Tn 70: Hào Quang Không Thể Đánh Cắp - Chương 11

Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:03

“Triệu Vân Thăng dẫn Vương Anh vào phòng tân hôn của họ ở tầng hai.

Phòng của họ ở gian phía đông trên tầng hai.”

Phòng tân hôn được bài trí rất hỷ khí, trên giường tầng trải chăn đỏ thắm, gối thêu chữ hỷ đỏ.

Tựa vào bức tường phía đông là một chiếc tủ ngũ đấu có tủ kính, trong tủ kính đặt đài radio, máy ảnh, hũ đường và mấy cuốn sách.

Bên cạnh có một chiếc tủ cao chân và một chiếc tủ thấp chân.

Ở góc tường phía nam đặt một chiếc máy khâu mới tinh, dưới cửa sổ phía nam là bàn trang điểm, sau cánh cửa là giá chậu rửa mặt, trên giá đặt chiếc chậu sứ thêu chữ hỷ đỏ, dưới chân đặt hai chiếc phích nước nóng.

Phía tây tựa tường đặt một chiếc bàn viết dài, bên trên bày kẹo mừng và các loại quả khô, bốn cô gái trẻ đang ngồi quanh bàn, họ là em họ và em họ của Triệu Vân Thăng.

Triệu Vân Thăng có hai người chị gái đều đã kết hôn, hiện đang giúp đỡ bên ngoài.

Triệu Vân Thăng giới thiệu bốn cô em gái đang túc trực trong phòng xong thì bị người ta gọi đi.

Sau đó, trong phòng tân hôn chỉ còn lại Vương Anh và mấy cô em gái của Triệu Vân Thăng bầu bạn.

Thỉnh thoảng sẽ có họ hàng ở hai bên vào xem cô dâu, các em gái của Triệu Vân Thăng liền giới thiệu cho Vương Anh.

Họ hàng bên nhà họ Triệu thực sự không ít, may mà Vương Anh có trí nhớ tốt, cộng thêm có những người cô đã từng gặp ở kiếp trước nên Vương Anh ứng phó rất trôi chảy.

Gần đến lúc khai tiệc, trong phòng tân hôn có hai cô gái trẻ đi vào, Vương Anh vừa nhìn hai người họ là thấy ánh mắt không bình thường rồi.

Em họ của Triệu Vân Thăng là Triệu Hồng Linh giới thiệu với Vương Anh:

“Chị dâu ba, hai vị này là đồng nghiệp ở trạm văn hóa của anh ba ạ."

Vương Anh trong lòng thầm “ồ" một tiếng kéo dài, đồng nghiệp à...

Chương 10 Tân hôn:

“Tiểu Anh Tử, nhìn anh này."

Hai cô đồng nghiệp này trông thì xinh đẹp thật đấy, nhưng nhìn biểu cảm thì chẳng giống như đến để chúc phúc cho người ta chút nào.

Đặc biệt là cái cô cao ráo kia, vốn dĩ đã cao rồi còn nghếch cổ lên, trông kiêu ngạo vô cùng, ăn mặc còn giống cô dâu hơn cả Vương Anh.

Vừa vào đã bắt đầu đ-ánh giá Vương Anh, rồi lại đ-ánh giá phòng tân hôn.

Còn cô gái hơi thấp hơn một chút bên cạnh thì trông có vẻ như đang lo lắng chuyện gì đó, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô cao ráo một cái.

“Hóa ra là đồng nghiệp của Vân Thăng à, mời mọi người ăn kẹo."

Vương Anh không mấy vồn vã nhưng cũng không lạnh nhạt với họ, cô bốc vài viên kẹo đưa cho họ như bình thường.

Cô đồng nghiệp cao ráo kia nhìn nhìn Vương Anh, nhận lấy kẹo rồi nói một câu:

“Chúc mừng cô nhé, cô thật có phúc mới lấy được Vân Thăng đấy."

Cô ta vừa dứt lời đã bị cô đồng nghiệp bên cạnh hích vào khuỷu tay một cái.

Vương Anh còn gì mà không hiểu nữa chứ, cô đồng nghiệp cao ráo này phần lớn là thích Triệu Vân Thăng, còn cô bên cạnh là bạn của cô ta, sợ cô ta nói năng lung tung nên mới luôn lo lắng nhìn cô ta như vậy.

“Chúc mừng, chúc mừng!"

Cô đồng nghiệp thấp hơn vội vàng nở nụ cười nói, cũng nhận lấy kẹo, “Chúng tôi xin phép ra ngoài trước."

