Tn 70: Đại Lão Mạt Thế Vả Mặt Cực Phẩm - Chương 208: Mau Đến Lôi Lão Triệu Đi
Cập nhật lúc: 17/04/2026 03:09
Sáng sớm hôm sau, Lục Miểu Miểu đi nhờ xe của Âu Dương Duệ đến trường.
"Tối qua huynh nhận được tin, cô gái đã hại Tiểu Tuyết và Kim Mẫn vì bị đe dọa nên sẽ được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng sẽ bị đuổi học và trả về địa phương!"
Âu Dương Duệ siết c.h.ặ.t vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng nói bình tĩnh nhưng sắc mặt vô cùng u ám: "Lục đội, huynh đã bàn với Kim Diệp rồi, hai huynh trưởng cũng muốn làm chút gì đó cho muội muội của mình!"
"Được, tôi sẽ không can thiệp nữa!" Lục Miểu Miểu hiểu ý của anh nên dứt khoát đồng ý. Vốn dĩ đây là chuyện riêng của gia đình họ, cô nhúng tay vào một phần vì hai cô gái đó là bạn cô, phần nữa là vì căm ghét những kẻ tùy tiện ức h.i.ế.p phụ nữ.
"Cảm ơn Lục đội, thực sự cảm ơn cô!"
Âu Dương Duệ dừng xe lại, người đàn ông vốn kiên cường cứng rắn bỗng gục xuống vô lăng thầm lặng rơi lệ. Suốt cả đêm qua, trong đầu anh luôn hiện lên hình ảnh yếu ớt với đầy vết thương trên người của muội muội. Muội muội lương thiện thuần khiết của anh tại sao lại phải chịu t.h.ả.m cảnh như vậy!
Lục Miểu Miểu không lên tiếng an ủi, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh anh. Con người mà, những cảm xúc tiêu cực luôn cần được giải tỏa ra ngoài, nếu không sẽ suy sụp mất.
"Khóc xong rồi thì tôi đi đây, chúc huynh mọi việc thuận lợi, mã đáo thành công!"
Lục Miểu Miểu thấy anh đã bình tĩnh lại liền dứt khoát mở cửa xe, quay người rời đi.
"Lục đội, sau này chỉ cần cô cần đến tôi, Âu Dương Duệ tôi tuyệt đối không từ nan. Lời hứa này có hiệu lực cả đời, với điều kiện là tôi còn sống!"
Âu Dương Duệ nhìn theo bóng lưng Lục Miểu Miểu, do dự một chút rồi nhảy xuống xe, đuổi theo cô, vô cùng nghiêm túc cúi người 90 độ vái ba vái.
Lục Miểu Miểu: ... "Vái ba vái? Âu Dương Duệ, huynh định tiễn tôi về nơi chín suối đấy à?" Khóe miệng Lục Miểu Miểu giật điên cuồng, chồng con cô vẫn còn ở thế giới này, cô chưa muốn đi đâu!
"Ờ... ờ... tôi xin lỗi, tôi..."
Âu Dương Duệ ngượng chín mặt, gãi gãi sau gáy, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào!
"Ha ha ha, được rồi, đừng tôi tôi anh anh nữa! Đùa huynh chút thôi, tôi hiểu ý huynh mà. Tôi sẽ ghi nhớ lời này, lúc nào cần sẽ tìm huynh làm việc sau nhé, tạm biệt!" Lục Miểu Miểu không nhịn được cười, vẫy vẫy tay với anh rồi quay người hiên ngang rời đi!
"Lục đội! Lục Miểu Miểu! Miểu Miểu!" Âu Dương Duệ khẽ gọi tên cô một tiếng, sau đó sực tỉnh, tự tát mình một cái thật mạnh rồi lên xe rời đi.
Người đi đường: "..." Cái tình huống gì vậy trời!
Lục Miểu Miểu gác lại kế hoạch tiêu diệt Giả thư ký, sau khi tan học liền phi như bay về nhà. Một đêm không gặp Tiêu Tất An và lũ trẻ rồi, nhớ quá đi mất!
