Tn 70: Hào Quang Không Thể Đánh Cắp - Chương 17
Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:04
“Cứ chụp mỗi em thôi, để em chụp cho anh vài tấm đi.”
Vương Anh cảm thấy Triệu Vân Thăng thật ra còn đẹp hơn cả mình.
“Phim không còn nhiều nữa, anh muốn chụp em nhiều hơn.”
Triệu Vân Thăng bảo.
Vương Anh đứng khựng lại không đi nữa, nhìn Triệu Vân Thăng.
Triệu Vân Thăng cười hì hì:
“Được rồi, được rồi, chụp anh cho em vậy, nào, anh dạy em cách dùng máy ảnh, đơn giản lắm, anh chỉnh sẵn hết rồi, em chỉ cần nhấn nút chụp là được.”
Triệu Vân Thăng dạy Vương Anh một lát, đưa máy ảnh cho Vương Anh, cô cũng bắt chước Triệu Vân Thăng chụp lén anh, chụp được vài tấm xong thì quả nhiên hết phim.
Triệu Vân Thăng tiếc rẻ nói:
“Chậc, mấy tấm cuối đúng là lãng phí thật.
Với lại, chúng ta vẫn chưa chụp chung tấm nào.”
Vương Anh nhét máy ảnh vào tay anh, tiếp tục đi về phía trước, chẳng buồn để ý đến con người khéo mồm khéo miệng này nữa.
Triệu Vân Thăng cất máy ảnh vào túi vải bạt, sải hai bước đuổi theo Vương Anh.
Hai người tiếp tục dạo công viên, dạo thêm chưa đầy nửa tiếng nữa thì đi ra ngoài.
Quay lại cổng công viên, Triệu Vân Thăng tìm ông cụ trông xe trả thẻ, dắt xe đạp ra chở Vương Anh đến tiệm ảnh quen thuộc.
Tiệm ảnh hôm nay vẫn khá đông người, Triệu Vân Thăng vừa vào đã gọi:
“Lão Tào, tôi đến rửa ảnh đây.”
Lão Tào đang bận rộn chụp ảnh cho người ta, bảo:
“Để ở chỗ cũ đi, tôi bận lắm, không rảnh tiếp cậu đâu.”
“Chậc chậc, tôi dẫn đồng chí Vương Anh đến đây mà ông cũng chẳng nể mặt tôi chút nào.”
Triệu Vân Thăng nói.
Lão Tào lúc này mới quay đầu nhìn thử, sau khi thấy Vương Anh liền cười cười bảo:
“Chúc mừng, chúc mừng nhé, hôm qua thật sự không dứt ra được, hôm nào tôi mời hai vợ chồng cậu ra nhà hàng quốc doanh.”
“Đừng khách sáo, ông cứ bận việc của ông đi.”
Vương Anh vừa nói vừa kéo Triệu Vân Thăng một cái, bảo anh đừng có đứng đây làm vướng chân vướng tay người ta.
Triệu Vân Thăng lấy cuộn phim trong túi ra, lại lấy cuộn phim trong máy ảnh ra, cùng đặt vào ngăn kéo của một cái bàn viết kê sát tường.
“Tôi để ở đây nhé, khi nào thì lấy được?”
Triệu Vân Thăng hỏi.
“Mười ngày nửa tháng gì đó.”
Lão Tào đáp.
“Chậm nhất là bảy ngày nhé, tôi qua lấy.”
Triệu Vân Thăng nói.
Lão Tào chẳng buồn để ý đến anh, Triệu Vân Thăng cười cười, dắt Vương Anh rời khỏi tiệm ảnh.
Vương Anh liếc nhìn đồng hồ, đã gần mười một giờ rồi.
“Đi thôi, dắt em đến trạm văn hóa ăn cơm.”
Triệu Vân Thăng nói.
Vương Anh liếc nhìn Triệu Vân Thăng, sâu xa bảo:
“Anh không sợ có người không hoan nghênh em à.”
Triệu Vân Thăng cười hì hì:
“Tiểu Anh Tử, em cũng vui tính phết đấy.”
“Vui chỗ nào chứ.”
Vương Anh nói.
Triệu Vân Thăng chỉ cười mà không trả lời Vương Anh, bước lên xe đạp, ra hiệu cho cô lên xe.
Từ tiệm ảnh đến trạm văn hóa đi xe đạp mất gần hai mươi phút.
