Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/03/2026 10:02
Vốn dĩ những ngày tháng của Hạ Lan nên trôi qua rất tốt đẹp, thế nhưng người chú tham lam lại lấy danh nghĩa cô là trẻ mồ côi cô độc cần được chăm sóc để dọn vào nhà cô, chiếm đoạt căn nhà, sau đó lại lấy danh nghĩa “quyền huynh thế phụ" (chú trưởng thay cha) mà gả cô cho người chồng hiện tại, Tần Vũ.
Trước ngày cưới một ngày, Hạ Lan mới biết mình sắp phải gả cho một người đàn ông xa lạ.
Hạ Lan vốn tính tình ôn hòa lần đầu tiên phản kháng, kết quả bị người chú uy h.i.ế.p.
Trong cơn tuyệt vọng, giữa mùa đông giá rét, cô đã chọn cách nhảy sông để kết thúc sinh mệnh của mình.
Và linh hồn của cô đã nhập vào c-ơ th-ể này ngay khoảnh khắc sinh mệnh nguyên chủ tiêu tan, trở thành Hạ Lan.
Mùa đông khắc nghiệt, dù mặt nước không đóng băng nhưng nhiệt độ cũng không phải người bình thường có thể chịu đựng được.
May mắn là Tần Vũ vừa hay định đi xem trộm cô vợ chưa cưới của mình, tình cờ gặp cảnh Hạ Lan nhảy sông.
Hạ Lan được Tần Vũ cứu về, nhưng người chú căn bản không quan tâm đến sự sống ch-ết của cô, nói rằng đã gả cô cho Tần Vũ thì cô là người của Tần Vũ, không cho phép cô về nhà.
Tần Vũ đành đưa Hạ Lan về nhà mình.
Trong hai ngày cô phát sốt, Tần Vũ bế cô chạy đến trạm xá mấy chuyến, hầu hạ cô suốt một đêm không dám rời bước, bấy giờ mới kéo được người từ cửa t.ử trở về.
Hôm nay mới vừa hạ sốt.
Hạ Lan tiếp nhận xong đoạn ký ức xa lạ này, tức giận đến mức toàn thân run rẩy.
Chú của Hạ Lan rõ ràng là bắt nạt cô không hiểu pháp luật.
Cha của Hạ Lan là Hạ Lương và chú là Hạ Minh vốn đã phân gia từ nhiều năm trước, hai nhà năm đó đã viết giấy đoạn tuyệt quan hệ, chỉ là Hạ Lan không hiểu chuyện, không nhớ ra là có tờ giấy đoạn tuyệt đó.
Mà Hạ Lương ngoài Hạ Lan ra thì không còn người con nào khác, tất cả đồ đạc của nhà họ Hạ đều phải thuộc về Hạ Lan.
Khi Tần Vũ bưng bát cháo trắng đã nấu xong vào phòng, liền nhìn thấy khuôn mặt đang giận dữ của Hạ Lan.
“Sao thế?
Tôi biết chúng ta kết hôn cô không bằng lòng..."
Tần Vũ tưởng rằng Hạ Lan đã tỉnh táo lại nên không muốn gả cho mình, đang định lên tiếng thì thấy Hạ Lan xoẹt một cái quay đầu lại, đ-ánh giá anh từ trên xuống dưới.
“Anh có thể nói cho tôi biết tình hình nhà anh không?"
Chương 2 Đứa nhỏ đáng thương không nơi nương tựa
“Tất nhiên là được, nhưng cô húp hết cháo đã!"
Tần Vũ nhìn Hạ Lan, tiến lên đỡ cô dậy, để cô tựa vào chăn nệm, sau đó tự mình bưng bát cháo trắng, định đút cho cô.
Hạ Lan đỏ mặt, lớn ngần này rồi chưa có người đàn ông nào tiếp cận cô gần như vậy.
“Tôi... tôi tôi... tự làm được?"
“Cô vừa mới hạ sốt xong, đừng cố quá."
Tần Vũ lắc đầu từ chối, ra hiệu cho Hạ Lan há miệng.
Hai má Hạ Lan đỏ bừng, thử cử động c-ơ th-ể, thấy toàn thân vô lực, ngay cả nhấc tay lên cũng thấy mệt, đành ngoan ngoãn nhận sự chăm sóc của Tần Vũ.
Thấy Hạ Lan chịu há miệng, Tần Vũ thổi thổi bát cháo trong tay, bắt đầu kể về chuyện của mình.
“Tôi tên Tần Vũ, năm nay hai mươi bốn tuổi, là con cả trong nhà.
Năm mười sáu tuổi tôi đi bộ đội, làm lính được sáu năm, năm kia tay bị thương nên dứt khoát giải ngũ về."
“Trong nhà còn có hai đứa em trai và một đứa em gái.
Tôi không thân thiết với gia đình lắm, bố mẹ thấy tôi giải ngũ về thì không vui lắm, thế là phân gia cho tôi ra ở riêng.
Ngôi nhà này là chia cho tôi, tôi biết nhà có hơi nát một chút, nhưng tôi hứa với cô, sau này khi tôi kiếm được tiền, tôi sẽ xây cho cô một ngôi nhà gạch xanh."