Nói xong liền kéo cô cao ráo đi mất.

Cô đồng nghiệp cao ráo kia trước khi đi còn liếc nhìn phòng tân hôn một cái nữa, ánh mắt phức tạp vô cùng.

Em họ của Triệu Vân Thăng ngồi xuống cạnh Vương Anh, nhỏ giọng nói:

“Chị dâu ba đừng để bụng nhé, anh ba của em và cô ta chẳng có quan hệ gì đâu ạ."

Vương Anh cười cười:

“Sao lại không có quan hệ chứ, chẳng phải là quan hệ đồng nghiệp sao."

“Đúng đúng, chỉ là đồng nghiệp thôi ạ."

Triệu Hồng Linh cười nói.

Lần lượt lại có thêm người đến xem cô dâu, rất nhanh sau đó tiệc đã khai màn.

Bên nhà họ Triệu đông họ hàng bạn bè, bày đến mười mấy mâm tiệc.

Sau khi khai tiệc, Triệu Vân Thăng dẫn Vương Anh bưng trà đi mời từng bàn để nhận mặt người thân.

Sau tiệc r-ượu, Vương Anh lại quay trở về phòng tân hôn.

Không lâu sau, Triệu Vân Thăng cũng quay về.

Anh ta có uống một chút r-ượu, tuy không nhiều nhưng mặt có chút đỏ.

Vừa vào phòng tân hôn, anh ta đã đi tới bên cạnh Vương Anh đang ngồi bên giường, hỏi cô:

“Tiểu Anh T.ử thế nào rồi, có mệt không, đã nhận mặt hết họ hàng chưa?"

Vương Anh nhích sang một bên:

“Không mệt, họ hàng cũng nhận mặt tương đối rồi.

Còn nhận ra được mấy cô đồng nghiệp của anh nữa đấy."

Triệu Vân Thăng khẽ hừ hừ cười hai tiếng:

“Đồng nghiệp nào cơ, nam hay nữ?"

Vương Anh liếc nhìn anh ta một cái, chỉ thấy mặt anh ta uống r-ượu có chút đỏ, đôi mắt so với bình thường trông còn hơi híp lại vài phần, càng thêm vẻ tình tứ và nụ cười...

“Nữ."

Vương Anh nói.

“Ồ~~ Nữ à."

Vương Anh cảm thấy giọng điệu của Triệu Vân Thăng có chút đáng đòn, liền quay đầu lườm anh ta một cái.

Triệu Vân Thăng bị lườm cũng chỉ cười, rồi anh ta nói:

“Tiểu Anh Tử, anh có chuyện này muốn hỏi em."

“Chuyện gì thế?"

Vương Anh hỏi.

Đang nói dở thì mấy cô em gái lúc trước túc trực bên Vương Anh đi vào phòng, họ vừa vào là Vương Anh liền đẩy Triệu Vân Thăng đang ở bên cạnh ra, đẩy anh ta đứng dậy.

Triệu Hồng Linh và mấy cô em quấn lấy Triệu Vân Thăng:

“Anh ba, chụp ảnh đi, chụp ảnh đi!

Mau lấy máy ảnh ra đây!"

“Được, chụp ảnh."

Triệu Vân Thăng cười nói.

Anh ta mở tủ kính của tủ ngũ đấu, lấy từ bên trong ra một chiếc máy ảnh Hải Âu.

“Chụp cho chị dâu ba một tấm trước đi ạ."

Triệu Hồng Linh cười nói, mấy cô em gái cũng hùa theo bảo chụp cho chị dâu ba trước.

Triệu Vân Thăng mỉm cười với Vương Anh:

“Tiểu Anh Tử, em ngồi ngay ngắn vào, anh chụp ảnh cho em."

Vương Anh thực ra không thích chụp ảnh, bởi vì bình thường cô không mấy khi cười, mỗi lần chụp ảnh nghe người ta bảo cười một cái đi, cười một cái đi là cô lại càng không cười nổi, kết quả là những tấm ảnh chụp ra đều không đẹp.

Triệu Vân Thăng giơ máy ảnh lên, anh ta không hề bảo Vương Anh cười một cái, chỉ nói:

“Tiểu Anh Tử, nhìn anh này."

Lúc Vương Anh nhìn về phía anh ta thì anh ta nhanh ch.óng nhấn nút chụp.

Tiếp đó lại chụp liên tiếp thêm mấy tấm nữa, chẳng có lần nào bắt Vương Anh phải cười cả.

