con mệt muốn hỏng người cũng không mang thai, con đến nhà nó hai lần là m.a.n.g t.h.a.i luôn, trong chuyện này nếu không có người khác giúp đỡ con tin không?"
Khá lắm, Kiều Ngọc Uyển thốt lên khá lắm.
Cái này là có thể nói sao?
Là cô được phép nghe sao?
Kiều Kiến Phán xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, giật lấy Tướng Quân ôm vào lòng, vùi mặt vào lông Tướng Quân, tai lại dựng đứng lên.
Kiều Kiến Nghiệp nhe răng cười, nghe say sưa ngon lành.
Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, biểu cảm trên mặt đều trở nên đầy ẩn ý.
Quyết Quyết Chủy kích động vỗ đùi, hưng phấn gạt người chắn phía trước ra, chỉ muốn xông vào trong nhà, "Ôi trời đất ơi, thế thì chắc chắn là tìm người đàn ông khác giúp đỡ rồi."
"Trời ơi là trời, thế chẳng phải người không đẻ được là Ngụy Chí Quân? Hắn không có giống à, nhà họ Ngụy dứt khoát nhịn đi cho rồi, nuôi cho tốt, Ngụy Chí Quân cũng có người dưỡng già tống chung..."
"Hầy, thế thì Ngụy cả người ta muốn nuôi cũng là nuôi cháu trai mình, ít nhất có quan hệ huyết thống, nuôi cái t.h.a.i hoang tốn công sức, sau này lại đi nhận bố ruột thì làm thế nào."
Xã viên xem náo nhiệt trực tiếp chia thành mấy phe.
Nói cái gì cũng có.
Ngụy Chí Quân không đẻ được chiếm thắng lợi áp đảo.
Bố Ngụy nghe lời ra tiếng vào bên ngoài, trước mắt tối sầm, vừa nghĩ đến con trai mình làm rùa đen rụt đầu, hận không thể đích thân xông lên đ.á.n.h cho Viên Phương Cầm một trận tơi bời, nhưng ông ta rốt cuộc là làm bố chồng, lại im ỉm quen rồi.
Chỉ đành hận rèn sắt không thành thép đ.ấ.m vào n.g.ự.c, nước mắt già tuôn rơi.
Mẹ Ngụy càng nghe càng tức, đợi nhìn thấy Viên Phương Cầm giả vờ giả vịt kêu đau bụng, tà hỏa trong lòng mẹ Ngụy không nhịn được nữa.
Xắn tay áo phát điên xông lên cấu xé.
"Mẹ! Con thật sự là của con, bố vợ con mượn tiền, con và Cầm T.ử đều đi khám bác sĩ rồi, con uống t.h.u.ố.c viên, mang về mọi người không để ý mà thôi." Ngụy Chí Quân che chở Viên Phương Cầm trong lòng, miệng giải thích.
Viên Phương Cầm mãi không về nhà, ngoài việc không muốn hầu hạ Phòng Thanh Thanh ở cữ, lý do lớn nhất chính là để điều dưỡng thân thể.
Hai người đều có chút vấn đề, vấn đề của Viên Phương Cầm lớn hơn một chút.
Ở nhà họ Viên có bố mẹ giúp đỡ, uống t.h.u.ố.c tốn tiền cũng không ai nói gì, về nhà họ Ngụy, thì khó nói lắm.
Tiếc là, lời này anh nói rất nhiều lần, mấy người mẹ Ngụy căn bản không tin.
"Uống mấy viên t.h.u.ố.c rách là có thể mang thai, t.h.u.ố.c tiên chắc."
"Chí Quân mày tránh ra, hôm nay tao nhất định phải đ.á.n.h c.h.ế.t con tiện nhân này, cái đồ đĩ thõa đáng c.h.ế.t, hàng rách nát, không quản được cái lưng quần bông của mình, coi cả nhà chúng tao là kẻ ngốc lừa gạt, giày rách, dám vụng trộm.
Tao phi, mặt mũi tổ tông bao đời nhà họ Ngụy chúng tao đều bị nó làm mất sạch rồi.
Chí Quân mày đứng dậy, cái thằng không có giống này, bị cắm sừng còn bênh nó, tao thấy mày bị hồ ly tinh mê hoặc tâm trí rồi.
Gieo nhân nào, gặt quả nấy, đã dám vụng trộm, bị đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tự mình chịu, đ.á.n.h c.h.ế.t nó tao đền mạng cho nó..."
Mẹ Ngụy tay chân cùng sử dụng, vừa đá vừa cào, cục tức nghẹn hơn hai tháng nay, lúc này đạt đến đỉnh điểm.
Nhưng không để ý mười lần tấn công thì có tám lần bị Ngụy Chí Quân chịu đòn thay.
Đương nhiên, có lẽ đã để ý... nhưng không muốn dừng tay.
