Tn 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 117

Cập nhật lúc: 16/04/2026 16:13

Ninh Xuân Hoa khẽ thở dài: “Anh Kiệt mà có được một nửa sự thông minh của cháu thì tốt rồi, không, một phần năm thôi cũng được.”

Ninh Anh Kiệt ly hôn xong tinh thần sa sút, làm gì cũng ủ rũ, lúc lái xe suýt nữa xảy ra chuyện, khiến ông tức điên lên.

Ninh Yên chỉ cười không nói, đạo lý sơ bất gián thân (người ngoài không xen vào chuyện người nhà) cô hiểu.

Đừng thấy Ninh Xuân Hoa ngoài miệng mắng con trai, nhưng người khác mắng thử xem?

“Mẹ anh ấy đang giúp anh ấy xem mắt, sớm thành thân là tốt rồi.”

Ninh Yên mím môi, không đưa ra ý kiến, cười híp mắt đẩy cửa phòng ra.

“Bác cả, bác xem những thứ này đi.”

Ở một góc có mấy cái chậu, thực vật xanh tốt um tùm, hai cây dưa chuột sai trĩu quả.

Ninh Xuân Hoa nhìn đến mức mắt trợn tròn, dưa chuột tươi non mơn mởn: “Dưa chuột này sao nhỏ thế?”

Ninh Yên giải thích: “Đây là dưa chuột mini, có thể trồng trong chậu, nhưng mùi vị không tệ đâu.”

“Bác xem, đây là cà chua bi, đây là hành lá nhỏ, đây là rau chân vịt nhỏ.”

Giống không nhiều, là Ninh Yên tinh tuyển chọn kỹ lưỡng những loại dễ trồng, dễ chăm sóc.

Nhưng cho dù là vậy, vẫn khiến Ninh Xuân Hoa kinh ngạc, cô thật sự quá có bản lĩnh, ý tưởng hết cái này đến cái khác.

“Nguyên lý là gì vậy?”

Ninh Yên thuận miệng nói: “Nhiệt độ trong nhà cao, hạt giống là giống tốt, không giống nhau đâu.”

Ninh Xuân Hoa nghe ra rồi, mấu chốt là hạt giống, đúng không?

“Cháu lấy ở đâu ra?”

Ninh Yên mỉm cười: “Thu thập ở trên thành phố, bác xem những thứ này đều là hạt giống.”

Trên mỗi túi dán nhãn mác, cải thảo baby, củ cải, cải thìa, mướp, cà tím, mướp đắng, xà lách v. v., cái gì cũng có.

Cô đã chuyển một ít hạt giống trong không gian ra, đủ để cô phát huy.

“Tốt quá rồi.” Ninh Xuân Hoa nhìn cô như nhìn một cục vàng.

“Cháu định mảng này sẽ dẫn theo bọn Ninh Nhị cùng làm, bác thấy thế nào?” Ninh Yên làm cái này, một là vì mùa đông không có rau ăn, cô muốn ăn rau xanh, chỉ đơn giản vậy thôi.

Hai là muốn tìm một lối thoát cho bọn Ninh Nhị.

Bảo chúng đi trồng trọt thì không thể nào, vào nhà máy thì tuổi lại quá nhỏ.

Cứ sắp xếp cho chúng vừa học tập, vừa làm vài dự án nghiên cứu, bất kể là làm nước tương, hay là trồng rau, đều không quá vất vả.

Vừa có thể bồi dưỡng hứng thú nghiên cứu của chúng, lại vừa có thể học được chút kiến thức, lại đảm bảo được cuộc sống của chúng.

Ninh Xuân Hoa nhìn cô thật sâu, cô suy nghĩ cho các em quá chu đáo: “Cho cả Anh Liên theo với nhé.”

Ninh Yên nhận lời ngay: “Được ạ.”

Dẫn một đứa cũng là dẫn, dẫn một đám cũng là dẫn, cô cũng khá thích Ninh Anh Liên.

Ninh Xuân Hoa nhìn đi nhìn lại, nhổ một nắm rau chân vịt nhỏ và mấy quả dưa chuột mini, nói là muốn ăn thử.

Được thôi, Ninh Yên không có ý kiến, cô cũng thường xuyên ăn thử cái này, ăn thử cái kia.

Ừm, là ăn thử, cô còn hái thêm chút cà chua bi cho ông.

“Nước tương thế nào rồi?” Ninh Xuân Hoa quan tâm nhất là cái này.

“Cháu dẫn bác qua xem.”

Dương Liễu dẫn mấy đứa trẻ bận rộn ngược xuôi, trước tiên phải chọn ra đậu nành chất lượng cao, ngâm, để ráo nước, lại chọn lại một lần nữa, cho vào nồi luộc, bước này rất rườm rà. Chú (1)

Lại phải đem bột mì và cám lúa mì rang đến khi hơi vàng cháy, thêm men vi sinh, trộn chung với nhau để ủ men.

