Tn 70: Hào Quang Không Thể Đánh Cắp - Chương 285

Cập nhật lúc: 03/04/2026 03:36

“Đỗ Văn Tú và Đỗ Văn Lệ đều sống không tốt lắm.

Chồng của Đỗ Văn Tú là người nhiệt tình, nhưng nhiệt tình quá mức, hận không thể móc hết sạch gia sản trong nhà ra để tiếp trợ cho người ngoài.

Chồng của Đỗ Văn Lệ sau khi học đại học, nhìn thấy thế giới phù hoa bên ngoài, trái tim đã sớm không còn đặt trên người Đỗ Văn Lệ nữa...”

Tóm lại, Đặng Tú Châu vừa đi, nhà họ Đỗ lại một lần nữa gà bay ch.ó sủa.

Đỗ Văn Tú không còn cách nào khác, bắt đầu nhờ bà mối tìm vợ cho Đỗ Kiến Quốc...

Nhưng với tình cảnh này của nhà họ Đỗ, Đỗ Kiến Quốc làm sao mà lấy được vợ.

Chuyện của nhà họ Đỗ sớm đã truyền đến tai Lý Phượng Cúc.

Trong lòng Lý Phượng Cúc chỉ thấy sướng rơn, cho rằng nhà họ Đỗ chính là bị báo ứng.

Lý Phượng Cúc lập tức đi báo hỉ với Vương Anh.

Vương Anh vừa đi làm về đến nhà, liền thấy mẹ mình đã qua đây, trông bà còn vui hơn cả ngày Tết.

“Anh Tử, người đàn bà ở nhà Đỗ Kiến Quốc kia chạy mất rồi!"

Lý Phượng Cúc phấn khởi nói.

“Chạy rồi ạ?"

Vương Anh hơi ngạc nhiên.

“Nhà đẻ và nhà chồng trước của cô ta đến nhà họ Đỗ quậy phá, đuổi cô ta chạy mất rồi.

Nhà họ Đỗ bây giờ đang rối như canh hẹ."

Lý Phượng Cúc kể.

“Thế thì may mà trước đó chúng ta đã chuyển hộ khẩu của Hoan Hoan ra ngoài."

Vương Anh không quan tâm đến chuyện nhà họ Đỗ, chỉ nghĩ đến điều này.

Cô thầm nghĩ, chuyện này chẳng lẽ cũng là do Vương Tuệ sắp xếp sao?

Hộ khẩu Hoan Hoan vừa chuyển xong, người kia liền công thành thân thoái?

Vương Tuệ có thể sắp xếp chi tiết đến vậy sao...

“Ôi chao, đúng thật là thế!"

Lý Phượng Cúc vỗ tay nói, “Vậy hắn ta chẳng lẽ không hối hận sao?"

“Thế thì những ngày hắn ta hối hận còn dài lắm, bộ phim Hoan Hoan đóng sắp công chiếu rồi."

Vương Anh nói, “Còn có việc phát hành bài hát thiếu nhi, chạy quảng cáo trên tivi nữa."

“!"

Lý Phượng Cúc nghĩ đến đây, lòng lại căng thẳng lên:

“Vậy hắn chắc chắn sẽ đến quậy đúng không?"

“Không tránh khỏi đâu ạ."

Vương Anh nói, “Quậy cũng không sợ, quậy thì báo công an."

Vương Anh chẳng mảy may sợ Đỗ Kiến Quốc đến quậy, hạng người đó không làm nên trò trống gì đâu.

Đỗ Kiến Quốc quả thực đã hối hận, bây giờ hắn chẳng còn vợ con gì nữa, chỉ còn một bà mẹ già liệt giường cần hắn hầu hạ.

Hắn sống vất vưởng một thời gian dài, cho đến một ngày chị cả hắn tìm đến cửa.

“Kiến Quốc!

Cậu mau đến nhà Vương Anh, đón Hoan Hoan về đi!"

Đỗ Văn Tú nói.

“Đón về thì chị đến nuôi à!"

Đỗ Kiến Quốc bực bội đáp.

Đỗ Văn Tú sốt sắng nói:

“Cậu còn chưa biết sao?

Hoan Hoan thành ngôi sao điện ảnh rồi!"

“Cái gì?"

Đỗ Kiến Quốc ngẩn người, “Hoan Hoan mới bao nhiêu tuổi mà thành ngôi sao điện ảnh cái gì!

Chị cả nghe ai nói thế?"

“Còn nghe ai nói nữa, tự mắt chị nhìn thấy đây này.

