Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 145
Cập nhật lúc: 28/03/2026 12:10
“Lan Lan?
Em tỉnh rồi à?"
Tần Vũ thấy Hạ Lan tỉnh lại, hỏi.
“Anh Vũ... em..."
Hạ Lan ngượng ngùng nhìn Tần Vũ một cái, thứ cô cần lúc này thực sự không thể mở miệng nhờ Tần Vũ giúp đỡ được.
Khó mà nói ra được.
Đàn ông thời nay không giống như kiếp trước của cô, kiếp trước b.ăn.g v.ệ si.nh đã phổ biến, cho dù nhờ đàn ông đi mua cũng không có vấn đề gì.
Nhưng bây giờ là những năm bảy mươi, họ làm sao biết b.ăn.g v.ệ si.nh là cái gì chứ...
“Có thể... giúp em gọi một cô y tá đến được không?"
Hạ Lan nhớ ra đây là bệnh viện, có y tá nữ, đôi mắt sáng lên.
“Có chuyện gì cần gọi y tá mà không thể trực tiếp để anh giúp em?"
Tần Vũ xoa xoa đầu Hạ Lan, hỏi.
“Em...
ờ... em, chuyện của con... con gái thôi, anh không hiểu đâu."
Hạ Lan đỏ mặt ấp úng nửa ngày vẫn không nói ra được.
“Là b.ăn.g v.ệ si.nh phải không?"
Tần Vũ thản nhiên lấy đồ ra, Hạ Lan trợn tròn mắt.
“Anh... anh anh anh... sao anh biết em cần cái này!"
Hạ Lan không thể tin nổi nói, chẳng lẽ Tần Vũ cũng là người xuyên không tới sao?
“Lúc nãy khi em ngủ, bác sĩ Tôn nói với anh đấy!"
Tần Vũ khẽ cười, bế bổng Hạ Lan lên, đi tới trước nhà vệ sinh bệnh viện.
Anh đặt chiếc quần đã chuẩn bị cho Hạ Lan và b.ăn.g v.ệ si.nh vào lòng cô, nhưng vẫn lo lắng không biết Hạ Lan có thể tự mình...
“Có cần anh vào giúp em không?"
Tần Vũ lo lắng nhìn Hạ Lan.
Mấy người đi ngang qua lập tức kinh hoàng nhìn Tần Vũ, thiếu chút nữa là mắng anh là kẻ biến thái rồi.
Hạ Lan đỏ bừng mặt, vội vàng đẩy đẩy Tần Vũ.
“Anh Vũ, anh ra bên cạnh đợi em đi!
Em có thể làm được!"
Nói xong, Hạ Lan vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
Dọn dẹp sạch sẽ bản thân, thay quần mới xong, Hạ Lan vừa ra khỏi nhà vệ sinh, Tần Vũ đã bước tới bế thốc cô lên.
“Anh Vũ?
Em tự đi được mà!"
Hạ Lan vội vàng túm lấy áo Tần Vũ, đối mặt với những ánh mắt dòm ngó của người khác, Hạ Lan đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
“Không, em không đi được đâu."
Tần Vũ phớt lờ ánh mắt của mọi người, bế Hạ Lan về nhà.
Hạ Lan từ chỗ ngại ngùng ban đầu, đến cuối cùng đã thản nhiên đón nhận.
Một vài đồng chí nữ thấy Tần Vũ bế cô đi về nhà như vậy, ánh mắt đều có chút ngưỡng mộ.
Bởi vì với thời đại thuần khiết hiện nay, nắm tay nhỏ đã là giới hạn rồi, Tần Vũ còn công khai bế Hạ Lan về nhà như thế.
Cái sự ngạo nghễ không màng đến suy nghĩ của người khác, chỉ cưng chiều người phụ nữ của mình này, chẳng phải chính là sự thiên vị mà phụ nữ luôn theo đuổi sao?
Bế Hạ Lan về đến nhà, Tần Vũ liền đặt cô vào trong chăn, rồi vào bếp pha cho cô một bát nước đường đỏ.
“Lan Lan, uống đi."
Hạ Lan nhìn bát nước đường đỏ trước mặt, ngoan ngoãn cúi đầu uống hết.
Tần Vũ thấy Hạ Lan uống xong, ánh mắt lóe lên một tia hài lòng, quay về phòng, chủ động lên giường sưởi ấm cho Hạ Lan.
Giờ thì cuối cùng cũng biết tại sao cô luôn thích ôm anh ngủ rồi, hơi nóng trên người anh vừa vặn có thể xua tan cái lạnh trên người cô.
Tần Vũ cam tâm tình nguyện làm lò sưởi cho Hạ Lan, ôm cô, dỗ dành cô ngủ.
“Mau ngủ đi!"
“...
Vâng."
