Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 222
Cập nhật lúc: 28/03/2026 13:13
“Niềm vui ban ngày qua đi, màn đêm buông xuống lại mang theo nỗi buồn man mác lạ thường.”
Hạ Lan ngửi mùi hương của Tần Vũ còn vương trên chăn, đôi mắt dần ửng đỏ, cô vùi mình sâu vào trong lớp chăn ấm.
Cô nhớ anh.
Trong lúc Hạ Lan đang nhớ Tần Vũ thì ở nơi xa xôi, Tần Vũ đang đứng trước cửa nhà mình, ngồi vào vị trí mà Hạ Lan thích nhất, ngước nhìn bầu trời sao.
Dường như anh hoàn toàn bị bóng đêm nuốt chửng, đôi mắt sắc sảo trở nên đờ đẫn.
Nhìn bầu trời sao tuyệt đẹp, trong lòng anh chỉ thấy cô tịch.
Cảnh sắc dù đẹp đến mấy, nếu không có cô bên cạnh thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Đại ca..."
Đỗ Cường cùng các chiến sĩ công an đã cải trang đi tới.
Nhìn thấy Tần Vũ đang đứng trong bóng tối với ánh mắt âm u, ngay cả Hứa Ly cũng không nhịn được mà rùng mình một cái.
“Ừm, đi thôi."
Tần Vũ gật đầu, dẫn Đỗ Cường và mọi người lên xe tải.
Hôm nay là ngày Tần Vũ thu lưới.
Dựa trên những manh mối tìm được trước đó, Tần Vũ đã lần theo dấu vết và cuối cùng cũng tìm ra hành tung cũng như vị trí của nhóm người đó.
Tần Vũ cố ý giả làm khách hàng muốn giao dịch mua một đứa trẻ.
Anh trực tiếp trả năm mươi đồng tiền đặt cọc.
Có lẽ thấy Tần Vũ hào phóng như vậy nên bên kia phản hồi rất nhanh, hẹn trực tiếp địa điểm gặp mặt tại địa bàn của chúng.
Đỗ Cường dẫn theo người, đóng giả làm đàn em của Tần Vũ đi cùng.
Khi xe tải đến địa điểm hẹn, Tần Vũ vẫn chưa thấy người đâu.
Đang cau mày thì một đứa bé khoảng sáu tuổi đi tới, Tần Vũ bước tới bế nó lên.
“Đi theo tôi."
Đứa bé sáu tuổi nói với Tần Vũ, dẫn anh đi sâu vào trong núi.
Trên đường đi, Tần Vũ phát hiện có không ít kẻ đang canh chừng.
Thấy đứa trẻ dẫn đường, chúng đều chủ động nhường lối.
Cho đến khi tới một khoảng đất trống được san phẳng bằng tay, đứa bé mới dừng lại.
Tần Vũ bế đứa bé xuống xe.
Đỗ Cường và những người khác định xuống theo nhưng bị Tần Vũ gọi lại.
“Các cậu không cần xuống, cứ ở trên xe trông hàng đi."
“Vâng, Tần gia."
Đỗ Cường lớn tiếng đáp.
Đứa bé ngạc nhiên nhìn Tần Vũ một cái, không ngờ anh lại dám đơn thương độc mã đi gặp người.
“Dẫn đường."
Tần Vũ thản nhiên nói.
Đứa bé lập tức lườm anh một cái rồi tiếp tục dẫn đường.
Đi vào hang động trong núi, đường đi lắt léo quanh co.
Nếu không có đứa trẻ dẫn đường, muốn ra khỏi hang động này là chuyện không thể.
Tần Vũ đi theo đứa bé một lúc, đột nhiên ánh lửa sáng rực, họ đã tới một không gian rộng lớn trong hang.
Một người đàn ông đang ôm một người phụ nữ gần như trần truồng trong lòng.
Mặc cho người phụ nữ kêu khóc van xin, gã đàn ông vẫn không buông tay, bàn tay thô bạo mơn trớn trên người cô ta.
“Mày chính là Tần gia lừng lẫy đó sao?"
Người đàn ông để trần một bên cánh tay có xăm hình một con thanh long.
“Làm ăn mà tay chân vươn dài gớm nhỉ."
Tần Vũ cũng chẳng khách sáo, trực tiếp đi về phía gã.
Mấy tên đàn em bên cạnh gã lập tức căng thẳng vây quanh.
“Không cho lại gần sao?
Quý giá gớm."
Tần Vũ giễu cợt một tiếng, cũng không tiến lại gần nữa mà cứ thế ngồi xuống.