Hôm qua chị với anh rể đi xem phim, một bộ phim tên là 《Đoàn Viên》, trong đó có Hoan Hoan đóng, chị tận mắt nhìn thấy luôn!"

Đỗ Văn Tú khẳng định.

“Chị không ở nhà chăm mẹ, còn rảnh rỗi đi xem phim à?"

Đỗ Kiến Quốc quát chị mình.

“Bây giờ là lúc nói chuyện đó sao?

Nói chuyện Hoan Hoan ấy!"

Đỗ Văn Tú tức giận.

“Chẳng lẽ chị nhìn nhầm rồi?"

Trong lòng Đỗ Kiến Quốc vẫn không tin lắm.

“Nhầm cái gì mà nhầm?

Có phải con bé đổi tên thành Vương Vũ Hoan không!

Chính là nó!"

Đỗ Văn Tú cuống quýt giậm chân.

Đỗ Kiến Quốc cảm thấy đầu óc choáng váng, lẩm bẩm:

“Thật sự là Hoan Hoan..."

“Cậu mau đòi Hoan Hoan về đi!

Hoan Hoan thành ngôi sao rồi, sau này chẳng phải sẽ kiếm được bộn tiền sao!"

Đỗ Văn Tú nói, “Cậu cũng thật hồ đồ, cứ thế mà để hộ khẩu Hoan Hoan chuyển đi, đến họ cũng đổi luôn!"

“Hoan Hoan theo em thì cũng không thành ngôi sao được."

Đỗ Kiến Quốc hiếm khi tỉnh táo, “Chồng của Vương Anh là đại văn sĩ, anh ta còn có bạn làm đạo diễn, Hoan Hoan mới được làm ngôi sao đấy."

“Cậu có ngốc không, cậu cứ đòi chúng nó về, bọn họ cũng sẽ không bỏ mặc Hoan Hoan đâu."

Đỗ Văn Tú hiến kế.

“Để tính sau, để tính sau."

Đỗ Kiến Quốc nghĩ, Hoan Hoan bây giờ còn nhỏ, đòi về mình cũng chẳng nuôi nổi, đợi sau này con bé thực sự thành đại minh tinh rồi, mình hãy tìm nó thì hơn.

Đỗ Văn Tú thấy nói mãi Đỗ Kiến Quốc không thông, mắng hắn một trận rồi bỏ đi, đến phòng của Tôn Xảo Linh cũng không thèm vào.

Đỗ Kiến Quốc lại mắng ngược lại chị mình một trận.

Đỗ Kiến Quốc làm đại cái gì đó để ăn, bưng cho mẹ mình, sau đó bật tivi lên, vừa xem tivi vừa ăn cơm tối.

Rồi, hắn nhìn thấy Hoan Hoan và Duyệt Duyệt trên tivi...

Đỗ Kiến Quốc làm rơi cả đũa, đây là quảng cáo của xưởng Vương Anh sao?

Hoan Hoan không chỉ đóng phim, còn đóng cả quảng cáo nữa?

Chưa dừng lại ở đó, trước khi đi ngủ hắn nghe đài phát thanh một lúc, rồi nghe thấy bài hát quảng cáo do Hoan Hoan và Duyệt Duyệt hát.

Bộ phim 《Đoàn Viên》 đã bùng nổ, trong đó nhân vật do Hoan Hoan thủ vai là nổi tiếng nhất, kỹ năng diễn xuất tinh tế của con bé đã lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt của khán giả cả nước.

Trong phim, Hoan Hoan đóng vai một cô bé mất mẹ, sau khi ông bà nội qua đời, cô bé cùng chị và em gái bị bố đưa lên thành phố bán đi.

Ba chị em bị bán vào những gia đình khác nhau, Hoan Hoan chịu đủ mọi khổ cực ở nhà mới, trong lòng chỉ đau đáu mong mỏi được đoàn tụ với chị em mình...

Hoan Hoan trong phim quá đỗi khổ cực, nên khi quảng cáo của xưởng bánh quy Gấu Trúc được tung ra, mọi người khi nhìn thấy Hoan Hoan đều không kìm được mà liên tưởng theo, cảm thấy Hoan Hoan và em gái sau này chắc chắn sẽ đoàn tụ hạnh phúc, giống như trong quảng cáo vậy.

Và bài hát quảng cáo đó cũng nhanh ch.óng được trẻ em truyền miệng nhau, còn nổi tiếng hơn cả bộ phim.

Đúng lúc này Nhà nước thông báo thành lập khu bảo tồn gấu trúc lớn, bài hát quảng cáo vốn có này cũng trở thành bài hát tuyên truyền bảo vệ gấu trúc...

