Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 115
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:25
Cô không muốn bị coi là người có quan hệ mới vào được đây, lúc đó cô đã tự mình dựa vào thực lực để vào làm ở cửa hàng bách hóa, chẳng qua tình cờ là Bộ trưởng Dương lại kết hôn với chị gái cô, trở thành anh rể của cô thôi.
“Chị tớ và anh rể kết hôn nhiều năm, tình cảm vẫn luôn rất tốt.
Tớ và anh rể làm cùng một đơn vị, luôn có người muốn tiếp cận anh rể để lấy lòng, có những kẻ quá đáng còn muốn dựa dẫm vào anh rể nữa.
Tớ nhìn không lọt mắt, nên chị tớ bảo tớ theo sát anh rể, giúp chị ấy trông chừng một chút."
Tiểu Linh giải thích với Hạ Lan.
Lời của Tiểu Linh khiến Hạ Lan mỉm cười.
Hạ Lan nhìn Tiểu Linh trước mặt, không còn vẻ lạnh lùng như lúc ban đầu, đây mới chính là tính cách thật của Tiểu Linh.
“Lần đầu tiên tớ gặp cậu, cậu chẳng cần nói lời nào đã biết Bộ trưởng Dương cần cái gì rồi, tớ thấy cậu thật sự rất giỏi."
Hạ Lan nhìn Tiểu Linh nói.
“Tớ theo anh rể ba năm rồi, mọi hành động của ông ấy tớ đều nắm rõ, đều là do chị tớ tiết lộ bí mật cho đấy."
Tiểu Linh cười nói.
“Cũng là nhờ có chị gái, nếu không tớ mới chẳng thèm để ý đến ông ấy."
“Bây giờ ông ấy đối với tớ cứ như nửa người cha vậy, mẹ tớ còn bảo tớ tìm người nào giống anh rể nữa."
Tiểu Linh cũng cảm thấy bất lực, mẹ cô thật sự rất thích kiểu con rể như anh rể, mở miệng ra là “con rể tôi".
Hai chị em cô không thể làm mẹ được nở mày nở mặt trước họ hàng bạn bè, nhưng sau khi chị cô gả cho anh rể, nhờ vào anh rể mà người mẹ vốn không có địa vị của cô đã có thể ưỡn ng-ực tự hào rồi!
Những người sinh con trai từng cười nhạo mẹ cô không sinh được con trai nay cũng chẳng còn khoe khoang nữa, vì con trai của họ chẳng ai tài giỏi bằng anh rể cô cả.
Anh rể cô cứ dăm ba bữa lại đưa chị cô về nhà, mà lần nào cũng mang theo túi lớn túi nhỏ, chưa bao giờ thiếu thốn thứ gì.
Đối xử với mẹ cô lại càng hiếu thảo, về đến nhà ngoại, chị cô ngược lại cứ như khách vậy, còn anh rể thì bận rộn làm hết việc này đến việc kia, ngoài trừ việc không biết nấu ăn ra thì anh rể việc gì cũng làm.
Có được người con rể tốt như vậy, mẹ cô tự nhiên trở thành đối tượng khiến mọi người ghen tị.
“Đúng là khá áp lực thật."
Hạ Lan cũng có ấn tượng tốt về Bộ trưởng Dương, một người đàn ông có trách nhiệm như vậy đúng là hiếm thấy ở thời đại này.
“Chứ còn gì nữa, cậu biết tớ đã đi xem mắt bao nhiêu người đàn ông rồi không?
Có anh rể làm gương, chẳng ai tớ nhìn trúng được cả."
Tiểu Linh bất lực nói.
Người làm mẫu vốn dĩ không có quá nhiều khuyết điểm, sau khi gặp càng nhiều đối tượng xem mắt, cô mới nhận ra người đàn ông như anh rể thật sự ít đến đáng thương.
“Tớ đã cố gắng hạ thấp yêu cầu rồi, nhưng vẫn không được!"
“Cậu biết không?
Anh rể tớ không hút thu-ốc, không uống r-ượu, cứ về nhà là giúp chị tớ chăm con.
Lần nào tớ sang thăm chị, chị tớ đều ở nhà, bố mẹ chồng lại rất thấu tình đạt lý, không bao giờ yêu cầu chị tớ phải làm cái này cái kia hay hầu hạ họ.
Chị tớ chỉ cần nấu cơm, viết bản thảo, sống cực kỳ tự tại."
Tiểu Linh vô cùng ngưỡng mộ cuộc sống của chị gái.
“Nghe thôi đã thấy tốt rồi, tiêu chuẩn của Bộ trưởng Dương cũng cao quá."
Hạ Lan hiểu ý của Tiểu Linh, đã có tấm gương sáng như vậy, cô làm sao có thể cam tâm tìm một người chồng không bằng anh rể mình.
“Đúng thế."
