Tn 70: Đại Tiểu Thư Hào Môn - Chương 227: Bữa Cơm Bồi Bổ Đặc Biệt Dành Cho Hứa Bái Tích

Cập nhật lúc: 26/04/2026 11:27

Thân Minh Hồ kéo ghế ra, vô tư lự ngồi xuống.

Thân Vân Ly kinh ngạc nói:"Liệp Liệp, lát nữa con cũng ăn cơm ở đây?"

Thân Minh Hồ cuối tuần ở nhà, có thể xuống ăn một bữa cơm đã coi như không tồi rồi, đặc biệt là hôm nay Hứa Bái Tích sẽ qua.

Thân Minh Hồ gật đầu, kịch hay lát nữa sao cô có thể bỏ lỡ chứ, sắc mặt của Hứa Bái Tích nhất định rất đặc sắc.

Thân Vân Ly lập tức cười nở hoa rồi, hướng Kiều Hướng Bình nháy nháy mắt, bà đã nói mà, mọi chuyện đều sẽ tốt lên, đừng vội, bọn họ đừng can thiệp quá nhiều, hai người trẻ tuổi tự mình sẽ mài giũa.

Đây không phải là tốt lên rồi sao, Thân Minh Hồ lại bằng lòng gặp Hứa Bái Tích rồi, còn không để ý cùng anh ngồi chung bàn ăn cơm.

Quan trọng hơn là, nếu không phải Giáo sư Trương lén lút nói cho, bà còn không biết Thân Minh Hồ vội vàng muốn có con như vậy, nhìn một cái là biết không ít lần lén lút tiếp xúc với Hứa Bái Tích, nếu không sẽ không trực tiếp đi tư vấn chuyện thụ tinh ống nghiệm.

Mặc dù Hứa Bái Tích chưa từng ngủ lại trong nhà, nhưng bên Hoa Thanh Thân Minh Hồ chính là có nhà, tệ hơn nữa hai người cũng có thể đến nhà khách làm ầm ĩ một trận.

Dù sao Thân Vân Ly và Kiều Hướng Bình một chút cũng không nghi ngờ, hơn nữa bọn họ cũng sẽ không chằm chằm vào những chuyện này của Thân Minh Hồ và Hứa Bái Tích.

Có thể thấy Thân Minh Hồ đã cởi bỏ được không ít khúc mắc rồi. Thân Vân Ly và Kiều Hướng Bình nghĩ thôi cũng vui vẻ.

Chỉ là Hứa Bái Tích hình như hơi tốt mã giẻ cùi.

Hứa Bái Tích xách hai nải chuối bước vào nhà, giương mắt nhìn, nhìn thấy Thân Minh Hồ an an tĩnh tĩnh ngồi trên ghế ăn, không khỏi ngẩn người.

Thân Vân Ly thân thân thiết thiết kéo anh vào, nhìn trái cây anh xách theo, rất vui vẻ nói:"Mẹ đang muốn ăn chuối đây, Bái Tích con liền mang đến rồi."

Hứa Bái Tích vội hoàn hồn lại, cười cười, anh kinh ngạc phát hiện hôm nay Thân Vân Ly đặc biệt nhiệt tình, tâm trạng đặc biệt tốt, không biết một mình Thân Vân Ly, ánh mắt Hứa Bái Tích lần lượt lướt qua trên mặt Kiều Hướng Bình, dì Hồ.

Cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp an nhiên của Thân Minh Hồ không nhúc nhích, Thân Vân Ly cũng không gọi anh tỉnh, vẻ mặt tươi cười đẩy anh vào phòng ăn, ấn anh ngồi xuống.

"Nào, ăn nhiều một chút, hải sâm này tốt." Thân Vân Ly liên tục gắp thức ăn cho Hứa Bái Tích, hai con hải sâm to bằng hai ngón tay trong bát, đều sắp chứa không nổi nữa rồi.

"Đúng, ăn nhiều hải sâm một chút, thịt cừu này cũng không tồi, bổ khí huyết, là cừu sống vận chuyển từ Nội Mông qua, nào Bái Tích gặm mấy khúc."

Đây là giọng của Kiều Hướng Bình.

Ngay cả dì Hồ cũng bưng cho anh một bát canh gà sắp tràn ra ngoài, cười híp mắt nói:"Đồng chí Hứa, trong canh gà này bỏ một củ nhân sâm mười năm tuổi, hầm sáu tiếng đồng hồ, cậu phải uống nhiều một chút."

Dường như những món ăn này bọn họ không chuẩn bị ăn, toàn bộ là chuẩn bị cho anh.

Thực ra Hứa Bái Tích mặc dù trong bụng thiếu nước béo, nhưng anh không thích dầu mỡ, thích ăn uống thanh đạm.

Nhưng ngồi trong phòng ăn nhà Thân Minh Hồ, anh mày cũng không nhíu một cái, liền đem món ăn vừa ăn liền đầy miệng dầu mỡ gắp vào trong miệng, vừa nhai kỹ nuốt chậm, vừa nhìn Thân Minh Hồ.

Thầm nghĩ, Thân Minh Hồ chắc hẳn sẽ không ở lúc khách chưa ăn xong, rời khỏi bàn đi.

Thân Minh Hồ rủ mày mắt, ăn đĩa cần tây xào hạt điều trước mặt, Hứa Bái Tích này cũng quá ngây ngô rồi đi, lẽ nào anh không phát hiện ra những món ăn này có gì không đúng sao?

