Tn 70: Hào Quang Không Thể Đánh Cắp - Chương 81
Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:19
“Vương Anh nhìn Triệu Vân Thăng, cảm thấy con người này thực sự có rất nhiều điểm tốt.
Nếu là người đàn ông khác, nói không chừng sẽ tự tranh công về mình rồi, nhưng Triệu Vân Thăng thì không, anh luôn đặt cô lên hàng đầu.”
Trong lòng Vương Anh trào dâng niềm yêu mến dành cho Triệu Vân Thăng như thế này, cô liền chủ động hôn anh.
Hiếm khi thấy Vương Anh chủ động như vậy, sao Triệu Vân Thăng có thể không kích động cho được.
Anh lập tức đáp lại nụ hôn của vợ, tay bắt đầu cởi cúc áo ngủ của cô...
Rất nhanh sau đó, Vương Anh liền cảm thấy Triệu Vân Thăng cũng chẳng phải điểm nào cũng tốt, ví dụ như những lúc như thế này anh đặc biệt bá đạo, lại còn lắm trò.
“Khăn trải giường mới thay đấy, đừng có làm bẩn.”
“Anh biết mà...”
Buổi tối nô đùa muộn nên sáng hôm sau Vương Anh sát giờ mới đến cơ quan.
Vừa vào phòng cô đã cảm thấy không khí có chút không đúng lắm.
Mấy người kia nhìn cô với ánh mắt hơi kỳ quặc.
“Có chuyện gì thế mọi người?”
Vương Anh hỏi.
Hóa ra chỉ mười phút trước, trong văn phòng đã diễn ra cuộc đối thoại như thế này:
Chu Tiền Tiến hỏi Từ Lệ Lệ:
“Người phụ nữ ở trạm văn hóa đó tên là gì ấy nhỉ?”
“Tên là Tống Âm mà.”
Từ Lệ Lệ đáp.
Chu Tiền Tiến im lặng một lát rồi nói:
“Có lẽ tớ biết tại sao cô ta lại bám lấy cậu rồi.”
“Tại sao?”
Từ Lệ Lệ nhảy dựng lên.
“Tớ nhờ người quen hỏi thăm chuyện ở trạm văn hóa, họ nói có người tên Tống Âm từng theo đuổi chồng của tổ trưởng Vương.
Cô ta có lẽ muốn ra tay từ tổ chúng ta để đối phó với tổ trưởng.”
Chu Tiền Tiến nói.
Thực tế là anh ta đã nghĩ đến chồng của Vương Anh trước, rồi mới đi hỏi ngược lại.
Ngô Hải Dương giật mình, chuyện này chẳng phải trùng khớp với những gì anh nghĩ sao!
Anh vội hỏi:
“Thế tổ trưởng có biết chuyện này không?”
“Cái đó tớ không biết, nãy giờ cũng chỉ là tớ đoán mò thôi.”
Chu Tiền Tiến nói.
La Văn Thư đẩy đẩy gọng kính:
“Đúng là một người phụ nữ tâm cơ!
Khó khăn lắm chúng ta mới gặp được một lãnh đạo tốt như tổ trưởng, cô ta muốn phá đám sao, mơ đi!
Mọi người tuyệt đối không được để kẻ địch tha hóa đấy nhé.”
“Tôi mới không thèm!”
Từ Lệ Lệ vội vàng khẳng định.
Chu Tiền Tiến khi biết chuyện này, trong lòng cũng từng thoáng qua ý nghĩ có nên lợi dụng chuyện này không.
Nếu anh ta nhân cơ hội lợi dụng Tống Âm, tương kế tựu kế, tố cáo Vương Anh vì vướng mắc tình cảm cá nhân mà làm tổn thất đến tổ công tác và xưởng thực phẩm, nói không chừng có thể hạ bệ được Vương Anh...
Nhưng anh ta đã nhanh ch.óng từ bỏ ý định đó.
Trên người Vương Anh có rất nhiều điểm đáng để anh ta học tập, cô là một lãnh đạo giỏi.
Con người ta có thể luồn cúi, nịnh hót, nhưng không thể làm chuyện thất đức hại người.
“Tôi cũng sẽ không làm vậy!”
Chu Tiền Tiến trịnh trọng tuyên bố.
“Vấn đề bây giờ là tổ trưởng có biết không, chúng ta có nên nói cho chị ấy biết không?