Trên đường người đông đúc, hai người cũng không nói chuyện gì.
Đến trạm văn hóa, hôm nay ở đây khá nhộn nhịp, ngay cổng đã có cuộc thi ngâm thơ, khá đông quần chúng đứng xem.
Bọn họ đến thật khéo, lúc này người đang ngâm thơ chính là cô đồng nghiệp cao ráo hôm qua.
Triệu Vân Thăng đi gửi xe, Vương Anh liền đứng trong đám đông xem ngâm thơ.
Nói một cách công bằng, giọng của cô đồng chí này cực kỳ hay, âm điệu chuẩn phong cách phát thanh viên, dáng người cô ta cao ráo, ngoại hình cũng ưa nhìn, đứng ở đó thật đúng là có khí chất nổi bật giữa đám đông.
Cô đồng chí vừa ngâm xong một bài, đám đông vang lên tiếng vỗ tay, Vương Anh cũng vỗ tay theo mọi người.
Triệu Vân Thăng đi gửi xe thì bị người ta giữ lại đòi kẹo hỷ, vẫn chưa quay lại, Vương Anh không quen thuộc nơi này nên chỉ đành tựa vào cổng trạm văn hóa đợi anh.
Cô đồng nghiệp cao ráo thấy Vương Anh, liền rẽ đám đông đi tới bên cạnh cô.
Vương Anh chiều cao không tính là cao, mới một mét sáu, thấp hơn cô đồng chí này khá nhiều.
“Đồng chí Vương Anh, cô đến rồi đấy à.”
Cô đồng chí nói với Vương Anh.
“Vẫn chưa biết nên xưng hô với đồng chí này như thế nào nhỉ, cảm ơn cô đã đến dự đám cưới của tôi và Vân Thăng.”
Khóe miệng Vương Anh nở một nụ cười nhạt.
“Tôi tên là Tống Âm, chữ Âm trong âm nhạc.”
“Âm điệu phát thanh của đồng chí Tống Âm nghe hay thật đấy.”
Vương Anh khen một câu, rồi nhìn về phía Triệu Vân Thăng rời đi.
“Ừ, âm điệu phát thanh của Vân Thăng cũng hay lắm.”
Tống Âm nói.
Vương Anh vẫn chưa được nghe bao giờ, Triệu Vân Thăng ở nhà cũng không dùng giọng phát thanh, nhưng lúc này cô không thể để lộ sự lúng túng được, cô mỉm cười, vén một lọn tóc mai ra sau tai, giả bộ thẹn thùng nói:
“Đúng vậy, anh ấy nói cũng hay lắm.”
Tống Âm nhìn bộ dạng này của Vương Anh, trong lòng nghĩ đến chuyện gì đó, sắc mặt thay đổi:
“Cô cũng chỉ chiếm được cái lợi từ xuất thân thành phần tốt thôi.”
Vương Anh ngước mắt nhìn Tống Âm, cố ý đ-ánh mắt nhìn cô ta từ trên xuống dưới một lượt.
Tống Âm thấy Vương Anh tuy không nói gì nhưng ánh mắt rõ ràng đang nói:
“Lẽ nào thành phần của cô không tốt sao?”
Thành phần của Tống Âm đúng là không tốt thật, Vương Anh thật ra chẳng quan tâm đến chuyện này, dẫu sao đời sau cũng chẳng còn trọng chuyện đó nữa.
Nhưng bản thân Tống Âm lại để tâm chứ, lúc này cô ta vừa là khiêu khích, vừa tự vạch trần khuyết điểm của mình, chủ động đưa v.ũ k.h.í cho Vương Anh, sao Vương Anh có thể không tận dụng cơ hội này được chứ.
Bị Vương Anh đ-ánh giá với vẻ hơi chê bai và né tránh như vậy, Tống Âm chịu không nổi, hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Cô ta vừa đi thì Triệu Vân Thăng cũng quay lại.
“Đi thôi, chúng ta vào căng tin ăn cơm.”
Triệu Vân Thăng bảo.
“Sao anh đi lâu thế.”
Vương Anh nói.
“Sao vậy?
Có chuyện gì à?”
Triệu Vân Thăng dắt Vương Anh đi về phía căng tin.
“Không có gì, bài ngâm thơ của đồng chí Tống Âm nghe khá hay.”
