Tn 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Anh Chồng Thô Hán - Chương 270
Cập nhật lúc: 28/03/2026 13:25
“Cụ Đỗ nhìn thấu suy nghĩ của Hạ Lan.”
“Chính là hai người mà cháu nghĩ tới đấy, còn một người nữa đã bị xử lý rồi, bọn họ cũng sắp đến đường cùng rồi."
“Cho nên bọn họ sợ mình bị bãi chức, muốn từ chỗ cụ để lấy lại thế lực sao?"
Hạ Lan đã hiểu.
Chẳng qua cũng chỉ là cùng một ý đồ với con rể cụ Đỗ, muốn cụ Đỗ cứu bọn họ.
“Oa, những người này đúng là mặt dày vô sỉ, khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác đấy."
Hạ Lan thực sự đã mở mang tầm mắt, hai người đó đúng là cực phẩm.
Chương 222 Con gái cụ Đỗ là một người mù quáng vì tình?
“Không có vô sỉ nhất, chỉ có vô sỉ hơn thôi."
Cụ Đỗ u ám nói.
“Vậy lời cô Trương nói với cháu..."
Hạ Lan đem những lời Trương Thu nói với cô kể lại cho cụ Đỗ nghe, cụ Đỗ nghe xong cũng chỉ khẽ thở dài một tiếng.
“Cái đứa con gái đó của ta chỉ nghe lời thằng con rể thôi, bảo nó bỏ thằng đó đi thì chẳng khác nào lấy mạng nó cả, ta khuyên không được, cũng không muốn khuyên nữa."
Cụ Đỗ lại thở dài một tiếng, lúc con gái còn nhỏ, ông luôn bận rộn với sự nghiệp, con gái luôn do vợ ông chăm sóc khôn lớn.
Đến khi ông định thần lại thì con gái đã đến tuổi gả chồng, ông muốn con gái gả cho người học trò mà mình ưng ý, nhưng lại vấp phải sự phản đối quyết liệt của con gái.
Rồi không lâu sau đó cô dẫn con rể đến cửa, nói muốn gả cho anh ta.
Ông đã nhìn ra con rể không phải là người thành thật, nhưng bất lực vì con gái một lòng một dạ chỉ muốn gả cho anh ta, rốt cuộc thì “con dại cái mang", ông đã đồng ý.
Sau khi kết hôn, con gái hễ về là lại phàn nàn công việc của con rể không tốt, muốn ông giúp đỡ, ông gọi con rể đến thì anh ta lại phủ nhận.
Điều này cũng khiến ông càng ghét con rể hơn, nhưng cũng cứ thế mà chung sống, con rể vẫn dùng danh nghĩa của ông làm không ít chuyện bên ngoài.
Mỗi khi ông nổi trận lôi đình, con gái sẽ chạy ra bảo vệ con rể, điều này khiến ông tức giận đến mức không biết nói gì cho phải.
“Con cháu tự có phúc của con cháu, cụ đã trải qua bao nhiêu chuyện rồi, hãy cứ nới lỏng lòng mình mà an hưởng tuổi già đi ạ!"
Hạ Lan nghe xong cũng im lặng, con gái cụ Đỗ rõ ràng là bị tẩy não rồi, muốn để cô ấy tỉnh ngộ ra thì chỉ khi nào tên con rể kia lộ ra bộ mặt thật thôi.
“Còn về chuyện con rể cụ, cụ cứ mặc kệ đi, ông ta là hạng người như thế nào thì vào lúc này là dễ nhìn thấu nhất, hãy để con gái cụ nhìn cho kỹ, xem sự hết lòng hết dạ của cô ấy có xứng đáng hay không."
Cụ Đỗ nghe vậy thì khựng lại, rồi ánh mắt trở nên kiên định.
“Đúng, cứ nghe theo cháu vậy!
Ta có nói thêm bao nhiêu đi nữa cũng vô ích, nên để nó tự mình tận mắt chứng kiến xem người đàn ông nó lựa chọn có xứng đáng để nó dùng người cha già này ra đ-ánh đổi hay không."
Trong thâm tâm ông rất muốn con gái nhìn rõ bộ mặt thật của con rể, nhưng con gái cứ khăng khăng cho rằng ông cố tình phỉ báng con rể, không tin lời ông nói.
“Là lừa hay là ngựa, dắt ra đi thử là biết ngay ấy mà!"
Hạ Lan nhếch môi.
“Nếu đến cuối cùng ông ta vẫn bảo vệ con gái cụ, vậy thì chứng minh lựa chọn của con gái cụ không sai."
Cụ Đỗ im lặng, nhìn Hạ Lan một cái, gật đầu.
