Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 139
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:30
“Cô chia tay với anh ta là vì Mã Đào sao?
Không có Mã Đào thì cũng sẽ có Lý Đào, có Vương Đào thôi, cô chê bai gia đình anh ta nhưng lại muốn ở bên anh ta, đứng núi này trông núi nọ!
Một mặt hưởng thụ sự quan tâm của Lý Minh, một mặt lại nhận lấy sự ân cần nịnh bợ của Mã Đào dành cho cô, chuyện tốt gì cũng muốn chiếm hết!”
Tần Vũ đang định mở miệng thì Hạ Lan - người đúng lúc đến tìm Tần Vũ - đã nghe rõ mồn một lời chỉ trích của Trương Lệ.
Không thể nhịn được cái tính nóng nảy của mình nữa.
Giọng của Hạ Lan đột ngột vang lên, Tần Vũ ngẩn ra, rồi thấy Hạ Lan hùng hổ đi tới, che chắn trước mặt anh, đẩy mạnh Trương Lệ ra một cái.
“Người đàn ông của tôi có thể đến đây làm việc là nhờ bản lĩnh của anh ấy, dựa vào cái gì mà lôi vào cái mối quan hệ rách nát của cô chứ, cô tưởng cô là ai hả!
Cả thế giới phải xoay quanh cô chắc?
Sao cô có thể không biết xấu hổ thế kia!
Lại đổ lên đầu anh ấy?”
Hạ Lan giận dữ nói.
“Cô không ăn cơm, lại còn định bắt tất cả mọi người không được ăn cơm chắc!”
“Đúng là trần truồng đuổi sói — gan to không sợ nhục.”
“Cô...”
Trương Lệ bị Hạ Lan đột ngột xuất hiện mắng cho đỏ mặt tía tai, ấm ức nhìn về phía Mã Đào và Lý Minh.
Chỉ là hai người đàn ông sau khi nghe lời Hạ Lan nói, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm, những gì Hạ Lan phân tích chẳng phải chính là Trương Lệ hiện giờ sao?
Một mặt hưởng thụ các loại quà cáp Mã Đào mua cho, một mặt lại luôn nhắc đến Lý Minh, như thể đang nhắc nhở Mã Đào rằng anh ta là người đứng về phía sai lầm, chia rẽ cô và Lý Minh vậy.
Mã Đào hừ lạnh.
Lúc nhận quà sao không thấy cô nhắc đến Lý Minh.
Lý Minh nhìn Trương Lệ cũng thấy lời cô nói rất có vấn đề, ở bên cô lâu như vậy, cô luôn nói gia đình bất mãn với anh thế nào, giá mà nhà anh có tiền thì tốt biết mấy.
“Trương Lệ, em nói đi!
Em muốn chọn ai?”
Lý Minh nhìn Hạ Lan đang che chở cho Tần Vũ, anh cũng muốn có một người vợ bảo vệ mình như vậy.
Ánh mắt mong đợi nhìn về phía Trương Lệ, Mã Đào nghe thấy lời Lý Minh cũng không khỏi dời mắt sang Trương Lệ, chờ đợi lựa chọn của cô.
Trương Lệ lại câm nín, cô đưa mắt quét qua Lý Minh và Mã Đào, cuối cùng vẫn dừng lại trên người Mã Đào.
Chỉ là Mã Đào lần này không cảm thấy đắc ý, nhìn thấy Hạ Lan không chút do dự che chở cho Tần Vũ, nhìn dáng vẻ cô bảo vệ anh, lại so sánh với Trương Lệ, anh đột nhiên thấy chẳng còn thú vị gì nữa.
Lần nào Trương Lệ cũng như thể bị anh cưỡng ép vậy.
Lý Minh rõ ràng cũng đã biết lựa chọn của Trương Lệ, anh nhìn cô sâu sắc, để lại một câu rồi quay người bỏ đi.
“Được rồi, Lý Minh tôi cũng không phải hạng người bám riết không buông, tôi chúc em hạnh phúc.”
Trương Lệ nhìn bóng lưng Lý Minh, dáng vẻ đó cứ như đang nhìn một kẻ phụ tình vậy, khiến những người có mặt ở đó đều thấy buồn nôn.
“Nếu cô thực sự thích anh ta như vậy, tôi cũng không phải là người duy nhất, cô đuổi theo đi!
Tôi sẽ về nói với bố mẹ cô chuyện hủy hôn.”
Mã Đào nhìn Trương Lệ đang ấm ức gạt nước mắt, thản nhiên nói.
Trương Lệ ch-ết lặng ngay lập tức, chẳng lẽ Mã Đào không nên qua an ủi cô sao?
Cô đã chọn anh ta rồi mà!
“Mã Đào, anh...”
