Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 110
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:24
“Làm vợ giận rồi.”
“Mệt cả ngày rồi, uống chút nước đi?”
Tần Vũ chu đáo rót nước ấm tới.
Hạ Lan mặt không cảm xúc đưa chân vào chậu nước ấm, vừa nãy còn kêu đau, giờ lại chẳng thốt ra lời nào.
“Vợ ơi?”
Nhìn khuôn mặt 'em đang rất giận, anh đừng có nói chuyện với em' của Hạ Lan, trong mắt Tần Vũ lóe lên một tia cười.
Tiến lên ngồi xổm xuống, dịu dàng rửa chân cho Hạ Lan, Hạ Lan muốn rụt lại, không cẩn thận chạm vào m-ụn nước.
“Á!”
Tần Vũ vội vàng xem xét m-ụn nước cho Hạ Lan, đợi cô dịu lại mới nhẹ nhàng vỗ vỗ chân cô:
“Ngoan nào đừng cử động, cứ ngâm cho thật tốt, lát nữa anh bôi thu-ốc cho.”
Thấy nước đã nguội, Tần Vũ lại xách nước nóng tới, đưa nước về nhiệt độ nóng chân.
“Nóng quá.”
Hạ Lan vừa rơi nước mắt, vừa tủi thân nói.
“Nóng mới tốt, để hơi nóng trong lòng bàn chân em được nước ấm mang ra hết, ngày mai bảo đảm chân em sẽ không đau nữa.”
Tần Vũ giải thích.
“Hồi trước ở trong quân ngũ, chúng tôi mỗi ngày đều phải đi bộ mấy chục cây số, lòng bàn chân bị mài ra m-ụn nước là chuyện nhỏ, còn có những người chân mài đến nát bét, chưa kịp lành lại đã lại bị mài hỏng rồi.”
“Thế thì đau ch-ết mất...”
Hạ Lan nghĩ đến cảnh tượng đó thôi cũng thấy đau rồi.
“Chúng tôi phải chạy đua với quân địch để đến được vị trí chỉ định trước.”
Lời nói nhẹ nhàng bâng quơ của Tần Vũ khiến Hạ Lan khựng lại.
Chương 89 Đêm động phòng hoa chúc
Bàn tay lớn của Tần Vũ trong nước ấm đặt lên chân Hạ Lan, giúp cô xoa bóp thư giãn.
Cơn đau mỏi, sưng tấy ở lòng bàn chân dưới bàn tay Tần Vũ, dần dần thay đổi, một cảm giác tê dại dần dần ập đến, Hạ Lan toàn thân rúng động.
Cảm giác tê dại ngày càng nặng, Hạ Lan muốn rút chân lại, nhưng Tần Vũ đã nắm c.h.ặ.t lấy cổ chân cô, bá đạo không chịu để cô trốn thoát.
Hạ Lan đỏ mặt muốn mở lời nhưng lại không biết nên nói thế nào, cảm giác tê dại khiến sự khác lạ trong c-ơ th-ể ngày càng rõ rệt.
“Hừm.”
Vì Tần Vũ ấn vào một vị trí nào đó mà Hạ Lan không nhịn được rên khẽ một tiếng, nhận ra âm thanh này quá dễ làm người ta hiểu lầm, Hạ Lan vội vàng bịt miệng lại.
Tần Vũ nghe thấy tiếng này thì khựng lại một chút, hơi nóng bốc lên mặt Hạ Lan, cô cúi đầu không dám nhìn Tần Vũ.
Tay Tần Vũ vẫn từng chút từng chút một nghiêm túc xoa bóp cho Hạ Lan, như thể vừa nãy anh chẳng nghe thấy gì cả.
Cho đến khi Tần Vũ cuối cùng cũng dừng lại, Hạ Lan mới thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng kết thúc rồi.
“Được rồi, anh đi tắm đây, em ngủ trước đi!”
Tần Vũ nói xong, xoay người bưng chậu đi ra khỏi phòng.
Nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Tần Vũ, Hạ Lan sững người.
Tần Vũ giận rồi sao?
Tại sao giọng nghe lạnh lùng thế?
Hạ Lan có chút lo lắng, không nhịn được xuống giường đi xem Tần Vũ làm gì, tìm một vòng quanh nhà cũng không thấy Tần Vũ đâu.
Đúng lúc Hạ Lan tưởng Tần Vũ ra ngoài rồi, trong phòng vệ sinh bỗng nhiên vang lên một tiếng rên rỉ.
Trong đêm tối tĩnh mịch, âm thanh đó đặc biệt rõ ràng.
Hạ Lan ngây người, nhẹ nhàng đi đến cửa phòng vệ sinh, đang định mở lời hỏi Tần Vũ có phải ở bên trong không, thì nghe thấy bên trong tiếng rên rỉ kìm nén mang theo hơi thở dốc nặng nề.
