Tn 70: Đại Lão Mạt Thế Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 12: Có Chút Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 14/04/2026 02:08
Hắn nghe mẹ nhắc đến chuyện tiền nong, thầm nghĩ phải tìm cách đòi lại tiền từ chỗ nhị tẩu để sang nhà hàng xóm đặt làm một chiếc xe lăn gỗ. Nếu không, ngay cả việc di chuyển hắn cũng thấy khó khăn, nói gì đến chuyện tìm việc khác để làm.
Cấp trên chiếu cố hắn, đã nhờ vả quan hệ để sắp xếp cho hắn công việc nhẹ nhàng nhất trong thôn là nhân viên ghi công điểm.
Hắn vốn định nhường công việc này cho Lục Miểu Miểu để cô được thảnh thơi hơn, còn mình sẽ tìm lối thoát khác. Không ngờ vừa về đến nhà đã bị chê bai, thậm chí còn sắp bị ly hôn.
Tiêu Tất An âm thầm tính toán làm sao để đòi lại tiền. Hắn vốn biết tính vị nhị tẩu này của mình, hạng người như Tỳ Hưu, ăn vào thì dễ mà nhả ra thì khó.
Miểu Miểu mở nắp chum nước, đang định múc nước thì nhìn thấy hình bóng phản chiếu trong đó, nhất thời ngẩn người.
Trong phòng ngủ ngay cả một chiếc gương cũng không có, nên cô vẫn chưa biết diện mạo của mình ra sao. Giờ nhìn kỹ lại...
Diện mạo này thật sự giống hệt cô thời trẻ.
Khuôn mặt trái xoan trắng nõn, đôi mắt to tròn long lanh, đôi môi anh đào đỏ hồng, chiều cao cũng tương đương với kiếp trước.
Chỉ có điều trên gò má mịn màng có vài vết cào nhẹ, nhờ uống nước linh tuyền nên sẹo đã mờ đi nhiều.
Có lẽ đây là vết tích từ trận xô xát với vị nhị tẩu kia vào ngày hôm qua.
Vẫn là khuôn mặt của mình thì tốt hơn, Lục Miểu Miểu vui vẻ ngắm nghía bên này bên kia. Ông trời cũng không tệ, dù sao cứ phải đối diện với một khuôn mặt xa lạ thì thật khó thích nghi.
Cô nhanh nhẹn rửa mặt mũi tay chân, rồi quay sang gọi với một tiếng về phía cô muội chồng Tiêu Tiểu Thảo – người nãy giờ vẫn lẳng lặng ngồi xuống cạnh Tiêu Tất An với vẻ mặt đầy cảnh giác.
"Tiêu Tiểu Thảo, lại đây bưng nước cho huynh của muội rửa tay."
Cô vốn dĩ chưa bao giờ hầu hạ ai, nên tự nhiên sẽ sai bảo người khác. Trong lúc vô tình, cô lại dùng đến giọng điệu lạnh lùng, cứng nhắc khi ra lệnh cho cấp dưới ở kiếp trước.
Tiêu Tất An khẽ cau mày, cảm thấy thái độ sai bảo người khác của cô có chút không ổn, nhất là đối với người nhà.
Hắn đang định nói không cần, mình có thể tự đi rửa, nhưng lại chạm vào đôi chân không thể cử động của mình.
Ánh mắt hắn chợt tối sầm lại, giờ đây ngay cả việc rửa tay hắn cũng phải cần người hầu hạ!
"Vâng!" Lúc này Tiêu Tiểu Thảo đã ngoan ngoãn đứng dậy đi bưng nước.
Vì từ nhỏ đã bị dân làng mắng là con của kẻ ngốc và kẻ què, nên tính cách muội ấy có phần tự ti. Một đứa trẻ mười mấy tuổi đầu mà lúc nào cũng cúi gầm mặt, chẳng mấy khi mở miệng nói chuyện.