Lại trải qua đủ loại quy trình rườm rà, phơi nắng phơi sương ba tháng, mới có thể thu hoạch được tương cái, đây là bước quan trọng nhất.

Tất nhiên, đây vẫn chưa xong, còn phải thêm đủ loại gia vị ngâm, phơi nắng, lắng cặn, rồi lọc, cực kỳ rắc rối.

Ít nhất phải bốn năm tháng, nhưng mà, Ninh Yên đưa ra thời hạn ba tháng, là vì ba tháng sau tương cái có thể ra lò rồi.

Tương cái là mấu chốt, không có vấn đề gì thì có thể bắt đầu xây xưởng rồi.

Đợi thành phẩm nước tương cuối cùng ra lò, là có thể đưa vào sản xuất, thời gian khớp vừa vặn.

Họ còn phải làm thành nhiều đợt, ghi chép lại toàn bộ quá trình, so sánh với nhau, xem chất lượng có thể ổn định lại không.

Làm thêm vài lần, không ngừng đúc rút kinh nghiệm, đây là một quá trình bắt buộc phải trải qua.

Bọn Ninh Nhị đều làm quen tay rồi, chủ động giới thiệu toàn bộ quy trình, nghe đến mức Ninh Xuân Hoa gật đầu liên tục.

Mấy đứa trẻ này không tồi, cẩn thận lại kiên nhẫn, không hề hấp tấp chút nào.

Ninh Xuân Hoa liền mời mấy cán bộ thôn ăn cơm, mọi người còn tưởng có chuyện tốt gì cần ăn mừng cơ.

“Đại đội trưởng, nhà ông sắp có hỷ sự à? Là Anh Kiệt hay là Anh Dũng?”

“Đều không phải, tối nay sẽ biết, là chuyện tốt của đại đội chúng ta.” Ông còn úp úp mở mở, khiến mọi người ngứa ngáy trong lòng, đây này, đã đến từ sớm rồi.

Kết quả phát hiện, trên bàn bày một đĩa rau chân vịt nhỏ, một đĩa dưa chuột xào trứng, một bát canh trứng cà chua, mắt tất cả mọi người đều sáng lên.

“Lão Ninh, ông khá đấy, ngay cả thứ đồ quý giá này cũng kiếm được.”

Ninh Xuân Hoa cười ha hả, mời mọi người ngồi vào bàn: “Không mất tiền đâu, đều nếm thử xem mùi vị thế nào?”

Mọi người không kịp chờ đợi gắp thức ăn, nếm thử một miếng, vừa tươi vừa non.

Bí thư thôn tận hưởng híp mắt lại, dư vị mãi không thôi, mùa đông được ăn một miếng rau thế này không dễ dàng gì.

Đợi ông gắp thức ăn lần nữa, không khỏi kinh ngạc, đĩa trống không rồi! Đều bị cướp sạch rồi!

“Các ông cũng không chừa lại cho tôi một chút?”

Một cán bộ thôn miệng nhét đầy thức ăn, còn đáp lại một câu: “Trên bàn cơm không có anh em, ăn vào miệng ai là của người đó.”

Bí thư thôn: … Mấy thằng ranh con này!

“Lão Ninh, còn không?”

“Hết rồi.” Ninh Xuân Hoa cười ha hả, “Nhưng mà, bên chỗ Ninh Yên có.”

“Con bé lấy đâu ra? Không phải là con bé trồng ra đấy chứ…” Bí thư thôn vốn chỉ thuận miệng nói, nhưng nói nói, mắt trợn tròn, “Không thể nào?”

Bất cứ chuyện kỳ lạ nào xảy ra trên người cô, đều rất bình thường.

Ninh Xuân Hoa có vinh dự được chia sẻ: “Đây là thành quả thí nghiệm đợt mới.”

Mọi người trợn mắt há hốc mồm, lập tức mừng rỡ như điên: “Đệt, sao con bé lại trâu bò thế nhỉ?”

“Phục rồi, con bé thật sự rất mạnh, mạnh hơn cả những người chúng ta.”

Như vậy, Ninh Xuân Hoa nói ra sự sắp xếp của Ninh Yên, không ai phản đối.

Chỉ cần cô đủ mạnh mẽ, có thể mang lại lợi ích đủ lớn cho mọi người, mọi người đều sẵn sàng nghe lời cô.

Không phải chỉ là sắp xếp cho mấy đứa em của cô một công việc nhàn hạ sao? Sắp xếp luôn!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 117: Chương 117 | MonkeyD