"Tiêu Tất An, em về rồi đây. Hai ngày nay xảy ra vài chuyện, em kể cho anh nghe nhé! Âu Dương Văn Tuyết và Kim Mẫn gặp chuyện không may, em đã báo thù cho họ rồi. Tối nay vốn định giải quyết sạch sẽ lũ người đó, nhưng hai huynh trưởng của họ muốn tự tay báo thù nên em không nhúng tay vào nữa! Anh sẽ không trách em vì hôm qua không về nhà đúng không?"
Lục Miểu Miểu nằm bò lên n.g.ự.c Tiêu Tất An nũng nịu.
"Tiêu Tất An, bao giờ anh mới tỉnh lại đây, nước linh tuyền uống lâu như vậy mà dường như chẳng có tác dụng gì cả!
Nhưng mà da mặt anh được chăm sóc kỹ nên ngày càng trắng ra đấy, ha ha, đừng để đến lúc tỉnh lại soi gương rồi lại hỏi em 'thằng mặt trắng' này là ai nhé, lúc đó thì hài hước lắm!
Các con của chúng ta được mẹ nuôi mát tay nên vừa mập vừa khỏe, chân tay chúng cứ như củ sen vậy, từng ngấn một trông yêu lắm!"
Lục Miểu Miểu ríu rít kể chuyện gia đình cho anh nghe, sau đó lại nói: "Đợi thời gian tới khi hai cô bé kia khỏe hơn một chút, ba nhà chúng ta hẹn nhau đi cắm trại nhé, anh cũng lâu lắm rồi chưa được ra ngoài chơi!"
Một mình Lục Miểu Miểu nói chuyện cũng thấy rất vui vẻ, chỉ cần ở bên cạnh Tiêu Tất An, dù không có sự hồi đáp cô vẫn có thể nói liên tục thật lâu không dứt!
"Đúng rồi, anh còn nhớ Âu Dương Duệ không, chính là cái anh chàng đẹp trai mà em kể với anh là người tiếp quản vị trí của em ấy. Hôm nay huynh ấy cư nhiên lại vái em ba vái, làm em hú hồn, em còn chưa muốn đi gặp Diêm Vương đâu, em không nỡ xa cha con anh!"
Tiêu Tất An vốn đang bất động, khi nghe Lục Miểu Miểu nhắc đến Âu Dương Duệ với giọng điệu vui vẻ, ngón tay anh bỗng nhiên khẽ động đậy, dường như muốn nỗ lực thoát khỏi bóng tối nhưng bất lực. Chút cử động đó diễn ra quá nhanh khiến Lục Miểu Miểu không để ý, mà dù có thấy cô cũng chẳng quá bận tâm, vì hơn một năm nay tình trạng này đã xảy ra rất nhiều lần rồi!
Ngày hôm sau, Lục Miểu Miểu vừa đến cửa lớp đã bị Triệu Anh Hùng chặn lại. Nhìn vẻ mặt cười nịnh bợ của Triệu Anh Hùng, radar của Lục Miểu Miểu lập tức cảnh báo: Nụ cười này có gì đó sai sai!
"Lãnh đạo, có chuyện gì vậy? Việc tuyển nữ binh có vấn đề gì à?"
Lục Miểu Miểu và Triệu Anh Hùng tìm một chỗ yên tĩnh, trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
"Phía nữ binh tiến triển rất thuận lợi, việc dựng bãi tập cũng đang được tiến hành suôn sẻ, chờ chuẩn bị xong xuôi hết là có thể bắt đầu tuyển quân.
Điều tôi muốn nói là chuyện khác cơ. Tiểu Lục này, cô nói xem cô nghỉ ngơi cũng lâu rồi, có muốn hoạt động gân cốt một chút không?"
Triệu Anh Hùng cười hì hì, xoa xoa hai bàn tay vào nhau.
"Không!"