Còn chồng chị ấy thì sao?
Có ý gì với Tống Âm không, chẳng phải họ mới cưới sao.”
Ngô Hải Dương nói.
Trong lòng anh có chút tức giận, cảm thấy chồng của tổ trưởng Vương có lẽ cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, vì “ruồi không bậu trứng không kẽ hở" mà!
Lúc mấy người đang bàn bạc xem có nên nói cho Vương Anh biết không thì cô bước vào.
“Sao thế, mới nghỉ một ngày mà đã không nhận ra tôi rồi à?”
Vương Anh lại hỏi.
“Tổ trưởng, chị có quen Tống Âm không?”
Cuối cùng Từ Lệ Lệ cũng hỏi ra miệng.
“Quen chứ, đồng nghiệp của chồng tôi mà, lúc đám cưới tôi cô ấy cũng có đến.
Hửm?
Chẳng lẽ người mà em nói là Tống Âm?”
Vương Anh cố ý nói.
“Chính là chị ta đấy ạ...”
Từ Lệ Lệ xác nhận.
“Tại sao cô ta lại tiếp cận em nhỉ?”
Vương Anh thực ra cũng không hẳn là giả ngốc, cô thực sự không biết Tống Âm rốt cuộc định làm gì.
Ngô Hải Dương có chút sốt ruột, tổ trưởng Vương bình thường thông minh là thế, sao đến chuyện nam nữ lại hồ đồ vậy nhỉ.
“Nói không chừng là nhắm vào chị đấy!”
Ngô Hải Dương thẳng thắn.
“Tụi em nghe người ở trạm văn hóa nói, chị ta từng theo đuổi chồng của chị.”
Từ Lệ Lệ vội vàng bồi thêm.
“Thì đó đều là chuyện cũ rồi mà.”
Vương Anh nói.
Cô tuyệt đối không để mình và Tống Âm bị gán ghép vào nhau, những chuyện thế này rất dễ bị người khác lấy ra thêu dệt.
Lúc này, chỉ có Chu Tiền Tiến hiểu được tâm tư của Vương Anh, anh ta có chút hối hận, sớm biết thế đã không nói chuyện này ở văn phòng.
“Chúng ta đừng nói lung tung nữa, toàn là suy đoán cả thôi, đừng để ảnh hưởng đến danh tiếng của hai nữ đồng chí.”
Chu Tiền Tiến lên tiếng.
La Văn Thư dường như cũng hiểu ra, anh ta bảo:
“Dù sao chúng ta làm việc cứ cẩn thận một chút, đừng để người ta nắm thóp là được.”
Vương Anh cảm thấy Chu Tiền Tiến và La Văn Thư có lẽ đã đoán được ý đồ trong lòng mình, cô chỉ nói:
“Cứ quan sát xem sao đã, về tôi cũng sẽ hỏi chồng mình xem thế nào.”
Ngô Hải Dương và Từ Lệ Lệ thấy hai người kia bỗng nhiên đổi giọng thì nhất thời không hiểu gì, nhưng cả hai đều không nhắc đến chuyện Tống Âm nữa.
Nhóm Chu Tiền Tiến phải đi tiếp tục thống kê các đơn vị còn lại.
Khi anh ta xin phép Vương Anh đi, cô bảo:
“Mọi người ở lại một lát, đợi một lúc rồi hãy đi.”
“Có việc gì sao ạ?”
Chu Tiền Tiến hỏi.
“Chuyện tốt, lát nữa mọi người sẽ biết thôi.”
Vương Anh đang đợi giám đốc Tiền cho người gọi cô qua bàn chuyện sản xuất Sa Kỳ Mã.
Cô thực ra cũng không hoàn toàn yên tâm về những người trong tổ này, nhất định phải dùng chút thủ đoạn để họ hiểu rằng, hạ bệ cô không bằng để cô dẫn dắt họ.
Mấy người chờ chưa đến nửa tiếng đồng hồ thì Vương Anh được giám đốc Tiền cử người đến gọi đi.
Chỉ mười phút sau, Vương Anh đã quay lại văn phòng.
Trước ánh mắt mong đợi của các tổ viên, cô mỉm cười nói:
“Xưởng đã thông qua công thức sản xuất sản phẩm mới của tôi rồi, mọi người có tự tin cùng tôi tạo ra sản phẩm chủ lực mới cho xưởng thực phẩm không?”
