Tn 70: Đại Tiểu Thư Hào Môn - Chương 283: Thân Minh Hồ Nhập Viện Mổ Ruột Thừa
Cập nhật lúc: 26/04/2026 17:43
Khoảnh khắc này, Hứa Bái Tích cảm thấy mình bị ù tai rồi.
Ánh nắng buổi chiều từ cửa kính xe hắt vào, rơi trên những ngón tay thon dài của Hứa Bái Tích, rơi trên chiếc nhẫn bạch kim của anh, khúc xạ ra một tia sáng ch.ói mắt, trước đây Hứa Bái Tích đều vừa ngồi xe, vừa xoay chiếc nhẫn cưới trên tay, đầu óc lại nghĩ đến kế hoạch công việc trong tháng tới.
Nhưng bây giờ anh lại không có tâm trạng này nữa, giây tiếp theo anh nôn nóng nhìn tình trạng giao thông, giây trước đó lại giục tài xế "nhanh lên, nhanh lên chút nữa".
Lúc Hứa Bái Tích đến ngoài phòng bệnh, Dì Hồ và Tiểu Hạ đang nói gì đó với bác sĩ, đều là biểu cảm thở phào nhẹ nhõm, hướng đến tình hình bác sĩ dặn dò không nghiêm trọng.
Hứa Bái Tích chạy tới, lập tức hỏi:"Minh Hồ bây giờ tình hình thế nào rồi?"
Hứa Bái Tích hỏi rất gấp gáp, ánh mắt chằm chằm nhìn Dì Hồ, ánh mắt vô cùng hung dữ.
Dì Hồ nuốt nước bọt nói:"Hôm nay Minh Hồ dậy không ăn gì cả, chỉ uống một cốc nước đá rồi ra cửa, lúc lái xe thì đau bụng, con bé liền lái xe lên bồn hoa ven đường, thật ra không bị t.a.i n.ạ.n xe, bác sĩ chỉ nói là viêm ruột thừa."
Hứa Bái Tích thất thố gầm gừ:"Không phải nói, bảo mọi người canh chừng cô ấy ăn sáng sao?"
Dì Hồ không nói gì, im lặng nhìn Hứa Bái Tích: Tôi canh chừng, cũng không thể nhét thức ăn vào miệng Minh Hồ được, con bé không ăn tôi có cách nào.
Hứa Bái Tích nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, lại rất nhanh buông ra.
Thân Minh Hồ viêm ruột thừa, bác sĩ đề nghị mổ, phẫu thuật nhỏ, kỹ thuật vô cùng thành thục, Hứa Bái Tích hoàn toàn không cần lo lắng.
Nhưng Hứa Bái Tích mang dáng vẻ Thân Minh Hồ mắc bệnh nan y, đuổi theo bác sĩ hỏi không ngừng, còn gọi điện thoại đi tư vấn bác sĩ của các bệnh viện khác.
Thân Minh Hồ không ăn sáng, có thể lập tức tiến hành gây mê và phẫu thuật.
Lúc Thân Minh Hồ tỉnh lại, tác dụng của t.h.u.ố.c mê vẫn chưa biến mất, cô nhìn Hứa Bái Tích đang lau mồ hôi hột cho cô, trong mắt lóe lên sự chán ghét, Hứa Bái Tích liền giao khăn tay cho Dì Hồ, dời vị trí.
Thân Minh Hồ lại nhắm mắt lại, sau khi mở mắt ra lần nữa, liền không còn nhìn thấy Hứa Bái Tích nữa.
Y tá trưởng từ phòng bệnh đi ra, cô ấy nhìn thấy Hứa Bái Tích đang đứng bên cạnh ghế dài, vội vã bước đến trước mặt anh, cẩn thận từng li từng tí nói:"Chủ nhiệm Hứa, có thể phiền anh xuống tầng hai, lấy đơn t.h.u.ố.c nước của cô Thân một chút được không?"
Lần đầu tiên gặp mặt Hứa Bái Tích, y tá trưởng đã nhận ra Hứa Bái Tích lừng danh trên bản tin.
Cô ấy nào dám sai bảo Hứa Bái Tích chạy vặt lấy đồ, nhưng bây giờ tình hình khẩn cấp, bệnh nhân phòng bệnh bên cạnh xảy ra chút vấn đề, cô ấy phải đi xử lý trước.
Giây tiếp theo, y tá trưởng liền phát hiện Hứa Bái Tích mặt không cảm xúc rất dễ nói chuyện, anh nhanh ch.óng gật đầu, liền động tác nhanh nhẹn chạy xuống lầu.
Không chỉ vậy lúc lấy đơn t.h.u.ố.c nước đưa cho cô ấy pha t.h.u.ố.c, Hứa Bái Tích còn ôn hòa nói, có việc gì cứ mở miệng nhờ anh.
Thế là một buổi tối, Hứa Bái Tích nhậm lao nhậm oán chạy lên chạy xuống.
Ngày xuất viện, Thân Minh Hồ ngồi khoanh chân trên giường bệnh, ăn chuối, Dì Hồ đi làm thủ tục xuất viện, Tiểu Hạ thì mang đồ dùng cá nhân của Thân Minh Hồ ra xe.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Thân Minh Hồ giật mình, trong thời gian nằm viện, ngoài Dì Hồ, Tiểu Hạ, bác sĩ và y tá, cô chưa từng gặp bất kỳ ai khác.
