Tn 70: Đừng Khuyên Tôi, Tôi Chỉ Muốn Trồng Trọt - Chương 709

Cập nhật lúc: 16/04/2026 19:22

“Kiếp sau cũng không thể nào, âm mưu của các người sẽ không đạt được đâu, tôi tuyệt đối không cho phép!”

Lời cô vừa dứt, những người khác nhao nhao vỗ tay khen hay, bầu không khí trở nên náo nhiệt.

Vài câu nói, cục diện lập tức đảo ngược, cũng khiến những người Trung Quốc có mặt tại đó đoàn kết lại.

Trong đầu ông Ono chỉ có một ý nghĩ, con mẹ nó đúng là đồ thần kinh, tại sao không đi theo con đường bình thường? Tại sao?

Cho dù cô có giở trò một khóc hai nháo ba thắt cổ, ông ta cũng có thể đối phó, đằng này cô lại khơi lại chuyện cũ.

“Tôi sẽ kiện cô ra tòa án quốc tế vì tội chỉ thị thuộc hạ hạ độc vợ tôi.”

“Phụt.” Ninh Yên bật cười, thật sự coi cô là đồ nhà quê sao, lấy cái trò này ra đe dọa người.

Trước tiên không nói đến việc có tiền lệ như vậy hay không, cho dù có, cô cũng không sợ.

“Vinh hạnh vô cùng, tôi sắp nổi danh toàn thế giới rồi, cảm ơn ông Ono đã cho tôi cơ hội này, vô cùng cảm tạ, hôm nay đi kiện luôn đi, thấy sao? Tôi không đợi được nữa rồi này, vui quá đi mất.”

Đôi mắt cô sáng lấp lánh: “Nhanh nhanh nhanh, thông báo cho phòng thiết kế, thiết kế poster tuyên truyền, in logo của Tập đoàn Cần Phong chúng ta thật to vào, phải cho cả thế giới biết có một doanh nghiệp Trung Quốc như vậy.”

Ông Ono: …

Không phải ông ta không đủ mạnh, mà là đối phương quá biến thái.

Ông Ono rất bất lực, mỗi lần bắt đầu đều rất bình thường, nhưng sau khi Ninh Yên xuất hiện, phong cách này lập tức không đúng nữa.

Ông ta yêu cầu tìm kiếm đứa con trai mất tích của mình, phản ứng của người bình thường: Giúp ngài tìm kiếm.

Ninh Yên: Đừng hỏi tôi, liên quan cái rắm gì đến tôi.

Ông ta muốn dọn vào Tập đoàn Cần Phong, phản ứng của người bình thường: Vâng, đây là vinh hạnh của chúng tôi.

Ninh Yên: Nộp tiền!

Ông ta chê môi trường sống không tốt, phản ứng của người bình thường: Chúng tôi sẽ nghĩ cách điều phối.

Ninh Yên: Thích ở thì ở, lắm chuyện thì cút.

Vợ ông ta trúng độc đang cấp cứu, phản ứng của người bình thường: Xảy ra chuyện lớn rồi, hoảng quá.

Ninh Yên: Ông hạ độc còn đến vu khống, đồ không biết xấu hổ, muốn ăn đòn phải không?

Ông ta muốn làm lớn chuyện, phản ứng của người bình thường: Căng thẳng, bất an.

Ninh Yên: Tuyệt quá, tôi phải mang theo poster tuyên truyền của tôi, phải cho cả thế giới biết đến tôi.

Tư duy kỳ ba như vậy, người bình thường sao mà chống đỡ nổi?

Trớ trêu thay, khả năng tẩy não của Ninh Yên quá mạnh, khả năng kiểm soát cục diện càng mạnh hơn, những lời kỳ quái nói ra từ miệng cô, lại giống như một chân lý.

Người khác còn ở bên cạnh vỗ tay cổ vũ cho cô, toàn bộ đứng về phía cô.

Có năng lực này làm gì mà chẳng được?

Cả đời này ông ta từng gặp đủ loại người, nhưng chưa từng gặp người nào tư duy bay bổng, lại kỳ kỳ quái quái như vậy.

“Cô rất không bình thường.”

“Kẻ tám lạng người nửa cân.” Ninh Yên hung hăng trừng mắt nhìn ông ta một cái, chạy đến trước phòng bệnh, lớn tiếng kêu lên: “Bà Ono, bà không thể c.h.ế.t được đâu, chồng bà bên ngoài có mười bảy mười tám cô vợ bé, có vô số đứa con rơi, chỉ chờ bà tắt thở là rước người vào cửa đấy, đây chính là động cơ ông ta hạ độc hại bà đó.”