“Anh ba, anh ngồi xuống cạnh chị dâu đi, để em chụp cho hai người một tấm."

Triệu Hồng Linh nói đoạn định lao tới cướp máy ảnh trên tay Triệu Vân Thăng.

Triệu Vân Thăng giơ tay lên cao, Triệu Hồng Linh vồ hụt.

“Để tự anh, đừng có lãng phí phim, anh có chân máy mà."

Triệu Vân Thăng nói.

Triệu Hồng Linh hừ một tiếng, Triệu Vân Thăng lấy từ trong tủ cao chân ra chiếc chân máy, điều chỉnh vị trí xong xuôi, cài đặt máy ảnh rồi sải bước đi tới bên giường, ngồi xuống cạnh Vương Anh.

Hai người vai kề vai, Vương Anh ngồi ngay ngắn chỉnh tề, còn Triệu Vân Thăng thì người và đầu hơi nghiêng về phía Vương Anh một chút.

Vương Anh không cười, còn Triệu Vân Thăng thì mày mắt đều rạng rỡ nụ cười.

Ngay lúc Vương Anh đang phân vân không biết mình có nên cười hay không thì tiếng màn trập vang lên, tấm ảnh chụp chung đầu tiên của cô và Triệu Vân Thăng đã được ghi lại như thế đó.

Chụp ảnh xong Triệu Vân Thăng đứng dậy, đi tới trước chân máy lấy máy ảnh xuống.

Triệu Hồng Linh và mấy cô em nháo nhào đòi Triệu Vân Thăng chụp cho họ nữa.

Triệu Vân Thăng bảo họ đứng trước tủ ngũ đấu, mỗi người chụp một tấm, rồi lại chụp ảnh chung.

“Chúng em cũng muốn chụp với chị dâu một tấm ạ."

Mấy chị em lại ngồi xuống cạnh Vương Anh, cười hi hi chụp ảnh cùng Vương Anh, Vương Anh cảm thấy mấy cô em gái này của Triệu Vân Thăng quả thực khá đáng yêu, lúc chụp ảnh cùng họ cô cũng đã mỉm cười.

Họ hàng trong nhà nghe nói Triệu Vân Thăng đang chụp ảnh trong phòng tân hôn nên thi nhau đến tìm anh ta.

Triệu Vân Thăng tự nhiên là cười hớ hớ giúp họ chụp ảnh, chụp trong phòng xong lại ra sân chụp.

Còn có những đồng nghiệp của bố Triệu Vân Thăng ở xưởng thực phẩm phụ cùng nhau ra trước cổng xưởng chụp nữa...

Phim chụp hết sạch mấy cuộn liền.

Vương Anh cũng bị kéo đi chụp chung với bao nhiêu là cô dì chú bác bên nhà họ Triệu, mặt mũi cũng có chút mỏi nhừ vì cười nhiều.

Ở một phía khác, Vương Tuệ đã đến nhà họ Đỗ.

Nhà họ Đỗ cách xưởng may không xa, cũng là nhà có sân riêng, có điều nhà họ Đỗ là nhà cấp bốn, vẫn là căn nhà cũ do ông nội Đỗ Kiến Quốc xây từ lúc còn sống.

Vương Tuệ đối với căn nhà cũ này thì cũng chẳng bận tâm, dù sao sau này cũng sẽ bị phá dỡ giải tỏa thôi.

Phòng tân hôn của Vương Tuệ và Đỗ Kiến Quốc ở phía đông gian chính, sau khi Vương Tuệ đi vào thì có chút thất vọng, đồ nội thất cũ kỹ hơn cô ta tưởng, đương nhiên là vẫn dùng được.

Sau khi vào phòng tân hôn là chị gái và em gái của Đỗ Kiến Quốc túc trực.

Vương Tuệ đối với hai người này không có ấn tượng sâu sắc lắm, chỉ nhớ là sau này Vương Anh đã thế chỗ công việc của chị gái Đỗ Kiến Quốc ở xưởng may.

Chị gái của Đỗ Kiến Quốc tên là Đỗ Văn Tú, em gái tên là Đỗ Văn Lệ, hai người bầu bạn với Vương Tuệ tiếp khách, miệng không lúc nào ngừng, cứ thế ăn kẹo, ăn quả khô, ăn cho đến lúc sau này có khách vào xem cô dâu thì chẳng còn kẹo mà đưa cho người ta nữa.

Vương Tuệ trong lòng không mấy thoải mái, cảm thấy hai cô em chồng không biết điều.