Vương Anh nhân cơ hội đó đã quyên góp một vạn tệ cho khu bảo tồn, khiến bài hát này chính thức trở thành ca khúc công ích tuyên truyền bảo vệ gấu trúc.

Xưởng bánh quy Gấu Trúc nhanh ch.óng nổi danh khắp cả nước, đơn đặt hàng tăng vọt hơn mười lần, máy móc trong xưởng chạy liên tục 24/24 cũng không kịp sản xuất.

Trong xưởng đã không còn chỗ để xây thêm nhà xưởng và kho bãi, để đón đầu sự phát triển bùng nổ của xưởng, Vương Anh đã xin lãnh đạo cấp cho một khu đất ở phía Tây thành phố để xây dựng nhà xưởng mới.

Sự bùng nổ của xưởng bánh quy Gấu Trúc là điều ai cũng thấy rõ, Vương Anh không tốn quá nhiều sức lực đã lấy được một mảnh đất lớn, lập tức bắt tay vào xây dựng xưởng mới.

Tại Thâm Quyến, Vương Tuệ sau khi đi làm được một tuần thì được đồng nghiệp rủ đi xem phim.

Vương Tuệ không muốn đi, đi làm quá mệt mỏi, khó khăn lắm mới được nghỉ, cô chỉ muốn nằm bẹp trong ký túc xá.

“Tôi không đi đâu, mọi người đi đi."

Vương Tuệ từ chối.

“Đi xem cùng đi, nghe nói còn vài ngày nữa là hết suất chiếu rồi, hay lắm!

Trong đó có một bé gái đóng đạt cực kỳ."

Vương Tuệ nghe đến “bé gái" liền nghĩ ngay đến Hoan Hoan, cuối cùng vẫn cùng đồng nghiệp đi xem phim.

Khi gương mặt của Hoan Hoan và Duyệt Duyệt xuất hiện trên màn ảnh lớn, Vương Tuệ đờ người ra, nước mắt rơi lã chã.

Chương 191 C-ái ch-ết – Đỗ Kiến Quốc biết chính mình đã hại ch-ết bố mình...

Cùng với sự công chiếu của 《Đoàn Viên》, sự phổ biến của bài hát thiếu nhi và việc quảng cáo được phát sóng trên các đài truyền hình, Hoan Hoan, Duyệt Duyệt cùng xưởng bánh quy Gấu Trúc đã hoàn toàn trở nên nổi tiếng.

Cả Hoan Hoan và Duyệt Duyệt đều nhận được không ít lời mời đóng phim, Duyệt Duyệt hoàn toàn không có hứng thú với việc đóng phim nên Vương Anh đã từ chối hết cho con bé.

Lời mời dành cho Hoan Hoan còn nhiều hơn, Cố Hiên và Triệu Vân Thăng cùng nhau chọn lọc những kịch bản tốt nhất cho con bé, để con bé có thể vừa đảm bảo việc học vừa tham gia đóng phim.

Khi Đỗ Kiến Quốc tìm đến cửa thì đúng vào giữa kỳ nghỉ hè, Hoan Hoan đã đi đóng phim ở tỉnh ngoài, Duyệt Duyệt cũng đi theo chơi, Lý Phượng Cúc đi cùng để chăm sóc hai đứa trẻ.

Trần Tú Cầm mở cửa, nhìn thấy Đỗ Kiến Quốc râu ria xồm xoàm, luộm thuộm bẩn thỉu, bà vừa định đuổi người đi thì thấy hắn đang đeo băng tang.

Tim bà bỗng thắt lại, chẳng lẽ Tôn Xảo Linh đi rồi?

“Thím, Hoan Hoan đâu rồi ạ?"

Đỗ Kiến Quốc vừa mở miệng, giọng nói đã khàn đặc.

“Hoan Hoan không có nhà, nhà cậu có ai qua đời à?"

Trần Tú Cầm nhìn băng tang trên tay hắn hỏi.

“Bố tôi..."

Đỗ Kiến Quốc nghẹn ngào, hắn không ngờ đầu năm bố hắn mới nói làm nốt năm nay sẽ nghỉ vì sức khỏe không chịu nổi, vậy mà giờ người đã không còn nữa.

Người qua đời hóa ra lại là bố của Đỗ Kiến Quốc, Trần Tú Cầm rất bất ngờ, hỏi:

“Ông ấy... tuổi cũng chưa lớn mà, chuyện là thế nào vậy?"