Sự chế nhạo trong ánh mắt là điều tối kỵ của những kẻ bề trên.
Tần Vũ rõ ràng đang cười nhạo gã sợ ch-ết.
“Tụi mày cút hết ra."
Gã đàn ông đẩy người phụ nữ trong lòng ra, lập tức có đàn em tiến lên bắt lấy cô ta, đưa về phòng của gã.
Chương 183 Hang cọp
Không chịu nổi việc bị Tần Vũ coi thường, người đàn ông đi tới ngồi xuống cạnh Tần Vũ, thản nhiên nói:
“Coi thường Hổ gia tao thì chính là coi thường tất cả anh em ở đây.
Chẳng phải mày chỉ mua một đứa trẻ thôi sao?
Dẫn theo nhiều người thế làm gì?"
Hổ gia nhìn Tần Vũ, vẻ mặt khinh khỉnh.
Tần Vũ không trả lời câu hỏi của Hổ gia, ngược lại tỏ ra rất tò mò về đứa bé vừa dẫn đường cho mình.
“Đứa bé vừa dẫn đường cho tôi là con trai ông à?"
Nhìn kỹ thì đứa bé này giống gã đến tám phần, chắc chắn có quan hệ huyết thống.
“Đó là con trai lão t.ử."
Hổ gia đắc ý nói:
“Đằng sau núi có biết bao nhiêu đàn bà, thích con nào thì ngủ con đó, có bầu sinh ra là có thể bán."
Hổ gia chẳng coi đó là chuyện gì to tát.
Con của gã đã gần mười đứa rồi, mẹ chúng có thể bán, đứa nào có người ưng cũng bán luôn.
Những năm qua nhờ chiêu này, hơn nữa toàn là làm ăn không vốn nên gã kiếm bộn tiền.
Gã cũng dần dần phất lên, dựa vào việc buôn bán phụ nữ và trẻ em, anh em dưới trướng từ mười người đã tăng lên gần trăm người.
Tần Vũ nhìn Hổ gia một cái.
Thấy vẻ mặt dửng dưng của gã, ngay cả con ruột mình mà gã cũng có thể thản nhiên đem bán, chỉ cần được giá là gã chẳng mảy may quan tâm.
“Đàn bà thôi mà, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, đàn bà bây giờ dễ lừa lắm!"
Hổ gia khoe khoang.
Nhớ tới việc Tần Vũ muốn mua trẻ con, Hổ gia nở nụ cười tà ác với anh.
“Mày muốn mua một đứa?
Để chơi hay để nuôi?"
Tần Vũ quét cái nhìn lạnh lẽo qua Hổ gia.
Hổ gia lại tự cho là mình đã đoán đúng tâm tư của Tần Vũ, như thể tìm được tri kỷ chí đồng đạo hợp, gã cười lớn.
Gã vỗ vai Tần Vũ:
“Mày cũng biết hưởng đấy chứ, nhìn người ngợm ra dáng thế này mà cũng có sở thích kiểu đó!"
“Nhưng tao cũng hiểu, những người như tụi mày chắc chắn đều có những sở thích không thể mang ra ánh sáng."
Hổ gia cười vang, vỗ tay một cái, mấy tên thuộc hạ lập tức dẫn vài đứa trẻ lên.
“Toàn hàng cực phẩm đấy, xem đi, có ưng đứa nào không!"
Tần Vũ nhìn mấy bé gái trước mặt có ngoại hình xinh xắn, khoảng bảy tám tuổi, đã sớm lộ rõ nét mỹ nhân tương lai.
Chính vì xinh đẹp nên bọn chúng mới chăm sóc kỹ lưỡng như vậy.
Có đứa ánh mắt đã đờ đẫn, có đứa nhìn Tần Vũ với vẻ sợ hãi và rụt rè, cũng có đứa muốn khóc mà không dám khóc, mắt lệ nhạt nhòa, trông rất đáng thương.
Nhưng tất cả đều có khuôn mặt ưa nhìn.
“Chỉ cần nuôi khéo, sau này chắc chắn là mỹ nhân, lấy làm vợ hay để chơi thì đều không lỗ."
Hổ gia buông Tần Vũ ra, đi tới trước mặt mấy đứa trẻ.
Thấy Hổ gia đi tới, mấy đứa trẻ liền gồng người căng thẳng.
Hổ gia sờ mặt mấy đứa nhỏ, vẻ mặt đầy tận hưởng.
“Nhìn xem, cảm giác sờ vào thật thích, để bán được giá, tao đã cho tụi nó ăn ngon mặc đẹp đấy."