“Trương Lệ, nếu cô thực sự không muốn gả cho tôi thì cô cứ nói thẳng, đừng có một mặt tiêu tiền của tôi, mặt khác lại nói với Lý Minh cái gì mà tôi ép buộc cô.”
Mã Đào lạnh lùng nói.
Trước khi đi, anh liếc nhìn Hạ Lan và Tần Vũ một cái, trong mắt thoáng qua một tia ngưỡng mộ.
“Mã Đào tôi còn chưa đến mức phải đi cướp vợ của người khác!”
Trương Lệ bàng hoàng đứng ngây ra tại chỗ, nhìn cả hai người đàn ông đều bỏ cô mà đi.
Hạ Lan hừ nhẹ một tiếng:
“Đã làm đĩ lại còn muốn lập bàn thờ trinh tiết.”
Lão Bạch giơ ngón tay cái với Hạ Lan, cười nói:
“Nói hay lắm.”
“Sao em lại tới đây?”
Tần Vũ ôm lấy Hạ Lan, phớt lờ Trương Lệ, dắt Hạ Lan ra một bên ngồi xuống.
“Hì hì, em bảo là hết màu vẽ rồi, Trưởng phòng cho em ra ngoài đi dạo, phụng mệnh đi mua sắm đấy.”
Hạ Lan cười tươi roi rói, đắc ý khoe tờ mười tệ với Tần Vũ.
Bởi vì tấm áp phích Hạ Lan phụ trách, vốn dĩ cô định bắt đầu chuẩn bị tô màu rồi, nhưng phát hiện màu vẽ đều đã hơi khô, lại còn bị lẫn màu nữa, cho nên Lý Kiến Dân dứt khoát đăng ký xin mười tệ cho Hạ Lan, để cô tự mình đi mua sắm.
Chương 114 Lạc Thiên Minh thực sự động lòng rồi
Hạ Lan nghĩ mình có thời gian nên dứt khoát qua rạp chiếu phim nơi Tần Vũ làm việc để thăm anh, kết quả vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng cãi vã, mắng lại còn là người đàn ông của cô, sao cô có thể nhịn được.
Lúc đó phim đã bắt đầu chiếu, còn một khoảng thời gian nữa mới đến suất chiếu tiếp theo, trong đại sảnh chẳng có mấy người, nếu không thì với cái kịch bản cẩu huyết vừa rồi, chắc chắn sẽ có cả đám khán giả đứng xem.
“Anh đi cùng em.”
Tần Vũ nhìn Hạ Lan, xoa đầu cô.
“Không cần đâu mà, chẳng phải anh còn phải đi làm sao?
Em chỉ là qua thăm anh một chút thôi.”
Hạ Lan cười tươi.
“Có ai đi cùng em không?”
Tần Vũ đột nhiên hỏi.
Hạ Lan thấy hũ giấm của Tần Vũ lại đổ, bèn dứt khoát dắt Tần Vũ đi ra ngoài.
Bên ngoài rạp chiếu phim, Lạc Thiên Minh chủ động đề nghị đi cùng Hạ Lan đi mua màu vẽ, nhưng thấy Hạ Lan trực tiếp đi vào rạp chiếu phim, cứ ngỡ Hạ Lan muốn xem phim.
Kết quả cô vào chưa được bao lâu đã dắt một đồng chí nam đi ra.
Nhìn bàn tay Hạ Lan nắm c.h.ặ.t lấy tay đồng chí nam đó, Lạc Thiên Minh cảm thấy có gì đó không ổn.
Hạ Lan giơ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lên, khoe với Lạc Thiên Minh.
“Đồng chí Lạc Thiên Minh, giới thiệu với anh một chút, đây là người yêu của tôi, cũng là chồng tôi, Tần Vũ.”
Lạc Thiên Minh sững sờ.
Anh ta không thể tin nổi nhìn Hạ Lan.
Tần Vũ thấy Hạ Lan công khai tuyên bố mình là chồng cô trước mặt mọi người, cơn chua chát trong lòng liền biến thành vị ngọt ngào.
“Chào anh, tôi là Tần Vũ, rất cảm ơn anh đã chăm sóc vợ tôi.”
“Chào anh... chào anh, tôi là Lạc Thiên Minh.”
Lạc Thiên Minh che giấu sự thất vọng trong mắt, không ngờ anh ta vừa mới có chút thiện cảm định tấn công thì cô đã gả cho người khác rồi.
Tâm tư đàn ông Tần Vũ nhìn thấu ngay lập tức, anh hừ nhẹ một tiếng.
Người đàn ông này quả nhiên đang dòm ngó Hạ Lan của anh.
“Vậy chúng ta đi mua màu vẽ nhé?”
Hạ Lan thấy Tần Vũ hài lòng nhếch môi, mỉm cười nhìn anh một cái rồi hỏi.