Tần Vũ trịnh trọng hứa với Hạ Lan.
Lời nói của Tần Vũ khiến Hạ Lan hiểu ra một điều.
Đó là cả hai người họ đều không được gia đình yêu thương.
“Anh rõ ràng là con cả mà vẫn bị phân gia ra ngoài?
Anh không được sủng ái đến mức nào vậy?"
Hạ Lan nhìn Tần Vũ, thở dài một tiếng rồi rũ mắt.
“Nhưng tôi với anh cũng chẳng khác gì nhau, giờ tôi không cha không mẹ, gia sản còn bị chú chiếm đoạt mất..."
“Tôi là bị lừa, đến ngày cưới chú mới nói cho tôi biết là phải gả cho anh.
Còn anh?
Anh chưa từng gặp tôi, sao lại đồng ý cưới tôi?"
Hạ Lan tò mò hỏi.
Tần Vũ một tay không ngừng đút cháo cho Hạ Lan, một tay giải thích.
“Mẹ tôi nói đã tìm cho tôi một người vợ, không cần tiền sính lễ.
Với điều kiện như tôi, có con gái nhà ai chịu gả cho tôi đã là tốt lắm rồi, bảo tôi đừng kén chọn, hôn lễ định vào ngay ngày hôm sau."
Hạ Lan kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Anh tâm lý vững vậy sao?
Đưa cho anh người vợ thế nào anh cũng đồng ý à?"
“Ngày kết hôn đang định đi xem cô thế nào, kết quả là phát hiện cô nhảy sông..."
Tần Vũ vốn không định đồng ý, ngày hôm đó anh định đi nói rõ với nhà họ Hạ, kết quả lại gặp cảnh Hạ Lan nhảy sông.
Anh cứu cô lên, nhà họ Hạ nắm lấy anh, nói anh đã chạm vào thân thể cô, người vợ này không nhận cũng phải nhận.
Tần Vũ rũ mắt liếc nhìn Hạ Lan một cái.
Chú của cô lúc đó căn bản không màng đến việc cô sắp ch-ết cóng, chỉ muốn rũ bỏ cô thật nhanh.
Anh cứu cô lên, họ thậm chí còn không cho vào cửa.
Anh nghĩ, anh và cô, một người cha không thương mẹ không yêu, một người không cha không mẹ, vừa hay xứng thành một đôi.
“Mẹ tôi sinh ra tôi, vì tôi là đứa con đầu lòng trong nhà nên bà nội đặc biệt quý tôi, thế nên tôi luôn do một tay bà nội nuôi nấng.
Mẹ tôi không hợp với bà nội, vậy nên sau khi bà mất, bà cũng không thích tôi - đứa trẻ được bà nội nuôi lớn."
Tần Vũ giải thích, lại đút cho Hạ Lan một miếng.
“Sau đó tôi đi lính... tiền trợ cấp đi lính tôi giữ lại một ít cho mình, còn lại đều gửi về nhà, cho nên bao nhiêu năm qua cứ thế mà sống.
Chỉ là khi tôi giải ngũ về, trong nhà không muốn nuôi thêm một miệng ăn là tôi, thế là mẹ và bố tôi chia cho tôi ngôi nhà này và một trăm đồng, sắp xếp cho tôi lấy vợ xong là họ không cần quản tôi nữa."
Tần Vũ thản nhiên giới thiệu xong tình hình của mình rồi nhìn Hạ Lan.
“Nếu cô đồng ý thì cô ở lại, chúng ta cùng nhau sống qua ngày.
Nếu cô không muốn, tôi cũng sẽ không ngăn cản cô."
Tần Vũ dù nói vậy nhưng bàn tay đang cầm bát siết c.h.ặ.t lại.
Động tác trên tay vẫn dịu dàng, Hạ Lan nuốt miếng cháo trắng, cảm thấy cái dạ dày trống rỗng đã dễ chịu hơn nhiều, cô ngẩng đầu nhìn Tần Vũ.
“Anh để tôi suy nghĩ một chút được không?"
Hạ Lan không lập tức đồng ý nhưng cũng không từ chối.
Khóe môi Tần Vũ nhếch lên, gật đầu, bưng bát không đi ra ngoài.
Hạ Lan suy nghĩ về lời nói của Tần Vũ, kết hợp với tình cảnh hiện tại của mình, cô quyết định phải lấy lại gia sản của nhà họ Hạ trước đã.
Dù sao đó cũng là di sản cha mẹ để lại cho cô, cho dù cô có gả cho Tần Vũ thì đó cũng là tiền của nhà cô, người chú không có tư cách ở trong nhà cô.
Chỉ là làm sao để lấy lại, cần phải suy nghĩ kỹ càng, quan trọng nhất chính là tờ giấy đoạn tuyệt đó...
Dưới sự chăm sóc tận tình của Tần Vũ, Hạ Lan cuối cùng cũng có sức lực để xuống giường.
Khi đang vận động c-ơ th-ể trong sân, nhìn môi trường xung quanh còn nghèo khổ hơn cả những bộ phim niên đại trên tivi, cô hoàn toàn từ bỏ ý định rời đi.