Hạ Lan kinh ngạc trợn tròn mắt, Tần Vũ ở bên trong...
Xoay người chạy nhanh về phòng, vùi mình vào trong chăn.
Anh ấy... vừa nãy đang...
Ngay lúc Hạ Lan đang suy nghĩ lung tung, Tần Vũ đã trở lại, mang theo một thân hơi lạnh lên giường, lần này lại không chủ động ôm Hạ Lan vào lòng, mà tự mình đắp một cái chăn khác.
Hạ Lan sững người.
Trước đây Tần Vũ luôn ôm cô vào lòng, cô có muốn từ chối cũng bị anh bác bỏ.
Giờ lại chủ động tách ra, không chạm vào cô nữa.
Trong lòng Hạ Lan rất khó chịu, giống như có cái gì đó chặn lại, cô ngây người nhìn tấm lưng của Tần Vũ, đôi mắt sáng ngời ngập tràn nước mắt, lặng lẽ lăn dài xuống má, làm ướt đẫm gối.
Tần Vũ nghe thấy động động tĩnh phía sau, cố nén ý định quay lại ôm lấy cô.
Anh không muốn làm Hạ Lan sợ, chỉ là hôm nay vì những người đàn ông bị Hạ Lan thu hút ngày càng nhiều, sự ghen tuông trong lòng anh cũng ngày càng không thể kiềm chế.
Đặc biệt vừa nãy Hạ Lan còn phát ra tiếng rên rỉ quyến rũ như vậy, khiến Tần Vũ vốn dĩ đang kìm nén bản thân, lý trí suýt chút nữa thì sụp đổ.
Anh thật sự không nhịn được nữa, bèn dùng nước lạnh để gội rửa bản thân, sau khi giải quyết ham muốn anh tưởng rằng khi nhìn lại Hạ Lan sẽ có thể bình tĩnh lại.
Nhưng sự thật chứng minh, anh không bình tĩnh nổi.
Một tiếng thút thít làm Tần Vũ rúng động, lập tức xoay người nhìn Hạ Lan, thấy c-ơ th-ể cô co giật không tự nhiên, cộng thêm tiếng thút thít đó, Tần Vũ lập tức lật người Hạ Lan lại.
Nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Hạ Lan, tim Tần Vũ thắt lại, đau đến mức làm anh mất đi lý trí.
“Tại sao lại khóc?”
Tần Vũ xót xa lau đi những giọt nước mắt trên má Hạ Lan, nhìn cô.
“Có phải anh đã làm sai chuyện gì không?”
“Đừng khóc nữa có được không?
Có chuyện gì em cứ nói với anh, anh sẽ giải quyết cho em, đừng khóc nữa, khóc làm tim anh cũng đau theo em đấy.”
Tần Vũ nhẹ nhàng dỗ dành.
Vừa suy nghĩ xem mình có làm chuyện gì khiến Hạ Lan buồn lòng như vậy không.
Hạ Lan ngẩng đầu nhìn Tần Vũ, thấy trong mắt anh đầy vẻ xót xa, trong mắt Hạ Lan toàn là sự tủi thân.
“Có phải anh không còn thích em nữa không?”
“Sao em lại nghĩ như vậy chứ?
Anh muốn em làm vợ anh, không phải là chuyện đùa đâu.”
Tần Vũ bất lực véo mũi Hạ Lan, anh không thích cô từ bao giờ chứ.
“Trước đây anh đều ôm em mà, bất kể em có đồng ý hay không anh đều sẽ...”
Hạ Lan nói đến đoạn sau, đôi gò má ửng hồng vì thẹn thùng, kiên định nói tiếp.
“Nhưng hôm nay anh lại trực tiếp quay lưng đi, còn tự đắp một cái chăn...”
Tần Vũ khựng lại, không ngờ Hạ Lan lại vì chuyện này mà cảm thấy tủi thân.
Anh chỉ là không muốn hơi lạnh trên người mình làm cô bị lạnh, anh vừa mới tắm nước lạnh xong, ngọn lửa vừa mới dập xuống nếu lại chạm vào cô, anh không đảm bảo mình còn có thể dừng lại được.
“Hạ Lan, anh vừa mới tắm nước lạnh xong, em có biết không, em nói lời này sẽ làm anh hiểu lầm là em đã sẵn lòng chấp nhận anh rồi đấy...”
Tần Vũ nhìn Hạ Lan, đe dọa.
Chỉ là tình yêu và sự căng thẳng thoáng qua trong mắt anh đã bị Hạ Lan nhìn thấy rõ ràng.
Hạ Lan lén lút đưa tay ra, móc lấy ngón tay của Tần Vũ, cái miệng nhỏ tủi thân nói:
“...
Sao anh biết em không sẵn lòng, anh đã hỏi đâu.”