Chương 67 Đổ thêm dầu vào lửa “Tôi đoán cô ta muốn nhắm vào vấn đề tác phong của tôi..."
Lời nói của Vương Anh lập tức khiến văn phòng sôi sục.
“Sản phẩm mới gì thế ạ?”
“Đã có công thức rồi sao?”
“Khi nào thì bắt đầu sản xuất ạ?”
“Có ngon không chị!”
“...”
Các tổ viên ríu rít hỏi han, không còn để tâm đến chuyện của Tống Âm nữa.
Vương Anh đi đến bàn làm việc của mình, viết tên sản phẩm mới lên tấm bảng đen nhỏ.
“Cái gì đây ạ?
Em chưa nghe thấy bao giờ.”
Chu Tiền Tiến nói, “Cái tên nghe lạ thế, liệu có ngon không ạ?”
“Chưa nghe thấy mới hiếm chứ, là món điểm tâm từ phương Bắc đến.
Về hương vị thì không cần lo đâu, những thứ nhiều đường nhiều dầu thì không có món nào là không ngon cả.”
Vương Anh nói, “Hôm nay tôi sẽ bắt đầu thử nghiệm công thức.”
Từ Lệ Lệ có chút tiếc nuối nói:
“Dạo này tụi em toàn phải chạy bên ngoài, việc cải tiến bánh Vân Phiến tụi em không được tham gia, sản phẩm mới này tụi em cũng không được tham gia sao?
Tổ trưởng có thể đợi tụi em được không ạ?”
La Văn Thư lườm Từ Lệ Lệ một cái:
“Đừng nói lung tung, nhiệm vụ sản xuất là quan trọng hay cá nhân cô là quan trọng hả?
Còn chút giác ngộ nào không đấy?”
Từ Lệ Lệ bị nói đến đỏ bừng mặt, không dám ho he gì thêm.
Vương Anh mỉm cười:
“Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, công thức cũng không phải một hai ngày là thử xong được.
Cái này không giống bánh Vân Phiến, chúng ta chỉ thêm bớt nguyên liệu trên nền cũ, lại có thợ lành nghề giúp đỡ.
Cái này chúng ta phải bắt đầu từ con số không, đợi mọi người thống kê xong rồi, sẽ có lúc cho mọi người bận rộn đấy.”
Ngô Hải Dương lúc này mới hỏi:
“Tổ trưởng, đây không phải công thức tụi mình tìm thấy trong phòng lưu trữ chứ?
Công thức từ đâu ra vậy ạ?
Thật là hiếm thấy.”
Vương Anh đáp:
“Công thức ghi trong sách thôi.
Được rồi, tin tốt đã báo cho mọi người, tiếp theo cứ đợi mọi người thống kê xong số liệu đã.”
“Bây giờ em đi ngay đây!”
Từ Lệ Lệ vừa nói vừa xách túi, hùng dũng oai vệ bước ra khỏi văn phòng.
Cô chính là một thanh niên tốt đầy giác ngộ mà!
“Tụi tôi cũng đi đây.”
Chu Tiền Tiến và La Văn Thư nói.
Sau khi cả ba người đi khỏi, trong văn phòng chỉ còn lại Vương Anh và Ngô Hải Dương.
Ngô Hải Dương vốn dĩ đã có thiện cảm với Vương Anh, anh lại nghĩ đến chuyện chồng Vương Anh và Tống Âm, trong lòng thầm thấy không đáng cho cô.
Vương Anh đâu có biết suy nghĩ của Ngô Hải Dương, cô viết xong một bản kế hoạch tuần đơn giản rồi nói:
“Tôi sang văn phòng chủ nhiệm Triệu một lát để nộp bản kế hoạch, sẵn tiện xin phiếu lĩnh nguyên liệu luôn.”
“Để tôi đi cùng chị.”
Ngô Hải Dương đề nghị.
“Cũng được, lát nữa chúng ta đi thẳng ra kho rồi xuống xưởng luôn.”
Vương Anh bảo.
Ngô Hải Dương đi bên cạnh Vương Anh, thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái, cảm thấy trên người cô có một nhiệt huyết công việc dùng không hết.
Còn chuyện về chồng mình, cô dường như chẳng mảy may để tâm, là cô cực kỳ tin tưởng chồng mình, hay là cô chẳng hề bận tâm đến anh ta nhỉ...