Lục Miểu Miểu từ chối không một chút do dự.
"Ái chà, đừng từ chối nhanh thế chứ, cô cứ coi như đang ngồi tán gẫu với tôi đi, nghe tôi nói hết rồi hãy quyết định xem có giúp hay không!"
Triệu Anh Hùng đoán trước Lục Miểu Miểu sẽ từ chối, nhưng không ngờ cô lại từ chối phũ phàng đến thế!
"Tôi không nghe đâu. Lãnh đạo, khi nào tuyển tân binh thì ông hãy tìm tôi, còn từ giờ đến lúc đó chúng ta đừng gặp mặt nhau nữa thì hơn!"
Lục Miểu Miểu nói xong liền đứng dậy định chuồn lẹ, nếu không lão Triệu lại lôi đại nghĩa quốc gia ra giảng giải cho cô nghe cho mà xem!
"Này này, cô đợi chút đã! Có một nhóm người nước ngoài bí mật lẻn vào nước ta, đ.á.n.h cắp một lượng lớn cổ vật và đang chuẩn bị vận chuyển ra nước ngoài! Có người đã phát hiện ra dấu vết của chúng ở vùng biên giới phía Tây Nam, nhưng vẫn chưa bắt được. Điều chắc chắn duy nhất là chúng có lẽ vẫn chưa ra khỏi biên giới, phía bên kia đang yêu cầu chúng ta chi viện! Tôi ấy à, tôi đã giành lấy nhiệm vụ này về rồi!"
"Chắc chắn là có lẽ vẫn chưa ra khỏi biên giới? Ông nói cái kiểu gì thế? Hơn nữa, ông giành được nhiệm vụ thì cứ để người trong đội đi thực hiện là được, chắc chắn có người muốn đi mà, mắc gì cứ phải tìm tôi!"
Lục Miểu Miểu cạn lời, rồi sực nghĩ đến một khả năng, cô gặng hỏi: "Lão Triệu, ông đừng nói với tôi là ông lấy danh nghĩa của tôi để cướp nhiệm vụ đấy nhé!"
"Đúng thế, quả nhiên đồng chí Tiểu Lục hiểu tôi nhất! Ai bảo dưới trướng tôi có quân tinh nhuệ cơ chứ. Tôi vừa lôi cô ra một cái là chẳng ai dám giành với tôi nữa luôn, ha ha ha, cô thấy mình hữu dụng chưa kìa!"
Triệu Anh Hùng sau phút chốc chột dạ thì chỉ còn lại vẻ đắc ý, hận không thể vểnh đuôi lên tận trời!
Lục Miểu Miểu: "..." Ai đó làm ơn lôi cái lão ngốc này đi giùm tôi với!
Gợi ý truyện mới (Ai không thích có thể lướt qua)
Sau Khi Bị Mẹ Ruột Dìm Xuống Hồ, Thiên Kim Hầu Phủ Trở Nên Điên Cuồng
Thể loại: Xuyên không, Hiện đại xuyên cổ đại, Phục thù, Vả mặt, Nữ cường, Sức mạnh vô song, Không gian trạch đấu, Sủng lẫn nhau, Cường cường.
Thẩm Hàm Hi, một thủ lĩnh sát thủ hiện đại vừa mới giải nghệ, đang chuẩn bị hưởng thụ cuộc sống nghỉ hưu an nhàn với khối tài sản khổng lồ. Nào ngờ du thuyền phát nổ, xác không còn một mảnh, linh hồn xuyên vào thân xác của đích nữ Hầu phủ vừa bị chính mẹ ruột dìm xuống hồ.
Sát thủ m.á.u lạnh tái sinh, hãy xem cô làm thế nào để lật ngược tình thế, tiêu diệt kẻ thù để báo thù rửa hận cho nguyên chủ.
Ai ngờ trên đường báo thù, vì muốn hồi sinh hồ ly cứu mạng mà cô phải ép mình làm người lương thiện, cuối cùng cô lại leo lên đỉnh cao danh vọng!