Tiểu Linh gật đầu lia lịa.
“Tớ tuyên bố trước nhé, tớ đối với anh rể thật sự không hề có thứ tình cảm nam nữ đó, một chút cũng không.
Nhưng chính là khởi điểm của anh rể cao quá."
“Cứ nghe mấy ông xem mắt nói mình thích uống chút r-ượu, hỏi tớ có để ý không, rồi lại bảo bố mẹ ông ta không dễ dàng gì, đợi tớ gả về phải hầu hạ bố mẹ ông ta cho tốt."
“Còn gì mà em chồng, em vợ còn nhỏ, bảo tớ phải nhường nhịn chúng, thay ông ta chăm sóc.
Tính ra tớ gả về là để hầu hạ cả một nhà, thật đáng sợ, tớ thật sự chẳng muốn lấy chồng chút nào nữa."
Hạ Lan nhìn Tiểu Linh, ở thời đại này đa phần gia đình nào cũng có mấy anh chị em, rất hiếm con một, nên một khi lấy chồng là phải đối mặt với cả một gia đình, mà phận dâu mới chắc chắn phải đi hầu hạ họ.
Sự từ chối của Tiểu Linh là điều Hạ Lan có thể thấu hiểu, đổi lại là ai cũng sẽ không cam lòng.
“Trường hợp cậu nói, tớ cũng không muốn gả."
Hạ Lan nghĩ đến cảnh sau một ngày làm việc vất vả về đến nhà, chờ đón mình không phải là cơm dẻo canh ngọt mà là cả một nhà đang chờ mình hầu hạ.
Ai cũng kêu đói, bắt mình đi nấu cơm.
Đợi mình nấu cơm xong, chưa kịp ngồi xuống thì họ đã bắt đầu ăn rồi, đến lượt mình ngồi vào bàn thì thức ăn đã chẳng còn bao nhiêu, chỉ toàn là cơm thừa canh cặn.
Ăn xong bữa cơm với chút đồ thừa đó, quay lại bếp đã thấy một chậu đầy nồi niêu bát đĩa đang chờ mình rửa.
Về đến nhà ngay cả một hơi cũng không kịp thở, chẳng có chút thời gian nào cho riêng mình.
Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy vô cùng kinh khủng, khiến người ta rùng mình.
Đó chính là một địa ngục mà...
“Đúng không?
Cậu biết mẹ tớ nói gì không?
Bà ấy bảo tớ còn không kết hôn là chẳng ai thèm nữa đâu, đại khái là được rồi!
Sống tạm bợ qua ngày thôi..."
Tiểu Linh tức giận nói.
“Bà ấy lôi chị hàng xóm ra nói, ở tuổi tớ chị ấy đã sinh hai đứa con rồi, bà ấy ngày nào cũng mong tớ kết hôn, lẽ nào tớ chỉ vì kết hôn mà kết hôn thôi sao?"
Tiểu Linh nói xong liền nhìn Hạ Lan, lặng lẽ chờ đợi phản ứng của cô.
Hạ Lan thấy vẻ thấp thỏm trong mắt Tiểu Linh, khóe miệng khẽ mỉm cười.
“Tớ thấy cậu làm đúng.
Kết hôn không nên là vì kết hôn mà kết hôn, mà là tìm được một người đàn ông sẵn lòng cùng cậu đi hết quãng đời còn lại, có thể cùng hỗ trợ lẫn nhau.
Nếu hai người chỉ vì sống tạm bợ thì từng vụn vặt trong cuộc sống đều sẽ rất đáng sợ."
Ánh sáng trong mắt Tiểu Linh theo lời Hạ Lan nói càng lúc càng sáng rực lên, cô xúc động nắm c.h.ặ.t lấy tay Hạ Lan.
“Cuối cùng cũng có người hiểu tớ rồi!"
Tiểu Linh như tìm được đồng minh, bàn tay run rẩy.
Thời gian qua mẹ cô luôn gây áp lực cho cô, ngày nào nhìn thấy cô câu đầu tiên cũng là lải nhải chuyện kết hôn kết hôn kết hôn... cứ lải nhải không ngừng.
Tiểu Linh bây giờ đến nhà cũng không dám về, chỉ để trốn tránh sự giục giã của mẹ.
Cứ hễ nghĩ đến việc về nhà phải đối mặt với mẹ là cô lại không muốn bước chân vào cửa.
“Không được thì cậu cứ nói chuyện nghiêm túc với mẹ một lần xem sao, dù sao người kết hôn sống cả đời là cậu chứ không phải bà ấy mà!"
Hạ Lan khuyên bảo.
Tiểu Linh lắc đầu.
“Mẹ tớ căn bản không nghe lọt tai đâu, bà ấy chỉ muốn gả tớ đi cho xong, coi như trách nhiệm của bà ấy kết thúc rồi..."