Cô có bao nhiêu bạn bè ở Hải Thành như vậy, lại không có một ai đến bệnh viện thăm cô, Thân Minh Hồ cảm thấy mình làm người không đến mức thất bại như vậy chứ?
Thấy dáng vẻ hoài nghi nhân sinh của Thân Minh Hồ, Dì Hồ mới nói cho cô biết, Hứa Bái Tích đã giấu giếm chuyện cô bị bệnh làm phẫu thuật rồi.
Hứa Bái Tích nhất định là đang trả thù cô, cô không muốn nhìn thấy anh, anh liền không cho cô gặp bạn bè.
Vậy lúc này sao lại có người gõ cửa? Thân Minh Hồ ngước mắt nhìn, liền thấy một nữ bác sĩ thanh lãnh tri thức.
Nữ bác sĩ sững sờ, bỗng cười nhạt, từ từ bước vào.
"Chào cô, tôi là bác sĩ nha khoa của Tinh Tinh."
Thân Minh Hồ bừng tỉnh đại ngộ "ồ" một tiếng, sau đó cười chào hỏi:"Bác sĩ Trương đúng không? Mời ngồi, có muốn ăn nho không?"
Nữ bác sĩ khẽ lắc đầu, xua tay nói:"Xem ra Tinh Tinh từng nhắc đến tôi với cô?"
Thân Minh Hồ cười hòa nhã,"Vâng, Tinh Tinh rất thích cô."
Nữ bác sĩ gật đầu nói:"Tôi cũng rất thích Tinh Tinh, cho nên qua đây tìm đồng nghiệp ăn cơm, nghe nói mẹ Tinh Tinh nằm viện, liền muốn đến chào hỏi cô một tiếng."
Thân Minh Hồ cười như gió xuân ấm áp,"Bác sĩ Trương cô tốt thật đấy, thảo nào Tinh Tinh thích cô, tôi cũng thích cô. Có thời gian tôi đến tìm cô ăn cơm nhé."
Bác sĩ Trương định định nhìn Thân Minh Hồ mấy giây, xem ra đàn ông có chung thủy với vợ hay không, có những lúc chẳng liên quan gì đến người vợ cả.
Thân Minh Hồ cảm thấy ánh mắt của bác sĩ Trương có chút kỳ lạ, cô nhướng mày hỏi:"Bác sĩ Trương, trên mặt tôi có dính gì sao?"
Bác sĩ Trương cười cười, nói:"Không dính gì cả, chỉ là tôi bỗng nhớ ra một chuyện. Tôi làm bác sĩ nha khoa cho Tinh Tinh hai năm rồi, tháng nào bố Tinh Tinh cũng đưa Tinh Tinh đến khám răng, tôi vẫn luôn chưa từng gặp mẹ Tinh Tinh."
"Ba tháng trước, bố Tinh Tinh dẫn một nữ đồng chí trẻ tuổi đến khám răng, tôi theo bản năng tưởng cô ấy là mẹ Tinh Tinh, sau này nghe thấy tên cô ấy mới biết là hiểu lầm, cô ấy tên là Lệnh Giai, Tinh Tinh tên là Lệnh Dần, may mà lúc đó tôi không gọi cô ấy là mẹ Tinh Tinh..."
Thân Minh Hồ nhìn vạt áo của bác sĩ Trương biến mất ở cửa, híp mắt lại thấp giọng nói:"Thật sự là thú vị."
Nhưng con gái cô thật sự là khiến người ta yêu thích, người ta đến có lòng tốt nhắc nhở cô, tám mươi phần trăm là nể mặt Tinh Tinh.
Buổi sáng đầu thu rất đẹp, mây mù nhẹ nhàng, ráng hồng rực rỡ, không khí dễ chịu.
Thân Minh Hồ đang dưỡng bệnh ở nhà bị Dì Hồ kéo dậy từ sớm, xuống lầu ăn sáng.
Cô buồn chán khuấy đậu hũ trong bát, dùng ý niệm giao tiếp với hệ thống,"Bây giờ được rồi chứ? Mau nhập vào người ta thử nghiệm một chút."
Những năm nay, ngoài việc học tiến sĩ, Thân Minh Hồ mặc dù ăn uống vui chơi, cũng không phải là không làm gì, Tô Thành Nghị bị cô ép không làm việc được ở đơn vị nữa, đành phải từ chức xuống biển kinh doanh, cô đã sớm tích đủ điểm tích lũy chữa bệnh cho Chương Minh Đạt, và khuyên chị ấy ra nước ngoài chữa bệnh.
Hơn nữa, sử dụng hệ thống càng nhiều, Thân Minh Hồ còn khám phá ra không ít chức năng, hóa ra điểm tích lũy không chỉ có thể làm nhiệm vụ để nhận được, còn có thể dùng kim loại quý giá ở thế giới thực để mua.
Điều khiến Thân Minh Hồ cảm thấy kinh ngạc vui mừng nhất là, hệ thống có thể chi phối tư duy và cơ thể của cô, thậm chí hoàn toàn thay thế cô.
Thân Minh Hồ cảm thấy thế giới này quá vô vị, nhân sinh lại quá đỗi dài đằng đẵng, chi bằng để hệ thống giúp cô sống một chút.