Cô ta lại nhớ tới việc sáng nay Đỗ Kiến Quốc vào phòng cái nhìn đầu tiên lại dành cho Vương Anh, cộng thêm đồ nội thất trong phòng tân hôn không được mới cho lắm, mấy chuyện đó cộng dồn lại khiến sắc mặt Vương Tuệ có chút khó coi.

Đỗ Văn Lệ thấy sắc mặt Vương Tuệ thay đổi liền chạy đi tìm mẹ mình để mách lẻo.

“Mẹ ơi, chị dâu hai tính tình kỳ cục lắm, ngày đầu kết hôn đã sầm mặt xuống rồi ạ."

Đỗ Văn Lệ nhỏ giọng nói thầm vào tai Tôn Xảo Linh.

“Con bớt đ-âm thọc đi, con ăn sạch sành sanh kẹo trong phòng chị dâu con rồi, tưởng mẹ không biết chắc?"

Tôn Xảo Linh lườm cô con gái út một cái, từ trong túi lấy ra một chùm chìa khóa, “Cầm chìa khóa này sang phòng phía tây mở khóa lấy thêm ít kẹo mang sang đó đi, đừng lấy hết nhé, lấy xong thì mang chìa khóa trả lại đây cho mẹ.

Con không được ăn thêm nữa đâu đấy, ăn thêm một viên nữa là mẹ đ-ánh gãy răng con luôn!"

Đỗ Văn Lệ cười hi hi cầm chìa khóa sang phòng mẹ mình, vừa lấy được kẹo là bóc ngay một viên bỏ vào miệng, kẻ ngốc mới không ăn!

Đỗ Văn Lệ mang kẹo quay lại phòng tân hôn, Vương Tuệ thấy cô ta lại mang kẹo đến thì trong lòng chẳng những không vui mà trái lại còn khó chịu hơn.

Rõ ràng là có kẹo thế mà không chuẩn bị sẵn nhiều một chút, còn cứ giấu giấu giếm giếm.

Lúc này Đỗ Kiến Quốc tới, trên mặt Vương Tuệ mới có nụ cười.

“Anh Kiến Quốc ơi, nhà mình có máy ảnh không anh?"

Vương Tuệ hỏi.

Đỗ Kiến Quốc ngẩn người:

“Cái thứ đó đắt đỏ lắm, trong nhà làm gì có, em muốn chụp ảnh thì lát nữa chúng mình ra tiệm ảnh chụp là được mà."

Vương Tuệ trong lòng có chút thất vọng, cô ta nhớ mang máng kiếp trước ngày cô ta kết hôn đã chụp rất nhiều ảnh mà.

Nhưng rất nhanh sau đó cô ta cũng nghĩ thoáng ra, ít nhất là ở bên phía Đỗ Kiến Quốc này không có mấy cô đồng nghiệp đáng ghét.

Cô ta còn nhớ kiếp trước, ngay ngày đầu kết hôn, người tình của Triệu Vân Thăng ở đơn vị đã chạy đến để khiêu khích cô ta.

“Vâng ạ."

Vương Tuệ mỉm cười ngọt ngào với Đỗ Kiến Quốc.

Đỗ Kiến Quốc hễ thấy Vương Tuệ mỉm cười với mình là trong lòng thấy dễ chịu hơn hẳn, nhà anh ta đông phụ nữ, bình thường hay cãi nhau om sòm, chẳng có lấy một người dịu dàng, Vương Tuệ nhìn qua là thấy dịu dàng rồi, Đỗ Kiến Quốc thực sự rất thích.

Vương Tuệ trò chuyện với Đỗ Kiến Quốc một lát thì anh ta bị người ta gọi đi tiếp khách.

Vương Tuệ lại phải đối mặt với hai cô em chồng, ngặt nỗi hai cô em chồng cứ nói thầm với nhau, cứ như thể chẳng coi cô ta ra gì vậy.

Vương Tuệ thầm nghĩ, hèn chi kiếp trước sau khi chị cả phất lên đã chẳng hề màng tới hai người này, đúng là chẳng ra hạng người gì.

Buổi chiều tiệc r-ượu tan, khách khứa đã về gần hết.

Vương Tuệ liền nói nhỏ với Đỗ Kiến Quốc bảo họ ra tiệm ảnh chụp ảnh.

Đỗ Văn Lệ thấy hai người nói thầm với nhau liền quấn lấy anh trai mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70: Hào Quang Không Thể Đánh Cắp - Chương 11: Chương 11 | MonkeyD