Ngoài cha mẹ và Tiêu Tất An ra, muội ấy không mấy thân thiết với những người khác trong nhà.
Nhưng cũng phải thôi, thử hỏi ai lại muốn thân thiết với những kẻ suốt ngày sai bảo mình như chong ch.óng, trừ phi kẻ đó là người thích bị ngược đãi.
Lục Miểu Miểu đưa chậu nước đã múc sẵn cho cô bé, sau đó đi tới ngồi xuống bậc đá cạnh Tiêu Tất An, nhìn Tiểu Thảo cẩn thận bưng chậu nước đến trước mặt huynh trưởng.
Tiêu Tất An nhìn Lục Miểu Miểu với ánh mắt phức tạp, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Hắn nghĩ tốt nhất không nên nói những chuyện này trước mặt trẻ con, để lát nữa nói chuyện riêng với Lục Miểu Miểu sau. Tiểu Thảo là người nhà chứ không phải người hầu, cô không nên ra lệnh cho muội ấy một cách đương nhiên như vậy.
"Huynh rửa xong rồi, cảm ơn Tiểu Thảo nhé. Muội cũng mau đi rửa ráy đi, sắp được ăn cơm rồi."
Bàn tay thon dài của Tiêu Tất An dịu dàng xoa lên mái tóc khô xơ của Tiểu Thảo, nhẹ giọng nói với muội ấy.
Tiểu Thảo lập tức ngượng ngùng bưng chậu nước chạy đi tưới cho đám rau nhỏ ở sau vườn.
Nước sinh hoạt của họ đều phải gánh từ giếng công cộng ở đầu phía đông làng, trong khi nhà họ lại ở phía tây, quãng đường khá xa. Vì thế, nước rửa mặt, rửa tay thường được giữ lại để mang ra tưới đất.
Lục Miểu Miểu nhìn khoảng đất ướt nước cách đó không xa, chỉ biết ngán ngẩm nhìn trời. Trời mới biết là cô thật sự không nhớ có quy tắc tiết kiệm nước như vậy.
Lục Miểu Miểu lúng túng liếc nhìn Tiêu Tất An, ai ngờ đúng lúc chạm phải ánh mắt sâu thẳm của hắn. Nhìn thấy hình bóng mình trong đôi mắt ấy, tim cô chợt dâng lên một cảm giác thẹn thùng khó tả!
Tiêu Tất An cũng ngẩn người, nhìn đôi mắt to tròn linh động của cô mà nhất thời thoáng thẫn thờ. Một tia kinh diễm lướt qua mắt hắn, nhưng hắn nhanh ch.óng thu lại tâm thần.
Hắn thản nhiên quay đầu nhìn vào bếp, thấy nhị tẩu Liễu Tuệ Phương đang bận rộn tíu tít cùng cậu con trai đang phụ nhóm lửa. Hắn thấy hơi lạ, nhị tẩu từ khi nào lại chăm chỉ thế này, bình thường toàn chỉ tay năm ngón sai mẹ hoặc đại tẩu nấu cơm thôi mà.
Tiêu Tiểu Thảo đã cất chậu xong, muội ấy cúi gầm mặt đi đến bên kia của Tiêu Tất An rồi lặng lẽ ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, một tràng tiếng sôi bụng đã phát ra từ cái dạ dày của muội ấy.
Thời đại này người không đủ ăn quá nhiều, mà nhà họ Tiêu người có thể xuống đồng làm việc thì ít, người ăn thì nhiều.
Cả gia đình lớn đều dựa vào tiền phụ cấp của Tiêu Tất An mới không bị c.h.ế.t đói, nhưng để ăn no mặc ấm thì là chuyện không tưởng.
"Tiểu Thảo, đói rồi sao? Chờ một chút nữa là được ăn cơm rồi." Tiêu Tất An nhẹ giọng an ủi muội muội.