Hạ Lan ôm c.h.ặ.t lấy Tần Vũ, cảm nhận được hơi nóng hầm hập trên người anh, vì tất cả những gì anh đã làm ngày hôm nay mà thầm cảm động không thôi.
Tần Vũ nhớ lại lời bác sĩ Tôn dặn, đưa tay sờ lên bụng dưới của Hạ Lan, cảm nhận được bụng dưới sờ vào lại lạnh ngắt, tim Tần Vũ thắt lại.
Bàn tay anh vô cùng ấm áp, Hạ Lan cảm thấy cơn đau của mình dịu đi không ít.
“Anh Vũ, tay anh dễ chịu quá."
“Ngủ đi!
Để anh ủ ấm cho."
Tần Vũ đã hiểu ý của bác sĩ Tôn, có chút xót xa hôn lên trán Hạ Lan.
Cảm thấy tay hơi nguội đi một chút là anh lại đổi tay khác, không ngừng hoán đổi để đảm bảo bụng dưới của Hạ Lan luôn được ấm áp.
Để Hạ Lan có thể yên tâm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Lan cảm nhận được bụng dưới của mình một mảnh ấm áp, nhìn lại Tần Vũ, dù là đang ngủ nhưng vẫn luôn dùng tay ủ ấm bụng dưới cho cô.
Sự dịu dàng trên bụng dưới đó khiến cô mãi mãi ghi nhớ.
Chương 119 Đội trưởng đội vận tải
Hạ Lan vừa cử động, Tần Vũ lập tức tỉnh giấc, ngồi dậy lo lắng nhìn cô.
“Em thấy sao rồi?
Vẫn không khỏe à?
Hay là hôm nay xin nghỉ đừng đi làm nữa nhé?"
“Không đâu, không đau nữa rồi."
Hạ Lan nhào vào lòng Tần Vũ, vui vẻ nói.
Tuy còn chút khó chịu nhưng sự quan tâm và yêu thương của Tần Vũ khiến Hạ Lan thấy chút đau đó có thể bỏ qua không tính.
Tần Vũ thấy sắc mặt Hạ Lan đã khôi phục lại vẻ hồng hào, trong lòng cũng yên tâm phần nào, đứng dậy vào bếp lại pha nước đường đỏ cho Hạ Lan.
“Lại phải uống ạ?"
Hạ Lan nhìn nước đường đỏ, nhìn Tần Vũ.
“Tạm thời chịu khó uống vài ngày, đợi anh mua được hồng táo sẽ sắc thang Tứ Vật bác sĩ Tôn cho để tẩm bổ cho em."
Tần Vũ xoa xoa đầu Hạ Lan, cảm thấy để cô phải chịu thiệt thòi rồi.
May mà hôm qua bác sĩ Tôn đã dạy anh không ít kiến thức chăm sóc, còn đưa cho anh vài phương thu-ốc điều dưỡng c-ơ th-ể, sau này sẽ từ từ bồi bổ cho cô.
“Anh thật tốt."
Hạ Lan vòng tay ôm vai Tần Vũ, lòng đầy ngọt ngào.
“Không tốt với em thì tốt với ai!"
Tần Vũ khẽ cười, vỗ vỗ tay Hạ Lan.
“Có xuống giường được không?
Có cần anh bế không?"
“Em xuống được mà."
Hạ Lan nhếch môi, tự mình đi vào nhà vệ sinh.
Tần Vũ vào bếp nấu cháo cho Hạ Lan, Hạ Lan dọn dẹp sạch sẽ bản thân, khi ra ngoài lại đỏ bừng mặt.
“Anh Vũ, quần của em đâu rồi?"
Hạ Lan đi tới bếp, hỏi vào lưng Tần Vũ.
“Anh giặt rồi, đang phơi ngoài sân đấy."
Tần Vũ quay đầu đáp.
“...
Anh... sao anh... sao anh có thể giặt quần bẩn của em chứ..."
Hạ Lan đỏ mặt, lớn ngần này rồi, lần đầu tiên có một người đàn ông giặt quần bẩn cho cô, cảm thấy xấu hổ quá đi mất...
“Em là vợ anh, có gì mà phải chê bai đâu."
Tần Vũ nhìn Hạ Lan đang đỏ bừng mặt, khẽ cười.
“Thế cũng không được..."
Hạ Lan đỏ mặt ngượng ngùng nhìn Tần Vũ, c.ắ.n môi.
“Bác sĩ Tôn nói rồi, em không được chạm vào nước lạnh."
Tần Vũ đảo chiếc muôi dài để cháo không bị dính vào đáy nồi, thản nhiên nói.
Hạ Lan chỉ biết đỏ mặt chạy mất, quay lại nhà vệ sinh rửa mặt xong thì Tần Vũ cũng đã nấu cháo xong.