Cô cũng không tin Hứa Bái Tích thân là nam đồng chí, đặc biệt là trong ký túc xá, bạn cùng phòng chưa từng nói với anh "chuyện cười" giữa đàn ông với nhau.

Sách Hứa Bái Tích đọc rất tạp, thực ra không cần những người đồng giới lớn tuổi hơn anh nói, anh cũng biết cái gì là đồ vật tráng dương.

Chẳng qua lúc này, anh chỉ mải ngắm nhìn Thân Minh Hồ, tâm thần nhộn nhạo, kiến thức gì cũng không nhớ ra nổi nữa, anh thậm chí không cảm thấy thức ăn trong miệng dầu mỡ.

Kiều Hướng Bình nhìn Hứa Bái Tích ăn từng miếng từng miếng thức ăn bổ tinh huyết, hài lòng gật đầu sau đó, đưa tay chỉ nói:"Bái Tích, lát nữa con nhớ đem chai rượu này mang đi, trước khi ngủ uống một ly nhỏ."

Hứa Bái Tích nhìn về phía chai rượu màu vàng đất bày ở cuối bàn, lớn bằng bình nón, miệng chai buộc dây thừng và vải đỏ.

Thấy Hứa Bái Tích sắc mặt chần chừ, Kiều Hướng Bình giải thích nói:"Rượu này mặc dù không phải từ xưởng rượu làm ra, nhưng cũng không phải là rượu linh tinh gì, là rượu sâm, yên tâm uống."

Nếu là rượu ngâm động vật tạp nham gì đó, ông có thể để Hứa Bái Tích uống sao, lỡ như uống hỏng rồi, con gái làm sao bây giờ? Thân Minh Hồ còn đang đợi muốn có con đấy.

Hứa Bái Tích khẽ lắc đầu, liếc Thân Minh Hồ một cái, mới nói:"Ba, con không biết uống rượu."

Thuốc lá còn có thể xốc lại tinh thần, rượu uống rồi có thể làm gì? Anh tự nhiên đối với rượu không có hứng thú lớn bằng t.h.u.ố.c lá, luôn muốn học một chút.

Sau khi nói xong, thấy Thân Minh Hồ sắc mặt không đổi, Hứa Bái Tích âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Kiều Hướng Bình cười híp mắt nói:"Không sao, rượu này nồng độ thấp, không biết uống rượu cũng không sao, có thể coi như nước ngọt mà uống."

Thân Minh Hồ kìm lòng không đậu khẽ cười một tiếng, nghe thấy cô cười rồi, Hứa Bái Tích lập tức cười nâng cao âm lượng nói:"Vậy được ba, con nghe ba."

Thân Vân Ly ôn ôn nhu nhu nói:"Nếu uống hết rồi, lại tìm ba con lấy."

Hứa Bái Tích sửng sốt, rất nhanh gật đầu.

Một bữa cơm, ăn đến hòa hòa lạc lạc, Thân Minh Hồ không mạc danh kỳ diệu nổi giận, cảm xúc luôn rất ổn định.

Sau bữa cơm, Kiều Hướng Bình cùng Hứa Bái Tích vừa uống trà, vừa đ.á.n.h cờ vây.

Thân Minh Hồ thì ra khỏi cửa nhà, không biết lại đi nhà nào chơi rồi.

Đánh bốn ván cờ, Kiều Hướng Bình chịu không nổi nữa, ngáp liên tục, Thân Vân Ly viết xong bài văn từ thư phòng đi ra thấy ông như vậy, vội vàng bảo ông về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Lại đối với Hứa Bái Tích thúc giục, bảo anh cũng mau ch.óng về phòng nằm một lát.

Tầng một có chừa lại một căn phòng, để Hứa Bái Tích lúc qua đây nghỉ ngơi.

Hứa Bái Tích bề ngoài nhận lời gật đầu, nhưng sau khi dọn dẹp xong bàn cờ, lại đứng trước cửa sổ, không chớp mắt chằm chằm nhìn ra ngoài tường viện.

Thân Minh Hồ mặc áo khoác len cashmere có mũ màu tím nhạt, chải kiểu tóc từng xuất hiện trong phim Pháp, trên mặt treo ý cười văn nhã nhàn nhạt, ánh nắng đầu đông rải rác, trên khuôn mặt rạng rỡ xinh đẹp kia của cô, mang theo tia sáng vụn vặt.

Hứa Bái Tích trên mặt kìm lòng không đậu lộ ra một nụ cười vui sướng phát ra từ tận đáy lòng, nhưng đảo mắt nhìn, bên cạnh Thân Minh Hồ đi theo một người đàn ông trẻ tuổi mày rậm mắt to, cao lớn đĩnh đạc.

Nhìn dáng vẻ tuổi tác của người này sẽ không vượt quá hai mươi lăm tuổi, bước đi như tùng bách, mặc một chiếc áo khoác dạ màu đen, trên tay xách một chiếc túi hành lý màu xanh quân đội, phong trần mệt mỏi, cũng không che giấu được khí chất trác việt của anh ta.

Anh ta thần tình vô cùng chăm chú nhìn Thân Minh Hồ, ánh mắt thâm thúy lại dịu dàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70: Đại Tiểu Thư Hào Môn - Chương 227: Chương 227: Bữa Cơm Bồi Bổ Đặc Biệt Dành Cho Hứa Bái Tích | MonkeyD