Tiểu Thảo thẹn thùng dùng hai tay ôm bụng, đầu càng cúi thấp hơn, chỉ khẽ "vâng" một tiếng coi như trả lời.
Đúng lúc này, như một phản ứng dây chuyền, bụng của Tiêu Tất An cũng bắt đầu đ.á.n.h trống reo hò.
Lục Miểu Miểu thấy vậy, nghĩ bụng mình cũng nên làm gì đó cho hợp bầy, thế là cô liền "ợ, ợ" liên tiếp hai cái thật to.
Hả... cái này thật sự không phải ý định ban đầu của cô!
Lục Miểu Miểu vuốt lại mái tóc dài để che giấu sự lúng túng. Đối mặt với biểu cảm khó nói của Tiêu Tất An, cô vờ như không có chuyện gì mà bảo:
"Cái miệng của tôi nó thấy đói thôi! Hì hì!"
Dù sao cô không thấy ngại thì người ngại sẽ là người khác.
Vừa nói, cô vừa móc từ trong túi ra mấy viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, tự mình bóc một viên bỏ vào miệng trước.
Cô đặc biệt thích đồ ăn vặt. Kiếp trước vừa tròn mười tám tuổi cô đã được người cha giàu có nhận về nhà, chỉ hai ngày sau đó cô đã thức tỉnh dị năng không gian.
Lúc đó cô cảm thấy đó là điềm báo của ông trời, nên đã điên cuồng quẹt thẻ của cha mình để mua sắm đủ loại vật tư: gạo, bột mì, trái cây, rau củ, thịt thà... trong đó đồ ăn vặt chiếm một phần rất lớn.
Đến khi không còn gì để mua nữa thì mạt thế ập đến. Cô có thể sống tiêu d.a.o tự tại trong thời mạt thế, ngoài việc bản thân có thực lực mạnh mẽ ra, thì cũng nhờ vào việc chuẩn bị vật tư đầy đủ.
Cô tận hưởng vị kẹo sữa với vẻ mặt thỏa mãn, sau đó lấy ra một viên đưa cho Tiêu Tất An, nhiệt tình quảng cáo món khoái khẩu của mình.
"Cho huynh này, cái này vị sữa đậm đà lắm, cực kỳ ngon luôn."
"Huynh không thích ăn đồ ngọt, cô cứ giữ lấy mà ăn!"
Thực ra khi lớp giấy kẹo vừa bóc ra, Tiêu Tất An đã ngửi thấy một mùi sữa thơm dịu, chắc hẳn đây là loại kẹo rất đắt tiền. Hắn vội vàng lắc đầu từ chối.
Lục Miểu Miểu liếc hắn một cái, nhanh tay bóc lớp giấy bóng, động tác dứt khoát bóp lấy cằm hắn. Trước khi hắn kịp phản ứng, cô đã nhét viên kẹo vào miệng hắn.
Kế đó, cô nhìn Tiêu Tất An đang ngơ ngác mà nở nụ cười tinh quái:
"Hừ, không thích cũng phải ăn. Từ nay về sau, những gì vợ huynh thích thì huynh cũng phải thích theo, lêu lêu!" Nói xong, cô còn nghịch ngợm thè lưỡi làm mặt quỷ với hắn.
Ngậm viên kẹo trong miệng, trong lòng Tiêu Tất An bỗng dâng lên một tia ngọt ngào lạ lẫm.
"Cảm ơn! Huynh nếm được vị rồi, rất ngon. Để Tiểu Thảo nếm thử với!"
Hắn vừa nói vừa định lấy viên kẹo trong miệng mình ra cho Tiêu Tiểu Thảo.
Trong cái thời đại vật tư thiếu thốn này, ở nông thôn, một viên kẹo mà mười mấy đứa trẻ chia nhau mỗi đứa l.i.ế.m một miếng cho ngọt miệng là chuyện thường tình, hiếm có ai chê bai đó là đồ người khác đã ăn qua.