Cô trực tiếp định tính cho sự việc này, hơn nữa, không chấp nhận phản bác.

“Bà cứ cam tâm c.h.ế.t như vậy sao? Phải sống để đấu với ông ta đến cùng chứ.”

Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng, ông Ono tức giận trừng mắt: “Cô nói bậy.”

Ninh Yên lớn tiếng cổ vũ: “Bà Ono, bà phải kiên cường lên, cố gắng sống lâu hơn ông ta, tài sản của ông ta sẽ rơi vào tay bà và con cái bà, còn có thể nhảy múa trên mộ ông ta nữa… Sống mới có hy vọng a.”

“Cô câm miệng.” Ông Ono tức đến đỏ bừng cả mặt, hận không thể bóp cổ cô.

Ninh Yên không vui: “Còn không cho người khác nói vài câu nói thật sao?”

“Đây là nói thật sao? Rõ ràng là phỉ báng.” Ông Ono chỉ hận đối thủ quá biến thái, thế mà lại không tìm ra cách phản chế.

“Ông gấp rồi, ông chột dạ rồi.” Ninh Yên càng thêm lý lẽ hùng hồn: “Tôi đến phỏng vấn một chút, hạ độc người vợ tào khang là cảm giác gì? Là vợ tào khang đúng không? Không phải tiểu tam tiểu tứ chứ?”

Ông Ono sắp phát điên rồi, con bệnh thần kinh này, nghe không hiểu tiếng người sao? “Tôi không có!”

Ninh Yên đặt một tay lên tai, khoa trương kêu lên: “Ông không đích thân hạ độc? Thuộc hạ của ông làm? Ây dô, thế thì có khác gì nhau đâu?”

Ông Ono cả người phát điên, thế mà còn có thể tự biên tự diễn, quá đáng rồi đấy. “Ngậm cái miệng của cô lại.”

Ninh Yên cười híp mắt nhìn ông ta: “Tôi biên soạn chuyện này thành bài hát để truyền xướng, lan truyền trên phạm vi toàn thế giới, giúp ông nổi danh, ông thấy thế nào?”

Cô nói làm là làm, móc ra một viên kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, chậm rãi bỏ vào miệng, miệng ngâm nga hát.

“Gặp được một kẻ cuồng sát thê, tôi nhìn thấu sự độc ác của ông. Một tiếng Ono, tôi đã lệ chảy thành sông. Ông dùng cách thức khác biệt, g.i.ế.c c.h.ế.t vợ mình, nhìn ông tiếng xấu đồn xa…” Chú thích (1)

“A a a a a.”

Oa ồ, lại ép điên một người nữa rồi.

Những người có mặt tại hiện trường nhao nhao quay người đi, cười không thành tiếng, ha ha ha.

Chỉ có một chữ, sảng!

Cuối cùng, bà Ono đã được cấp cứu thành công, nhưng như mất đi nửa cái mạng, mắt cũng không mở ra nổi.

Ninh Yên đi vào nhìn một cái, rồi ào ào bỏ đi, chê xui xẻo.

Ông Ono không dám cản cô, hận không thể để cô mau ch.óng cút đi.

Cô trở về văn phòng, hung hăng uống cạn một cốc nước lớn, khát c.h.ế.t đi được.

“Cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên, Trương Ái Dân đã trở lại: “Tổng giám đốc Ninh.”

Tinh thần Ninh Yên chấn động: “Thế nào rồi?”

“Có tin tức rồi.”

Đêm khuya ngày hôm sau, bà Ono khôi phục được chút nguyên khí, khóc lóc om sòm đòi đi tìm con trai, ai khuyên cũng không được.

“Tôi biết con trai tôi ở đâu rồi, bị các người nhốt trong tòa nhà thí nghiệm, các người lấy nó làm thí nghiệm trên cơ thể người!”

Lời buộc tội này quá nghiêm trọng, những người có mặt đều biến sắc.

Sắc mặt Bí thư Dương trầm xuống: “Bà Ono, lời này không thể nói lung tung…”

Nước mắt bà Ono tuôn rơi lã chã: “Có người lén báo tin cho tôi, nó đang ở trong tòa nhà thí nghiệm, ai dám cản tôi, tôi sẽ c.h.ế.t cho người đó xem.”

Vì để vào tòa nhà thí nghiệm, không từ thủ đoạn nào.

Ông Ono càng có thái độ kiên quyết: “Cứ để chúng tôi tận mắt nhìn xem, nếu không tìm thấy, chúng tôi cũng từ bỏ ý định.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.