Vương Anh nói.
“Cũng thường thôi.”
Triệu Vân Thăng bảo, “Muốn ăn gì nào?”
“Tùy anh.”
Triệu Vân Thăng nhìn Vương Anh, hì hì cười hai tiếng:
“Anh Tử, em thật sự là vui tính lắm đấy.”
“Lại bảo em vui tính.”
Vương Anh quay đầu lườm anh.
“Đồng chí Tống đó trước đây đúng là có ý với anh thật, nhưng anh chẳng có chút ý tứ nào với cô ta cả, anh vốn dĩ chẳng thích kiểu người như cô ta.”
Triệu Vân Thăng nói.
Vương Anh không ngờ Triệu Vân Thăng lại nói thẳng tuột ra như vậy, nhất thời chẳng biết nên tiếp lời thế nào.
“Lại không nói gì nữa rồi, em vui tính chính là ở chỗ đó đấy.”
Triệu Vân Thăng cười bảo, “Em có chuyện gì cứ nói thẳng ra.”
“Làm gì có, vốn dĩ em chẳng có chuyện gì để nói cả, em ít lời mà.”
Vương Anh không thừa nhận.
“Chuyện nhỏ như thế này thì không sao, anh đoán được, nhưng mà có chuyện lớn thì em phải nói thẳng ra đấy nhé, lỡ như anh đoán không ra, nảy sinh hiểu lầm thì không hay đâu.”
Triệu Vân Thăng nói.
Vương Anh không lên tiếng, cô vốn có thói quen này rồi, cũng chẳng phải một ngày hai ngày mà sửa được, hay đúng hơn là cô cũng chẳng muốn sửa.
Căng tin trạm văn hóa có một cửa sổ phục vụ bên ngoài, dùng phiếu và tiền có thể mua được cơm canh.
Hôm nay căng tin khá đông người, Triệu Vân Thăng dẫn Vương Anh đi chiếm lấy hai chỗ ngồi, rồi * đi lấy cơm.
Vương Anh nhìn Triệu Vân Thăng, có không ít người chào hỏi anh, thỉnh thoảng anh lại chỉ tay về phía cô, rõ ràng là đang giới thiệu Vương Anh với người khác.
Sau khi Triệu Vân Thăng giới thiệu xong, có người sẽ chào cô một tiếng, cô cũng đáp lại, trừ Tống Âm ra thì những người khác đều khá khách khí.
Cuối cùng cũng đến lượt Triệu Vân Thăng lấy cơm, Vương Anh thấy anh và người đồng chí lấy cơm cũng chỉ chỉ về phía mình, người đồng chí lấy cơm bên trong cầm cái muôi, nghé mắt qua cửa sổ phục vụ nhìn Vương Anh, làm cô thấy hơi ngại.
Triệu Vân Thăng cuối cùng cũng lấy được cơm, anh vừa bưng tới đã cười bảo:
“Người đồng chí lấy cơm bảo trông em g-ầy quá, nên múc thêm cho em hai miếng thịt đấy.”
Vương Anh nhìn khay cơm Triệu Vân Thăng bưng tới, bên trong thịt đúng là khá nhiều, thịt mỡ nạc đan xen bóng mỡ, trông là thấy ngon rồi.
“Ăn đi, ăn nhiều vào.”
Triệu Vân Thăng nói.
Vương Anh không lên tiếng, bắt đầu ăn cơm.
Có điều bữa cơm này ăn cũng chẳng được yên ổn, liên tục có người quen của Triệu Vân Thăng tới chào hỏi hai người.
Hai người cuối cùng cũng ăn xong, Triệu Vân Thăng dẫn Vương Anh đến văn phòng của anh.
Khu văn phòng lúc này gần như không có người, khi hai người đi ngang qua một gian văn phòng thì nghe thấy tiếng khóc phát ra từ bên trong.
“Người ta đã kết hôn rồi, cô còn muốn thế nào nữa?”
“Tôi chỉ là không cam tâm thôi, bọn họ vốn chẳng có cơ sở tình cảm gì cả, người đàn bà kia lấy anh ấy chỉ là để trốn việc xuống nông thôn, nhà bọn họ cưới cô ta cũng là vì thành phần của cô ta tốt thôi.”
Vương Anh và Triệu Vân Thăng nhìn nhau, Triệu Vân Thăng định bước tới đó thì bị Vương Anh giữ c.h.ặ.t lấy.