Thấy Vương Anh không để ý, lòng Ngô Hải Dương lại càng thêm để ý.
Đến văn phòng chủ nhiệm Triệu, Vương Anh nộp kế hoạch công tác, chủ nhiệm Triệu đã ký sẵn phiếu lĩnh nguyên liệu cho cô.
Cầm lấy phiếu, Vương Anh đi thẳng ra kho hàng.
Đồng chí quản kho bị thọt chân phụ trách nhiệm vụ phúc lợi lần này thấy nhóm Vương Anh đến liền chủ động chào hỏi:
“Mọi người lại đến à, lần này cần gì đây?”
Vương Anh đưa tờ phiếu cho anh ta.
Quản kho xem qua một lượt rồi hỏi:
“Cái này không phải để làm bánh, là làm cái gì thế?”
“Sản phẩm mới đấy ạ.”
Vương Anh đáp.
“Lại có sản phẩm mới à, bánh cải tiến tốt lắm, sản phẩm mới chắc cũng ngon thôi.”
Đồng chí quản kho vừa nói vừa dẫn họ đi lĩnh nguyên liệu.
Vương Anh thấy thái độ của quản kho với họ đã ôn hòa hơn nhiều, mỉm cười đáp:
“Chắc chắn rồi ạ.”
Sau khi lĩnh xong nguyên liệu, Vương Anh và đồng nghiệp đi thẳng xuống xưởng số 4.
Lúc này Phương Hồng Quân cũng đang ở xưởng, vừa nhìn thấy Vương Anh, vẻ mặt anh ta liền trở nên phức tạp.
Người phụ nữ này quả thực lại mang đến một công thức mới.
Thật không khéo là giám đốc Tiền lại từng ăn món này, hơn nữa còn cực kỳ yêu thích, còn bảo món này trước kia toàn là các bậc quý tộc mới được ăn, giờ cuối cùng đã lật đổ được bọn họ rồi, phải đẩy mạnh sản xuất để nhân dân lao động đều được thưởng thức.
Thậm chí còn nói nếu tiêu thụ tốt sẽ tách riêng một xưởng để sản xuất.
Đến lúc đó, chẳng phải Vương Anh sẽ là trưởng xưởng, ngang hàng với anh ta sao?
Đó còn chưa phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là Vương Anh năng nổ như vậy, sau này cấp trên hay lãnh đạo xưởng chắc chắn đều sẽ thiên vị cô ta...
“Chủ nhiệm Phương, chúng tôi đến rồi.
Hôm nay chúng tôi bắt đầu thử nghiệm sản phẩm mới, xin anh tiếp tục để đồng chí Điền Ngọc Lan và đồng chí Dương Kiến Thiết giúp đỡ chúng tôi.”
Vương Anh tự động phớt lờ vẻ mặt của Phương Hồng Quân, nói năng một cách công sự công biện.
Lúc này, rất nhiều người ở xưởng số 4 đều muốn làm việc dưới trướng Vương Anh rồi, nhưng vì chủ nhiệm Phương đang ở đây nên họ không dám lên tiếng, chỉ dám đưa mắt liếc nhìn Vương Anh, hy vọng cô sẽ chọn trúng mình.
Điền Ngọc Lan và Dương Kiến Thiết trong lòng vui mừng khôn xiết, cùng là làm việc nhưng họ thà đi theo tổ trưởng Vương còn hơn.
Phương Hồng Quân nói:
“Sản phẩm mới mà chỉ có mấy người các cô chắc chắn là không đủ, để tôi giao thêm cho cô hai người nữa nhé, Lục Thông, Thường Thắng...”
“Không cần đâu ạ.”
Vương Anh cắt lời Phương Hồng Quân.
“Chúng tôi không chỉ có mấy người này, chúng tôi vẫn còn ba đồng nghiệp nữa sắp xong việc sẽ quay lại ngay.
Không thể vì việc phát triển sản phẩm mới của chúng tôi mà làm ảnh hưởng đến tiến độ sản xuất vốn có của xưởng số 4 được.”
Vương Anh thầm nghĩ, cô đâu có ngốc, Điền Ngọc Lan và Dương Kiến Thiết là những người mà Phương Hồng Quân không cần nên cô mới sẵn lòng tiếp nhận, còn hai người mà anh ta vừa nhắc tới chắc chắn là thuộc hạ thân tín của anh ta, sao cô dám nhận cơ chứ?