Trong bếp bắt đầu tỏa ra mùi thức ăn thơm phức, Hạ Lan và cụ Đỗ nhìn nhau, hai người ăn ý cùng bưng hết bộ đồ trà trên bàn sang một bên, để trống mặt bàn ra.
Vừa dọn dẹp xong thì nghe thấy tiếng của Tần Vũ.
“Ăn cơm thôi."
Tần Vũ bưng thức ăn từ trong bếp đi ra, Hạ Lan và cụ Đỗ lập tức tiến lên định đón lấy, nhưng bị Tần Vũ dùng ánh mắt ngăn lại, ngoan ngoãn trở về chỗ ngồi hẳn hoi.
Cứ như hai đứa trẻ phạm lỗi, ngoan ngoãn ngồi chờ “bố Tần".
Tần Vũ bưng thức ăn ra đặt lên bàn, thậm chí còn xới cơm cho họ.
“Ăn đi!"
Tần Vũ nhìn một già một trẻ nói.
Cụ Đỗ bưng bát cơm của mình lên, cầm đũa gắp ngay vào đĩa thức ăn.
“Ừm, tay nghề của thằng nhóc này đúng là tuyệt đỉnh."
Cụ Đỗ vừa ăn vừa vui vẻ nói.
“Lấy đâu ra tôm sông thế này ạ?"
Hạ Lan nhìn món tôm kho trên bàn, đôi mắt sáng lấp lánh.
Đã lâu lắm rồi cô không thấy tôm.
Tần Vũ cười cười, chỉ về phía cụ Đỗ nói.
“Bếp của cụ Đỗ dường như hằng ngày đều có người mang thức ăn tới."
“Đúng lúc thấy có tôm và cá nên anh làm luôn."
Cụ Đỗ vừa ăn vừa gật đầu.
“Có có có, hằng ngày đều có người mang thức ăn tới cho ta, chỉ có điều ta là một lão già lụ khụ, nấu được cơm chín là tốt lắm rồi, làm sao biết làm tôm với cá chứ."
Ông có thể chắc chắn bản thân mình nấu được nồi cơm với bát mì tàm tạm là được rồi, sự gian khổ trong mười năm qua khiến ông ngày càng dễ nuôi.
Có miếng cơm nóng ăn cùng dưa muối đã là mỹ vị rồi.
“Không có ai chăm sóc cụ sao?"
Hạ Lan giật mình, hỏi.
“Có, nhưng ta không thích có người ngoài ở đây, nên ta bảo bọn họ đi hết rồi."
Cụ Đỗ từ lâu đã quen với việc ở một mình, bài xích sự tiếp cận của bất kỳ ai, tất nhiên, Hạ Lan và Tần Vũ là ngoại lệ.
Hạ Lan gật đầu, vươn đũa gắp mấy con tôm, sau đó bóc vỏ, đặt trước mặt cụ Đỗ.
“Sức khỏe cụ trước đây bị tổn hại nghiêm trọng, thứ này giàu protein, cụ thực sự nên ăn nhiều hơn!
Bồi bổ c-ơ th-ể cho tốt vào."
Hạ Lan nói với cụ Đỗ, sau đó lại gắp mấy con, bóc xong một con đưa tới bên miệng Tần Vũ.
“A nào!"
Tần Vũ khựng lại, nhìn Hạ Lan một cái, cười há miệng đón nhận sự chăm sóc của cô.
“Ngon quá!"
Hạ Lan bóc cho Tần Vũ mấy con, sau khi đút xong thì nếm thử nước sốt dính trên tay mình, hạnh phúc nheo mắt lại.
Tần Vũ cũng bóc vỏ tôm cho Hạ Lan, đưa tới bên miệng cô, học theo cách cô vừa đút cho anh, đút cho cô ăn.
“Ngon thật đấy!
Không phải tự mình bóc vỏ thì lại càng ngon hơn!"
Hạ Lan thích thú đón nhận, tinh nghịch cười nói.
“Ha ha ha ha..."
Cụ Đỗ cười lớn.
Một bữa cơm, cụ Đỗ ăn cực kỳ thoải mái.
Sau bữa ăn, cụ dựa vào ghế bập bênh, nhâm nhi chén trà Hạ Lan pha cho, cụ Đỗ lại thấy khoan khoái rồi.
“Đây mới là cuộc sống mà ta mong muốn chứ!
Vẫn là ở bên hai đứa thoải mái hơn."
“Cụ đây là được chúng cháu phục vụ đến mức thoải mái quá rồi chứ gì?"
Hạ Lan trêu chọc.
“Cái này cũng bị con bé này nhận ra rồi sao."
Cụ Đỗ cười lớn.
“Cháu mà lại không hiểu cụ sao?
Ha ha..."
Hạ Lan nháy mắt ra hiệu với cụ Đỗ, hai người nhìn nhau cười.