Vương Anh kéo Triệu Vân Thăng mãi ra tận ngoài khu văn phòng mới buông tay.
“Anh định làm gì thế hả.”
Vương Anh nói nhỏ.
“Anh phải nói rõ với cô ta, không thể để cô ta bôi nhọ em được!
Lúc nãy ở phía trước chắc chắn cô ta cũng đã nói gì đó với em rồi phải không.”
Triệu Vân Thăng sa sầm mặt, giọng nói khá gay gắt.
Vương Anh chưa từng thấy bộ dạng sa sầm mặt của Triệu Vân Thăng bao giờ, cô thấy trông anh thế này còn đẹp hơn vài phần so với lúc anh cứ cười híp mắt suốt ngày, nhưng lúc này không phải là lúc để nói mấy chuyện đó.
Vương Anh bảo:
“Nói rõ cái gì chứ, cô ta nói cũng chẳng sai đâu, anh cứ thế xông vào mắng cô ta, sau này hai người không làm việc cùng nhau nữa à?
Cô ta là phụ nữ, lại còn có đồng nghiệp khác ở đó nữa, giữ cho cô ta chút thể diện đi, chuyện đó chẳng có hại gì cho anh đâu.”
Triệu Vân Thăng nghe Vương Anh nói vậy thì sắc mặt càng đen hơn:
“Cái gì gọi là không sai?”
Vương Anh bảo:
“Em vốn dĩ đúng là vì muốn trốn việc xuống nông thôn nên mới lấy chồng mà, đây là sự thật.”
Còn về việc tại sao nhà họ Triệu lại chọn cô thì cô không biết, cô cũng chẳng buồn nhắc tới.
Thấy sắc mặt Triệu Vân Thăng càng ngày càng khó coi, Vương Anh vội vàng nói tiếp:
“Anh đừng giận vội, sáng nay anh còn nói đấy thôi, kết hôn không phải là kết thúc mà là sự bắt đầu.
Đừng quan tâm chúng ta bắt đầu vì cái gì, chúng ta cứ sống tốt những ngày tháng sau này là được rồi mà.”
Triệu Vân Thăng nhìn Vương Anh, phải đến một phút đồng hồ sau sắc mặt mới dịu lại, nhưng kết quả lại là chua chát bảo:
“Quả nhiên em vẫn không quan tâm đến anh.”
Vương Anh nhất thời cảm thấy Triệu Vân Thăng to xác thế này, tuổi cũng chẳng còn nhỏ nữa, sao lại có lúc không biết lý lẽ như vậy chứ.
Từ lúc đính hôn đến giờ bọn họ cũng mới chỉ qua lại được nửa tháng, sao anh lại trở nên đa tình như vậy chứ.
“Anh nói bậy, anh là chồng em, sao em lại không quan tâm đến anh được.
Chính vì em quan tâm đến anh nên mới không muốn anh nảy sinh xung đột với đồng nghiệp nữ ở đơn vị đấy.
Anh không nghĩ xem, anh mới kết hôn mà đã nảy sinh xung đột với cô ta ở đơn vị, người khác lúc đó sẽ nghĩ về anh thế nào?
Có hiểu lầm anh không?
Anh làm cô ta mất mặt, lỡ như sau này cô ta gây khó dễ cho anh trong công việc thì sao?”
Vương Anh nói.
Thời đại bây giờ những chuyện như thế này là thường xuyên xảy ra, thêm vào đó bọn họ đều là những người làm công tác văn chữ nên càng dễ bị bắt thóp cái sai.
Triệu Vân Thăng hừ một tiếng, nắm lấy tay Vương Anh:
“Về nhà!”
Chương 16 Người yêu “Đây là người yêu của tôi, đồng chí Vương Anh.”……
Vương Anh vội vàng định vùng ra, thời buổi này dẫu có là vợ chồng hợp pháp đi chăng nữa thì cũng chẳng ai nắm tay nắm chân nhau ở ngoài đường cả.
“Anh mau buông ra đi, để người ta thấy lại ngại lắm.”
Vương Anh vội vàng nói nhỏ.
Triệu Vân Thăng lại ngoảnh đầu nhìn Vương Anh một cái, rốt cuộc cũng buông tay ra, quăng lại một câu:
“Về nhà rồi tính sổ với em sau.”