Đỗ Kiến Quốc biết chính mình đã hại ch-ết bố mình, nếu không phải hắn cho bố uống thu-ốc quá liều thì bố hắn sẽ không ch-ết sớm như vậy.

Trong lòng hắn hối hận muôn vàn, nhưng cũng chẳng còn ích gì nữa.

“Làm việc trên cao, không cẩn thận bị ngã xuống."

Đỗ Kiến Quốc nghẹn ngào nói.

“Ôi chao..."

Nghĩa t.ử là nghĩa tận, Trần Tú Cầm vẫn tiếc nuối nói, “Cậu nén đau thương, Hoan Hoan đang đóng phim ở tỉnh ngoài, khó liên lạc lắm, mà dù có liên lạc được thì e là trong vài ba ngày cũng không về kịp."

Đỗ Kiến Quốc mệt mỏi xua tay:

“Thôi bỏ đi, con bé không có nhà thì đừng hành hạ nó làm gì.

Thím, tôi đi đây."

Trần Tú Cầm nhìn theo bóng lưng của Đỗ Kiến Quốc, hắn chắc cũng chỉ mới ngoài ba mươi mà trông đã còng rạp xuống rồi.

Buổi tối, Vương Anh đi làm về, Trần Tú Cầm đã kể lại chuyện này với cô.

“Ch-ết rồi sao?"

Vương Anh nghe tin Đỗ Vi Dân qua đời thì vô cùng kinh ngạc, kiếp trước vào lúc này ông ta vẫn còn sống khỏe mạnh kia mà.

“Ừ, cậu ta vừa đến, mẹ thấy đeo băng tang cứ tưởng là bà mẹ cậu ta đi rồi cơ, cậu ta bảo là bố, ngã từ trên cao xuống."

Trần Tú Cầm nói.

Vương Anh im lặng một hồi lâu, nhà họ Đỗ kiếp này thực sự là đen đủi, chẳng lẽ thật sự là báo ứng?

“Định tìm Hoan Hoan về đấy, mẹ bảo không có nhà, cậu ta cũng chẳng nói gì, bảo là đừng hành hạ con trẻ rồi đi về luôn."

Trần Tú Cầm thấy Vương Anh không nói gì lại tiếp tục kể.

“Vâng, Hoan Hoan ở xa thế, giờ có về cũng không kịp dự đám tang, trời mùa hè nắng nóng, người cũng không để lâu trong nhà được."

Vương Anh nói.

“Thì đấy."

Trần Tú Cầm nói, “Tạm thời cũng đừng nói cho Hoan Hoan biết, đợi chúng nó về, bảo con bé đi thắp nén nhang là được rồi."

“Vâng."

Vương Anh đáp lời.

“Con mau đi tắm đi, hôm nay lại đến công trường rồi hả, người ngợm đầy bụi, trên đầu một lớp kìa, tóc bạc trắng cả ra rồi."

Trần Tú Cầm nhắc nhở.

Vương Anh phủi phủi tóc, rồi lại phủi phủi quần áo, nói:

“Con từ công trường về thẳng đây luôn ạ."

Xưởng mới của Vương Anh đang được xây dựng rầm rộ, quy mô rất lớn, công việc cực kỳ nhiều, cô cứ dăm ba bữa lại phải đích thân đến xem xét một lần.

“Cứ để bố con đi là được rồi mà."

Trần Tú Cầm nói.

“Bố cũng có việc của bố ạ, bây giờ trong xưởng ai nấy đều bận rộn."

Vương Anh nói.

“Mau đi tắm đi."

Trần Tú Cầm lại thúc giục một lần nữa.

Vương Anh tắm rửa xong, Trần Tú Cầm cũng đã chuẩn bị xong bữa tối, canh đậu xanh ăn kèm với bánh xếp chiên và một đĩa dưa chuột đ-ập dập.

Trên bàn ăn, Triệu Thành Quân và Vương Anh cứ liên tục nói về chuyện trong xưởng.

Trần Tú Cầm bây giờ cũng chẳng quản nữa, xưởng của họ quá nhiều việc, hai cha con ông cháu này nửa năm nay bận rộn đến mức gần như không có ngày nghỉ.

Vương Anh lại g-ầy đi một vòng, đúng như Trần Tú Cầm nói trước đó, cô cứ bận xong đợt này lại có đợt khác để bận.

Nhưng nhìn tinh thần phấn chấn của Vương Anh, bà cảm thấy con bé có lẽ chẳng thấy mệt mỏi gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tn 70: Hào Quang Không Thể Đánh Cắp - Chương 285: Chương 285 | MonkeyD